Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 58: Tên em, nỗi lòng của anh (9)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… “Mấy vị phu nhân ngồi bên cạnh Cố Lan San nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Nhưng tin tức này cũng nhanh chóng truyền đến nhiều người. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Cố Lan San và Tô Kiều Kiều rồi xì xào bàn tán.Nói dễ nghe một chút thì Cố Lan San không dám nghe còn nói khó nghe là cô thấy coi thường. Kỳ thật cô chẳng quen biết với mọi người cho nên cô cũng chẳng muốn biết chuyện gì xảy ra, giẫm giày cao gót đi qua đám người.Nhưng mà có một minh tinh mới nổi, vì muốn lấy lòng Tô Kiều Kiều nên nói rõ với cô ta chuyện bị “đụng hàng“. Tô Kiều Kiều liếc thấy Cố Lan San mặc một bộ đồ giống hệt mình.Tô Kiều Kiều cách Cố Lan San một khoảng, cô ta cũng chưa thấy rõ đó là Cố Lan San, tập trung sự chú ý vào bộ đồ kia.Chuyện minh tinh “đụng hàng” là điều tối kị. Huống chi, cô ta vừa khoe khoang bộ đồ này là thiết kế theo yêu cầu. Bây giờ lại xuất hiện một bộ y hệt.Trên khuôn mặt của Tô Kiều Kiều khó nén được tức giận!Cô ta cố gắng duy trì vẻ thanh cao của bạn thân, tao nhã cầm ly rượu đỏ, đi đến cô gái mặc bộ đồ giống hệt mình.Cố Lan San vừa mới đến sân tổ chức tiệc đứng đã bị Tô Kiều Kiều cản đường.Lúc đó, Cố Lan San cúi đầu, trong lòng suy nghĩ tối nay đến Cố gia thì nên mua gì đó cho Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân. Không ngờ lại cô bị người ta chặn đường. Cô chẳng thèm ngước mắt lên tiếp tục lách người sang bên kia, nhưng lại tiếp tục bị chặn. Cố Lan San lại tiếp tục tránh qua bên khác và lại bị chặn. Cô hơi nhíu mày, hờ hững nói: “Cho đi nhờ một chút! Cảm ơn!”Nhưng mà người đứng chắn trước mặt cô vẫn không chịu tránh ra.Cố Ân Ân thích đồ ăn vặt ở khu phía Tây. Cô lái xe cũng đi ngang qua đó, tiện đường mua một chút. Cố Lan San vừa quyết định rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.Cố Lan San vẫn cúi đầu. Tô Kiều Kiều đứng trước mặt cô lại đi một đôi giày cực kỳ cao khiến cô ta cao hơn Cố Lan San một chút cho nên không nhìn rõ mặt Cố Lan San.Tô Kiều Kiều muốn nhìn xem đây là diễn viên, nghệ sĩ nào mà dám mặc “đụng hàng” với cô ta cho nên lại cản đường rốt cuộc cũng khiến người đối diện chậm rãi ngẩng đầu.Sau đó, khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt Tô Kiều Kiều khiến cho sắc mặt cô ta trở nên khó coi, cực kỳ tức giận. Tô Kiều Kiều thất thố: “Sao lại là cô?”Cố Lan San chớp mắt vài cái, hơi giật mình nhìn Tô Kiều Kiều, trong lòng cũng nghĩ sao lại là cô ta chứ?Tô Kiều Kiều nhớ kỹ lúc trước ở tòa soạn SH, Cố Lan San đã cho cô ta hai cái tát. Cho dù nằm mơ cô cũng muốn trả thù nhưng thật không ngờ cơ hội này lại đến nhanh như vậy!Tô Kiều Kiều chấn chỉnh lại tâm trạng, nhìn Cố Lan San, hơi nhếch môi, nói: “Cô chỉ là một phóng viên quèn, sao lại ở chỗ này?”Cô ta cũng không biết đây là Cố Lan San, cô ta chỉ nghĩ rằng đây chỉ là một phóng viên nhỏ nhoi ở tòa soạn SH mà thôi.Cố Lan San mới phát hiện lễ phục của cô và Tô Kiều Kiều giống nhau như đúc khiến cô kêu thầm một tiếng. Chắc chắn, Triệu Lỵ biết cô tham gia bữa tiệc này, lại thấy quan hệ giữa Tô Kiều Kiều và Thịnh Thế nên trong lòng không yên mới làm như vậy.Kết quả thật tốt! Khiến cô gặp phiền phức lớn rồi!
“Mấy vị phu nhân ngồi bên cạnh Cố Lan San nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Nhưng tin tức này cũng nhanh chóng truyền đến nhiều người. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Cố Lan San và Tô Kiều Kiều rồi xì xào bàn tán.
Nói dễ nghe một chút thì Cố Lan San không dám nghe còn nói khó nghe là cô thấy coi thường. Kỳ thật cô chẳng quen biết với mọi người cho nên cô cũng chẳng muốn biết chuyện gì xảy ra, giẫm giày cao gót đi qua đám người.
Nhưng mà có một minh tinh mới nổi, vì muốn lấy lòng Tô Kiều Kiều nên nói rõ với cô ta chuyện bị “đụng hàng“. Tô Kiều Kiều liếc thấy Cố Lan San mặc một bộ đồ giống hệt mình.
Tô Kiều Kiều cách Cố Lan San một khoảng, cô ta cũng chưa thấy rõ đó là Cố Lan San, tập trung sự chú ý vào bộ đồ kia.
Chuyện minh tinh “đụng hàng” là điều tối kị. Huống chi, cô ta vừa khoe khoang bộ đồ này là thiết kế theo yêu cầu. Bây giờ lại xuất hiện một bộ y hệt.
Trên khuôn mặt của Tô Kiều Kiều khó nén được tức giận!
Cô ta cố gắng duy trì vẻ thanh cao của bạn thân, tao nhã cầm ly rượu đỏ, đi đến cô gái mặc bộ đồ giống hệt mình.
Cố Lan San vừa mới đến sân tổ chức tiệc đứng đã bị Tô Kiều Kiều cản đường.
Lúc đó, Cố Lan San cúi đầu, trong lòng suy nghĩ tối nay đến Cố gia thì nên mua gì đó cho Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân. Không ngờ lại cô bị người ta chặn đường. Cô chẳng thèm ngước mắt lên tiếp tục lách người sang bên kia, nhưng lại tiếp tục bị chặn. Cố Lan San lại tiếp tục tránh qua bên khác và lại bị chặn. Cô hơi nhíu mày, hờ hững nói: “Cho đi nhờ một chút! Cảm ơn!”
Nhưng mà người đứng chắn trước mặt cô vẫn không chịu tránh ra.
Cố Ân Ân thích đồ ăn vặt ở khu phía Tây. Cô lái xe cũng đi ngang qua đó, tiện đường mua một chút. Cố Lan San vừa quyết định rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Cố Lan San vẫn cúi đầu. Tô Kiều Kiều đứng trước mặt cô lại đi một đôi giày cực kỳ cao khiến cô ta cao hơn Cố Lan San một chút cho nên không nhìn rõ mặt Cố Lan San.
Tô Kiều Kiều muốn nhìn xem đây là diễn viên, nghệ sĩ nào mà dám mặc “đụng hàng” với cô ta cho nên lại cản đường rốt cuộc cũng khiến người đối diện chậm rãi ngẩng đầu.
Sau đó, khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt Tô Kiều Kiều khiến cho sắc mặt cô ta trở nên khó coi, cực kỳ tức giận. Tô Kiều Kiều thất thố: “Sao lại là cô?”
Cố Lan San chớp mắt vài cái, hơi giật mình nhìn Tô Kiều Kiều, trong lòng cũng nghĩ sao lại là cô ta chứ?
Tô Kiều Kiều nhớ kỹ lúc trước ở tòa soạn SH, Cố Lan San đã cho cô ta hai cái tát. Cho dù nằm mơ cô cũng muốn trả thù nhưng thật không ngờ cơ hội này lại đến nhanh như vậy!
Tô Kiều Kiều chấn chỉnh lại tâm trạng, nhìn Cố Lan San, hơi nhếch môi, nói: “Cô chỉ là một phóng viên quèn, sao lại ở chỗ này?”
Cô ta cũng không biết đây là Cố Lan San, cô ta chỉ nghĩ rằng đây chỉ là một phóng viên nhỏ nhoi ở tòa soạn SH mà thôi.
Cố Lan San mới phát hiện lễ phục của cô và Tô Kiều Kiều giống nhau như đúc khiến cô kêu thầm một tiếng. Chắc chắn, Triệu Lỵ biết cô tham gia bữa tiệc này, lại thấy quan hệ giữa Tô Kiều Kiều và Thịnh Thế nên trong lòng không yên mới làm như vậy.
Kết quả thật tốt! Khiến cô gặp phiền phức lớn rồi!
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… “Mấy vị phu nhân ngồi bên cạnh Cố Lan San nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Nhưng tin tức này cũng nhanh chóng truyền đến nhiều người. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Cố Lan San và Tô Kiều Kiều rồi xì xào bàn tán.Nói dễ nghe một chút thì Cố Lan San không dám nghe còn nói khó nghe là cô thấy coi thường. Kỳ thật cô chẳng quen biết với mọi người cho nên cô cũng chẳng muốn biết chuyện gì xảy ra, giẫm giày cao gót đi qua đám người.Nhưng mà có một minh tinh mới nổi, vì muốn lấy lòng Tô Kiều Kiều nên nói rõ với cô ta chuyện bị “đụng hàng“. Tô Kiều Kiều liếc thấy Cố Lan San mặc một bộ đồ giống hệt mình.Tô Kiều Kiều cách Cố Lan San một khoảng, cô ta cũng chưa thấy rõ đó là Cố Lan San, tập trung sự chú ý vào bộ đồ kia.Chuyện minh tinh “đụng hàng” là điều tối kị. Huống chi, cô ta vừa khoe khoang bộ đồ này là thiết kế theo yêu cầu. Bây giờ lại xuất hiện một bộ y hệt.Trên khuôn mặt của Tô Kiều Kiều khó nén được tức giận!Cô ta cố gắng duy trì vẻ thanh cao của bạn thân, tao nhã cầm ly rượu đỏ, đi đến cô gái mặc bộ đồ giống hệt mình.Cố Lan San vừa mới đến sân tổ chức tiệc đứng đã bị Tô Kiều Kiều cản đường.Lúc đó, Cố Lan San cúi đầu, trong lòng suy nghĩ tối nay đến Cố gia thì nên mua gì đó cho Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân. Không ngờ lại cô bị người ta chặn đường. Cô chẳng thèm ngước mắt lên tiếp tục lách người sang bên kia, nhưng lại tiếp tục bị chặn. Cố Lan San lại tiếp tục tránh qua bên khác và lại bị chặn. Cô hơi nhíu mày, hờ hững nói: “Cho đi nhờ một chút! Cảm ơn!”Nhưng mà người đứng chắn trước mặt cô vẫn không chịu tránh ra.Cố Ân Ân thích đồ ăn vặt ở khu phía Tây. Cô lái xe cũng đi ngang qua đó, tiện đường mua một chút. Cố Lan San vừa quyết định rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.Cố Lan San vẫn cúi đầu. Tô Kiều Kiều đứng trước mặt cô lại đi một đôi giày cực kỳ cao khiến cô ta cao hơn Cố Lan San một chút cho nên không nhìn rõ mặt Cố Lan San.Tô Kiều Kiều muốn nhìn xem đây là diễn viên, nghệ sĩ nào mà dám mặc “đụng hàng” với cô ta cho nên lại cản đường rốt cuộc cũng khiến người đối diện chậm rãi ngẩng đầu.Sau đó, khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt Tô Kiều Kiều khiến cho sắc mặt cô ta trở nên khó coi, cực kỳ tức giận. Tô Kiều Kiều thất thố: “Sao lại là cô?”Cố Lan San chớp mắt vài cái, hơi giật mình nhìn Tô Kiều Kiều, trong lòng cũng nghĩ sao lại là cô ta chứ?Tô Kiều Kiều nhớ kỹ lúc trước ở tòa soạn SH, Cố Lan San đã cho cô ta hai cái tát. Cho dù nằm mơ cô cũng muốn trả thù nhưng thật không ngờ cơ hội này lại đến nhanh như vậy!Tô Kiều Kiều chấn chỉnh lại tâm trạng, nhìn Cố Lan San, hơi nhếch môi, nói: “Cô chỉ là một phóng viên quèn, sao lại ở chỗ này?”Cô ta cũng không biết đây là Cố Lan San, cô ta chỉ nghĩ rằng đây chỉ là một phóng viên nhỏ nhoi ở tòa soạn SH mà thôi.Cố Lan San mới phát hiện lễ phục của cô và Tô Kiều Kiều giống nhau như đúc khiến cô kêu thầm một tiếng. Chắc chắn, Triệu Lỵ biết cô tham gia bữa tiệc này, lại thấy quan hệ giữa Tô Kiều Kiều và Thịnh Thế nên trong lòng không yên mới làm như vậy.Kết quả thật tốt! Khiến cô gặp phiền phức lớn rồi!