Tôi nhận được bức thư đến từ Bắc Kinh xa xôi vào một buổi chiều nằng vàng rực rỡ. Lúc ấy cô đồng nghiệp, người đưa lá thứ cho tôi, thé giọng lên gọi: “ Trương Văn Lễ, thư của cậu, thư của cậu này”. Nói rồi cô quẳng vào tay tôi một lá thư dày cộp. Tôi mở thư ra xem, bên trong là mấy tấm ảnh và một chiếc lông gà. Cô đồng nghiệp đứng cạnh tôi, ánh mắt vốn tinh lẹ nhìn chiếc lông một cách hiếu kì và càng bị thu hút hơn bởi những tấm hình Đó là một tập những bức ảnh tuyết đẹp: tấm biển “Đại học quốc lập Vũ Hán”, là núi Lô Gia mờ mờ ảo ảo, là thư viện cổ kính mộc mạc nhưng vẫn mang nét riêng độc đáo, còn cả rừng phong sắc đỏ trải dài..,thật không hổ danh là ngôi trường đại học đẹp nhất cả nước Mấy người đồng nghiệp nhìn thấy liền xúm lại, ríu rít truyền nhau những tấm ảnh đẹp, còn tôi chỉ chú ý tới mặt sau của chiếc lông gà, trên đó có những chữ giáp cốt được viết bằng mực nước: Lệnh thượng khẩn Gửi đồng chí Trương Văn Lễ: Ngô Vũ Phi lên kế hoạch họp mặt lớp tại trường vào ngày Quốc tế lao…
Tác giả: