Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 97: Bí mật trong toilet (8)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Cố Ân Ân nghe Hàn Thành Trì nói vậy, nghiêng đầu, nhìn anh ấy cười.Thịnh Thế cũng không hiểu rốt cuộc trong lòng Cố Lan San muốn làm gì. Người khác không biết Cố Lan San thích Hàn Thành Trì thì không hề nghĩ nhiều nhưng Thịnh Thế thì khác.Khi Cố Lan San hỏi “Anh Thành Trì, anh yêu chị em nhiều như thế nào?” thì Thịnh Thế cảm thấy cô đang ghen tuông và có chút không cam lòng.Trong lòng Thịnh Thế như bốc hỏa nhưng khuôn mặt anh không thể hiện cảm xúc gì.Yêu cả đời không đổi..... Cả đời này không thay đổi.....Cố Lan San cảm thấy bốn chữ “cả đời không đổi” quanh quẩn bên tai.Từ trước đến giờ cô cảm thấy bốn chữ này cực kỳ thâm tình đúng như tâm trạng Hàn Thành Trì nói với Cố Ân Ân. Đến lúc này, Cố Lan San mới biết được, hóa ra nhìn người ta thể hiện tình cảm lại có thể khiến người khác tổn thương đến như vậy!Cố Lan San cảm thấy tay chân bỗng nhiên lạnh lẽo.Có phải con người đều như vậy không? Đều phải đâm đầu vào ngõ cụt mới có thể hết hi vọng?Cố Lan San, mày thấy không? Người Thành Trì yêu chỉ có một mình Cố Ân Ân mà thôi. Mày vĩnh viễn chỉ là người qua đường, chỉ có thể chứng kiến tình cảm bền lâu của Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân rồi đến khi hai người họ có một cái kết hoàn hảo, một đôi khiến bao người hâm mộ, cảm động!Nếu không có Cố Ân Ân, Cố Lan San cô chắc chắn sẽ giành lấy Hàn Thành Trì bằng mọi cách. Nhưng trên đời này không có chữ nếu.Cố Lan San cảm thấy trong lòng rất đau nhưng bên cạnh đó cô cũng cảm thấy vui vẻ.Thật lòng, cô luôn chúc phúc Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân trăm năm hòa hợp.Cố Lan San lại cảm thấy thương thay cho bản thân mình. Cô không được may mắn như Cố Ân Ân. Ví như, trong tiểu thuyết ngôn tình, cô chỉ là nữ phụ.A.... không được. Ngay cả vai nữ phụ cũng không được chỉ là một vai quần chúng mà thôi.Thật ra, bây giờ Cố Lan San rất muốn khóc. Cô không biết bản thân muốn khóc vì mối tình đơn phương nhiều năm của mình không có kết quả hay vì hâm mộ hạnh phúc của Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân.Nhưng cô lại cười, nụ cười xinh đẹp, chói mắt. Cô nâng ly cụng với Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân, chân thành nói: “Chị, anh Thành Trì, chúc hai người hạnh phúc!”Cố Lan San ngẩng đầu, uống một hơi cạn sạch một ly rượu đỏ đầy.Cố Lan San đã kính rượu nên Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân không thể không uống. Hàn Thành Trì nhanh chóng uống hết ly rượu của mình sau đó lấy ly rượu của Cố Ân Ân mới uống được một ngụm, giúp cô uống hết.Cố Lan San ngồi nhìn thấy cảnh đó cảm thấy không thể chịu được nữa, muốn hít thở không khí trong lành. Cô vẫn nở nụ cười xinh đẹp, thong thả đứng lên, “Em đi vào nhà vệ sinh chút!”Phòng KTV của bọn họ nằm một mình một tầng. Cố Lan San đi từ trong ra, đèn hành lang sáng rực nhưng không có một bóng người, cực kỳ yên tĩnh.
Cố Ân Ân nghe Hàn Thành Trì nói vậy, nghiêng đầu, nhìn anh ấy cười.
Thịnh Thế cũng không hiểu rốt cuộc trong lòng Cố Lan San muốn làm gì. Người khác không biết Cố Lan San thích Hàn Thành Trì thì không hề nghĩ nhiều nhưng Thịnh Thế thì khác.
Khi Cố Lan San hỏi “Anh Thành Trì, anh yêu chị em nhiều như thế nào?” thì Thịnh Thế cảm thấy cô đang ghen tuông và có chút không cam lòng.
Trong lòng Thịnh Thế như bốc hỏa nhưng khuôn mặt anh không thể hiện cảm xúc gì.
Yêu cả đời không đổi..... Cả đời này không thay đổi.....
Cố Lan San cảm thấy bốn chữ “cả đời không đổi” quanh quẩn bên tai.
Từ trước đến giờ cô cảm thấy bốn chữ này cực kỳ thâm tình đúng như tâm trạng Hàn Thành Trì nói với Cố Ân Ân. Đến lúc này, Cố Lan San mới biết được, hóa ra nhìn người ta thể hiện tình cảm lại có thể khiến người khác tổn thương đến như vậy!
Cố Lan San cảm thấy tay chân bỗng nhiên lạnh lẽo.
Có phải con người đều như vậy không? Đều phải đâm đầu vào ngõ cụt mới có thể hết hi vọng?
Cố Lan San, mày thấy không? Người Thành Trì yêu chỉ có một mình Cố Ân Ân mà thôi. Mày vĩnh viễn chỉ là người qua đường, chỉ có thể chứng kiến tình cảm bền lâu của Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân rồi đến khi hai người họ có một cái kết hoàn hảo, một đôi khiến bao người hâm mộ, cảm động!
Nếu không có Cố Ân Ân, Cố Lan San cô chắc chắn sẽ giành lấy Hàn Thành Trì bằng mọi cách. Nhưng trên đời này không có chữ nếu.
Cố Lan San cảm thấy trong lòng rất đau nhưng bên cạnh đó cô cũng cảm thấy vui vẻ.
Thật lòng, cô luôn chúc phúc Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân trăm năm hòa hợp.
Cố Lan San lại cảm thấy thương thay cho bản thân mình. Cô không được may mắn như Cố Ân Ân. Ví như, trong tiểu thuyết ngôn tình, cô chỉ là nữ phụ.
A.... không được. Ngay cả vai nữ phụ cũng không được chỉ là một vai quần chúng mà thôi.
Thật ra, bây giờ Cố Lan San rất muốn khóc. Cô không biết bản thân muốn khóc vì mối tình đơn phương nhiều năm của mình không có kết quả hay vì hâm mộ hạnh phúc của Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân.
Nhưng cô lại cười, nụ cười xinh đẹp, chói mắt. Cô nâng ly cụng với Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân, chân thành nói: “Chị, anh Thành Trì, chúc hai người hạnh phúc!”
Cố Lan San ngẩng đầu, uống một hơi cạn sạch một ly rượu đỏ đầy.
Cố Lan San đã kính rượu nên Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân không thể không uống. Hàn Thành Trì nhanh chóng uống hết ly rượu của mình sau đó lấy ly rượu của Cố Ân Ân mới uống được một ngụm, giúp cô uống hết.
Cố Lan San ngồi nhìn thấy cảnh đó cảm thấy không thể chịu được nữa, muốn hít thở không khí trong lành. Cô vẫn nở nụ cười xinh đẹp, thong thả đứng lên, “Em đi vào nhà vệ sinh chút!”
Phòng KTV của bọn họ nằm một mình một tầng. Cố Lan San đi từ trong ra, đèn hành lang sáng rực nhưng không có một bóng người, cực kỳ yên tĩnh.
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Cố Ân Ân nghe Hàn Thành Trì nói vậy, nghiêng đầu, nhìn anh ấy cười.Thịnh Thế cũng không hiểu rốt cuộc trong lòng Cố Lan San muốn làm gì. Người khác không biết Cố Lan San thích Hàn Thành Trì thì không hề nghĩ nhiều nhưng Thịnh Thế thì khác.Khi Cố Lan San hỏi “Anh Thành Trì, anh yêu chị em nhiều như thế nào?” thì Thịnh Thế cảm thấy cô đang ghen tuông và có chút không cam lòng.Trong lòng Thịnh Thế như bốc hỏa nhưng khuôn mặt anh không thể hiện cảm xúc gì.Yêu cả đời không đổi..... Cả đời này không thay đổi.....Cố Lan San cảm thấy bốn chữ “cả đời không đổi” quanh quẩn bên tai.Từ trước đến giờ cô cảm thấy bốn chữ này cực kỳ thâm tình đúng như tâm trạng Hàn Thành Trì nói với Cố Ân Ân. Đến lúc này, Cố Lan San mới biết được, hóa ra nhìn người ta thể hiện tình cảm lại có thể khiến người khác tổn thương đến như vậy!Cố Lan San cảm thấy tay chân bỗng nhiên lạnh lẽo.Có phải con người đều như vậy không? Đều phải đâm đầu vào ngõ cụt mới có thể hết hi vọng?Cố Lan San, mày thấy không? Người Thành Trì yêu chỉ có một mình Cố Ân Ân mà thôi. Mày vĩnh viễn chỉ là người qua đường, chỉ có thể chứng kiến tình cảm bền lâu của Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân rồi đến khi hai người họ có một cái kết hoàn hảo, một đôi khiến bao người hâm mộ, cảm động!Nếu không có Cố Ân Ân, Cố Lan San cô chắc chắn sẽ giành lấy Hàn Thành Trì bằng mọi cách. Nhưng trên đời này không có chữ nếu.Cố Lan San cảm thấy trong lòng rất đau nhưng bên cạnh đó cô cũng cảm thấy vui vẻ.Thật lòng, cô luôn chúc phúc Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân trăm năm hòa hợp.Cố Lan San lại cảm thấy thương thay cho bản thân mình. Cô không được may mắn như Cố Ân Ân. Ví như, trong tiểu thuyết ngôn tình, cô chỉ là nữ phụ.A.... không được. Ngay cả vai nữ phụ cũng không được chỉ là một vai quần chúng mà thôi.Thật ra, bây giờ Cố Lan San rất muốn khóc. Cô không biết bản thân muốn khóc vì mối tình đơn phương nhiều năm của mình không có kết quả hay vì hâm mộ hạnh phúc của Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân.Nhưng cô lại cười, nụ cười xinh đẹp, chói mắt. Cô nâng ly cụng với Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân, chân thành nói: “Chị, anh Thành Trì, chúc hai người hạnh phúc!”Cố Lan San ngẩng đầu, uống một hơi cạn sạch một ly rượu đỏ đầy.Cố Lan San đã kính rượu nên Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân không thể không uống. Hàn Thành Trì nhanh chóng uống hết ly rượu của mình sau đó lấy ly rượu của Cố Ân Ân mới uống được một ngụm, giúp cô uống hết.Cố Lan San ngồi nhìn thấy cảnh đó cảm thấy không thể chịu được nữa, muốn hít thở không khí trong lành. Cô vẫn nở nụ cười xinh đẹp, thong thả đứng lên, “Em đi vào nhà vệ sinh chút!”Phòng KTV của bọn họ nằm một mình một tầng. Cố Lan San đi từ trong ra, đèn hành lang sáng rực nhưng không có một bóng người, cực kỳ yên tĩnh.