Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 9
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Edit: Tuyết - nguyethoadatuyetMôi của anh kề sát miệng cô, đột ngột đè mạnh xuống một cái. Đợi đến khi cô không còn giãy dụa nữa, Thịnh Thế cạy miệng cô ra, tùy ý làm bậy trong đó.Cái hôn của anh càng sâu, càng chặt, cô càng cảm thấy khó thở.Sự lo lắng tận đáy lòng của Cố Lan San đã vơi đi phần nào, bởi vì biểu hiện này của anh đã nói cho cô biết, cô sắp kiếm được mười ngàn đồng.Không biết thời gian đã qua bao lâu, hai người dienndnle,qu.y don dần dần bình tĩnh lại.Trong phòng vô cùng im lặng, hơi thở của Thịnh Thế có dần trở nên nặng nề.Cố Lan San biết đây là dấu hiệu hăng hái của anh.Không phải anh muốn làm thêm một lần nữa chứ?Cố Lan San còn đang chìm trong suy nghĩ, Thịnh Thế đã có động tác.Cô sợ mình không chịu nổi. Vả lại, ngày mai cô còn phải đi làm...Vì thế, lúc Thịnh Thế chuẩn bị bắt đầu, cô nhẹ nhàng mở miệng, “Thịnh Thế...”Cô rất ít khi gọi tên anh. Thịnh Thế chợt ngừng lại hành động, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của cô, có chút không vui, “Hả?”. Sau đó, anh tiếp tục với động tác của mình.Cố Lan San có chút ngại ngùng, nếu nói cả thân người mình đau đớn hết cả thì thật không hay. Cô suy nghĩ hồi lâu rồi mở miệng, từ chối một cách dịu dàng nhất, “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta ngủ đi.”
Edit: Tuyết - nguyethoadatuyet
Môi của anh kề sát miệng cô, đột ngột đè mạnh xuống một cái. Đợi đến khi cô không còn giãy dụa nữa, Thịnh Thế cạy miệng cô ra, tùy ý làm bậy trong đó.
Cái hôn của anh càng sâu, càng chặt, cô càng cảm thấy khó thở.
Sự lo lắng tận đáy lòng của Cố Lan San đã vơi đi phần nào, bởi vì biểu hiện này của anh đã nói cho cô biết, cô sắp kiếm được mười ngàn đồng.
Không biết thời gian đã qua bao lâu, hai người dienndnle,qu.y don dần dần bình tĩnh lại.
Trong phòng vô cùng im lặng, hơi thở của Thịnh Thế có dần trở nên nặng nề.
Cố Lan San biết đây là dấu hiệu hăng hái của anh.
Không phải anh muốn làm thêm một lần nữa chứ?
Cố Lan San còn đang chìm trong suy nghĩ, Thịnh Thế đã có động tác.
Cô sợ mình không chịu nổi. Vả lại, ngày mai cô còn phải đi làm...
Vì thế, lúc Thịnh Thế chuẩn bị bắt đầu, cô nhẹ nhàng mở miệng, “Thịnh Thế...”
Cô rất ít khi gọi tên anh. Thịnh Thế chợt ngừng lại hành động, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của cô, có chút không vui, “Hả?”. Sau đó, anh tiếp tục với động tác của mình.
Cố Lan San có chút ngại ngùng, nếu nói cả thân người mình đau đớn hết cả thì thật không hay. Cô suy nghĩ hồi lâu rồi mở miệng, từ chối một cách dịu dàng nhất, “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta ngủ đi.”
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Edit: Tuyết - nguyethoadatuyetMôi của anh kề sát miệng cô, đột ngột đè mạnh xuống một cái. Đợi đến khi cô không còn giãy dụa nữa, Thịnh Thế cạy miệng cô ra, tùy ý làm bậy trong đó.Cái hôn của anh càng sâu, càng chặt, cô càng cảm thấy khó thở.Sự lo lắng tận đáy lòng của Cố Lan San đã vơi đi phần nào, bởi vì biểu hiện này của anh đã nói cho cô biết, cô sắp kiếm được mười ngàn đồng.Không biết thời gian đã qua bao lâu, hai người dienndnle,qu.y don dần dần bình tĩnh lại.Trong phòng vô cùng im lặng, hơi thở của Thịnh Thế có dần trở nên nặng nề.Cố Lan San biết đây là dấu hiệu hăng hái của anh.Không phải anh muốn làm thêm một lần nữa chứ?Cố Lan San còn đang chìm trong suy nghĩ, Thịnh Thế đã có động tác.Cô sợ mình không chịu nổi. Vả lại, ngày mai cô còn phải đi làm...Vì thế, lúc Thịnh Thế chuẩn bị bắt đầu, cô nhẹ nhàng mở miệng, “Thịnh Thế...”Cô rất ít khi gọi tên anh. Thịnh Thế chợt ngừng lại hành động, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của cô, có chút không vui, “Hả?”. Sau đó, anh tiếp tục với động tác của mình.Cố Lan San có chút ngại ngùng, nếu nói cả thân người mình đau đớn hết cả thì thật không hay. Cô suy nghĩ hồi lâu rồi mở miệng, từ chối một cách dịu dàng nhất, “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta ngủ đi.”