Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 194: Cô thật sự không nhớ rõ sao? (4)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Bạn nhỏ Bạc Duệ nghe mẹ nói không cần cậu nữa làm cậu rất đau thương, cậu chép miệng, nhỏ giọng nói một câu: “Làm sao ba lại không biết mẹ con là ai?”Lúc này Cẩm Dương cũng không để ý đến bạn nhỏ Bạc Duệ nữa.Anh thật không biết mẹ của Bạc Duệ là ai, lúc anh mười chín tuổi còn đang học tại đại học Bắc Kinh, ngày sinh nhật, cùng một đám bạn ở trước cửa câu lạc bộ chuẩn bị đi vào, lúc đó tự nhiên lại có người tặng cho anh một món quà, anh mở ra, ở trong chính là một đứa bé trai đang ngậm n*m v* cao su cho trẻ nhỏ, bên trái còn có một giấy viết: con là con trai của ba.Lúc đó anh đứng đờ người ra, cứ thẩn thờ ôm đứa bé đến bệnh viện, làm xét nghiệm DNA, không ngờ là con của anh thật!Lúc đó anh cũng không có yêu ai, cũng không có cùng ai lên giường, nhưng lại có một đứa con trai, còn xét nghiệm DNA khớp một trăm phần trăm.Anh nghĩ đứa nhỏ này chắc chắn là con anh, anh nghĩ, anh không cần biết ai sinh ra đứa nhỏ này, nhưng anh vẫn muốn đứa nhỏ của anh có mẹ, nhưng nếu cô còn muốn gặp con, thì nhất định sẽ về tìm anh, cho nên sau khi tốt nghiệp, liền để đứa nhỏ ở lại, anh thì đi du học, thời gian năm năm trôi qua, mẹ của đứa nhỏ vẫn không hề xuất hiện.(chuyện của tiểu Hải Dương, là sách mới xuất bản, à, mau quay về nhân vật chính của chúng ta thôi, mong truyện sẽ làm các ngươi vui)************Cố Lan San và Thịnh Thế trở lại nhà cũ, dĩ nhiên cũng sẽ ăn tối ở đó.Mẹ Thịnh xuất thân quý tộc, từ lúc nhỏ đã không biết khó khăn là gì, lúc bà yêu Thịnh Trưởng, vì yêu nên gả cho Thịnh Trưởng, còn Thịnh Trưởng cưới bà xong thì cưng chiều hết mực, cuộc sống vui vẻ không có gì để lo, cho nên bây giờ dù mẹ Thịnh tuy đã có năm đứa con nhưng vẫn rất hoạt bát và thông minh, hệt như thiếu nữ.Lúc bà thấy Cố Lan San và Thịnh Thế cùng ở trên giường, mà mẹ Thịnh cũng không có theo tập tục cổ hủ hồi xưa, chỉ cho là Cố gia muốn lợi dụng Thịnh gia nên đã phản đối kịch liệt về hôn sự này.Nhưng Thịnh Thế cứ nhất quyết cưới Cố Lan San, nên đã làm cho mẹ của anh tức giận vô cùng.Thịnh Trưởng tuy luôn nghiêm khắc với Thịnh Thế, nhưng dẫu sao anh cũng là con trai duy nhất, người ta thường nói con tốt nhờ có mẹ nhưng thật ra thì con tốt hơn nếu có cha.Nguyên nhân vô cùng đơn giản, mẹ Thịnh ngây thơ, luôn cho là mình đúng, nhưng thật ra là không hiểu suy nghĩ của con trai mình, còn Thịnh Trưởng chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết là Thịnh Thế thật tâm thích Cố Lan San.Tuy xuất thân của Cố Lan San không tốt, vừa lo cho gia đình vừa phải tự chuẩn bị đồ cho hôn lễ, nhưng Cố Lan San xinh đẹp xuất chúng, bản thân thuần khiết, mà Thịnh gia bọn họ, cũng không có cần một cô gái môn đăng hậu đối, cho nên Thịnh Trưởng đã ra sức dụ dỗ mẹ Thịnh, lúc đó mẹ Thịnh mới vui vẻ đồng ý hôn sự này.
Bạn nhỏ Bạc Duệ nghe mẹ nói không cần cậu nữa làm cậu rất đau thương, cậu chép miệng, nhỏ giọng nói một câu: “Làm sao ba lại không biết mẹ
con là ai?”
Lúc này Cẩm Dương cũng không để ý đến bạn nhỏ Bạc Duệ nữa.
Anh thật không biết mẹ của Bạc Duệ là ai, lúc anh mười chín tuổi còn
đang học tại đại học Bắc Kinh, ngày sinh nhật, cùng một đám bạn ở trước
cửa câu lạc bộ chuẩn bị đi vào, lúc đó tự nhiên lại có người tặng cho
anh một món quà, anh mở ra, ở trong chính là một đứa bé trai đang ngậm
n*m v* cao su cho trẻ nhỏ, bên trái còn có một giấy viết: con là con
trai của ba.
Lúc đó anh đứng đờ người ra, cứ thẩn thờ ôm đứa bé đến bệnh viện, làm xét nghiệm DNA, không ngờ là con của anh thật!
Lúc đó anh cũng không có yêu ai, cũng không có cùng ai lên giường,
nhưng lại có một đứa con trai, còn xét nghiệm DNA khớp một trăm phần
trăm.
Anh nghĩ đứa nhỏ này chắc chắn là con anh, anh nghĩ, anh không cần
biết ai sinh ra đứa nhỏ này, nhưng anh vẫn muốn đứa nhỏ của anh có mẹ,
nhưng nếu cô còn muốn gặp con, thì nhất định sẽ về tìm anh, cho nên sau
khi tốt nghiệp, liền để đứa nhỏ ở lại, anh thì đi du học, thời gian năm
năm trôi qua, mẹ của đứa nhỏ vẫn không hề xuất hiện.
(chuyện của tiểu Hải Dương, là sách mới xuất bản, à, mau quay về nhân vật chính của chúng ta thôi, mong truyện sẽ làm các ngươi vui)
************
Cố Lan San và Thịnh Thế trở lại nhà cũ, dĩ nhiên cũng sẽ ăn tối ở đó.
Mẹ Thịnh xuất thân quý tộc, từ lúc nhỏ đã không biết khó khăn là gì,
lúc bà yêu Thịnh Trưởng, vì yêu nên gả cho Thịnh Trưởng, còn Thịnh
Trưởng cưới bà xong thì cưng chiều hết mực, cuộc sống vui vẻ không có gì để lo, cho nên bây giờ dù mẹ Thịnh tuy đã có năm đứa con nhưng vẫn rất
hoạt bát và thông minh, hệt như thiếu nữ.
Lúc bà thấy Cố Lan San và Thịnh Thế cùng ở trên giường, mà mẹ Thịnh
cũng không có theo tập tục cổ hủ hồi xưa, chỉ cho là Cố gia muốn lợi
dụng Thịnh gia nên đã phản đối kịch liệt về hôn sự này.
Nhưng Thịnh Thế cứ nhất quyết cưới Cố Lan San, nên đã làm cho mẹ của anh tức giận vô cùng.
Thịnh Trưởng tuy luôn nghiêm khắc với Thịnh Thế, nhưng dẫu sao anh
cũng là con trai duy nhất, người ta thường nói con tốt nhờ có mẹ nhưng
thật ra thì con tốt hơn nếu có cha.
Nguyên nhân vô cùng đơn giản, mẹ Thịnh ngây thơ, luôn cho là mình
đúng, nhưng thật ra là không hiểu suy nghĩ của con trai mình, còn Thịnh
Trưởng chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết là Thịnh Thế thật tâm thích Cố Lan San.
Tuy xuất thân của Cố Lan San không tốt, vừa lo cho gia đình vừa phải
tự chuẩn bị đồ cho hôn lễ, nhưng Cố Lan San xinh đẹp xuất chúng, bản
thân thuần khiết, mà Thịnh gia bọn họ, cũng không có cần một cô gái môn
đăng hậu đối, cho nên Thịnh Trưởng đã ra sức dụ dỗ mẹ Thịnh, lúc đó mẹ
Thịnh mới vui vẻ đồng ý hôn sự này.
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Bạn nhỏ Bạc Duệ nghe mẹ nói không cần cậu nữa làm cậu rất đau thương, cậu chép miệng, nhỏ giọng nói một câu: “Làm sao ba lại không biết mẹ con là ai?”Lúc này Cẩm Dương cũng không để ý đến bạn nhỏ Bạc Duệ nữa.Anh thật không biết mẹ của Bạc Duệ là ai, lúc anh mười chín tuổi còn đang học tại đại học Bắc Kinh, ngày sinh nhật, cùng một đám bạn ở trước cửa câu lạc bộ chuẩn bị đi vào, lúc đó tự nhiên lại có người tặng cho anh một món quà, anh mở ra, ở trong chính là một đứa bé trai đang ngậm n*m v* cao su cho trẻ nhỏ, bên trái còn có một giấy viết: con là con trai của ba.Lúc đó anh đứng đờ người ra, cứ thẩn thờ ôm đứa bé đến bệnh viện, làm xét nghiệm DNA, không ngờ là con của anh thật!Lúc đó anh cũng không có yêu ai, cũng không có cùng ai lên giường, nhưng lại có một đứa con trai, còn xét nghiệm DNA khớp một trăm phần trăm.Anh nghĩ đứa nhỏ này chắc chắn là con anh, anh nghĩ, anh không cần biết ai sinh ra đứa nhỏ này, nhưng anh vẫn muốn đứa nhỏ của anh có mẹ, nhưng nếu cô còn muốn gặp con, thì nhất định sẽ về tìm anh, cho nên sau khi tốt nghiệp, liền để đứa nhỏ ở lại, anh thì đi du học, thời gian năm năm trôi qua, mẹ của đứa nhỏ vẫn không hề xuất hiện.(chuyện của tiểu Hải Dương, là sách mới xuất bản, à, mau quay về nhân vật chính của chúng ta thôi, mong truyện sẽ làm các ngươi vui)************Cố Lan San và Thịnh Thế trở lại nhà cũ, dĩ nhiên cũng sẽ ăn tối ở đó.Mẹ Thịnh xuất thân quý tộc, từ lúc nhỏ đã không biết khó khăn là gì, lúc bà yêu Thịnh Trưởng, vì yêu nên gả cho Thịnh Trưởng, còn Thịnh Trưởng cưới bà xong thì cưng chiều hết mực, cuộc sống vui vẻ không có gì để lo, cho nên bây giờ dù mẹ Thịnh tuy đã có năm đứa con nhưng vẫn rất hoạt bát và thông minh, hệt như thiếu nữ.Lúc bà thấy Cố Lan San và Thịnh Thế cùng ở trên giường, mà mẹ Thịnh cũng không có theo tập tục cổ hủ hồi xưa, chỉ cho là Cố gia muốn lợi dụng Thịnh gia nên đã phản đối kịch liệt về hôn sự này.Nhưng Thịnh Thế cứ nhất quyết cưới Cố Lan San, nên đã làm cho mẹ của anh tức giận vô cùng.Thịnh Trưởng tuy luôn nghiêm khắc với Thịnh Thế, nhưng dẫu sao anh cũng là con trai duy nhất, người ta thường nói con tốt nhờ có mẹ nhưng thật ra thì con tốt hơn nếu có cha.Nguyên nhân vô cùng đơn giản, mẹ Thịnh ngây thơ, luôn cho là mình đúng, nhưng thật ra là không hiểu suy nghĩ của con trai mình, còn Thịnh Trưởng chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết là Thịnh Thế thật tâm thích Cố Lan San.Tuy xuất thân của Cố Lan San không tốt, vừa lo cho gia đình vừa phải tự chuẩn bị đồ cho hôn lễ, nhưng Cố Lan San xinh đẹp xuất chúng, bản thân thuần khiết, mà Thịnh gia bọn họ, cũng không có cần một cô gái môn đăng hậu đối, cho nên Thịnh Trưởng đã ra sức dụ dỗ mẹ Thịnh, lúc đó mẹ Thịnh mới vui vẻ đồng ý hôn sự này.