Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 205: Nói cho cô biết một bí mật (5)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Chỉ là vì ghét nên vẻ mặt Cố Lan San ngược lại cũng không có gì biến hóa lớn, trực tiếp coi thường Vương Gia Di mà hướng về phía Hàn Thành Trì cười cười, coi như chào hỏi, rồi nghiêng đầu nhìn Cố Ân Ân sau đó cô mới nói: “Công ty em cách đây rất gần, chỉ hơn mười phút là đến.””Thì ra là gần như vậy nha!” Lần này là Hàn Thành Trì tiếp lời, giọng nói dịu dàng.”Ừ.” Cố Lan San liếc mắt nhìn Hàn Thành Trì: “Mọi người sao lại tới đây?””Chị cùng Thành Trì đi xem vải đính hôn, vốn muốn gọi em cũng giúp một tay đi tham khảo nhưng nghĩ đến em phải đi làm cho nên mới gọi Giai Di.” Cố Ân Ân cười nhàn nhạt nói: “Đây không phải là đến để ăn cơm sao? Giai Di nói em vừa hay đi làm rất gần đây, nên chị mới gọi điện thoại cho em để cùng nhau ăn cơm.”Cố Lan San nhấc mắt, liếc nhìn Vương Giai Di, cô và cô ta rất không hợp nhau, sau lại bởi vì mình gả cho Thịnh Thế nên cô và cô ta đánh nhau một trận lớn, từ đó về sau cả đời cũng không qua lại với nhau, vậy mà gần đây vì sao cô lại thường xuyên nhìn thấy cô ta?Cố Lan San cảm thấy Vương Giai Di và bản thân mình chắn chắn sẽ không thể làm bạn, cô ta làm như vậy nhất định là có quỷ, nhưng cô cũng đoán không ra cô ta muốn làm cái gì mà như con thiêu thân như thế, cô chỉ cười không có nói gì tiếp.”Tốt lắm, chúng ta đừng đứng ở đây nữa, đi vào phòng thôi.” Giọng nói Hàn Thành Trì ấm áp như sưởi ấm lòng người, nói xong liền quyết định ôm lấy Cố Ân Ân đi vào bên trong.Nhưng cũng thời khắc đó, cửa Kim Bích Huy Hoàng Tương Viên lại một lần nữa bị đẩy ra, kèm theo tiếng hát vang dội “Hoan nghênh đến dự”, có mấy người mặc trang phục xuất chúng bước ra.Cố Ân Ân nghiêng đầu, thúc giục Cố Lan San đang đứng sau mình nhanh lên một chút để theo kịp, ánh mắt lại một lần nữa dừng lại ở phía sau Cố Lan San, bước chân cũng ngừng lại theo, trong miệng nói ra một câu:“Thật đúng là đúng dịp, Nhị Thập cũng tới đây ăn cơm.”Nhị Thập?Thịnh Thế?Cố Lan San nghe thấy cái tên này thì sửng sốt một chút, cô nghiêng đầu thấy những người kia đang vây quanh một bóng dáng thon thả ưu nhã.Những người đó nữ có nam có, Thịnh Thế đứng ở trong đó nhìn cực kỳ xuất chói mắt, toàn thân cao thấp quấn quýt một tầng khí chất quân vương.Cố Lan San do dự không biết có nên chào hỏi Thịnh Thế hay không thì Hàn Thành Trì đã lên tiếng: “Nhị Thập.”Thịnh Thế nghe thấy Hàn Thành Trì gọi mình liền dẫn đám người kia hướng Cố Lan San đang đứng ở nơi này đi tới.Ngay sau đó, đối với những người bên cạnh đó nhất thời giới thiệu Hàn Thành Trì, Cố Ân Ân, Vương Gia Di, nói đơn giản mồt chút với những người sau lưng anh là ai, còn Cố Lan San thì không có ý nhớ tới, nhưng toàn bộ những người này đều là nhân viên cấp cao trong công ty của anh, hôm nay mọi người cùng nhau tới nơi này bàn một dự án hợp tác, buổi trưa vừa lúc đi ngang qua Tương Viên nên cùng nhau vào ăn cơm.”Thịnh tổng, vị này là……………” Một người đàn ông đứng bên cạnh Thịnh Thế chỉ chỉ vào Cố Lan San mà Thịnh Thế không giới thiệu hỏi.Lúc này Thịnh Thế mới đem tầm mắt đặt lên người Cố Lan San, lẳng lặng nhìn Cố Lan San một lát mới nói: “Cô ấy là vợ tôi, Cố Lan San.”Những người phía sau đi theo Thịnh Thế vẻ mặt đều là kinh ngạc, thì ra đây chính là bà chủ của bọn họ, thế nhưng dáng dấp lại khuynh thành xinh đẹp như vậy, những nhân viên cấp cao kia đều rối rít vươn tay cùng Cố Lan San chào hỏi, trong miệng đều nói: “Bà chủ.”Ngược lại Cố Lan San lại không mất tự nhiên cùng bắt tay với từng người từng người một cái.
Chỉ là vì ghét nên vẻ mặt Cố Lan San ngược lại cũng không có gì biến
hóa lớn, trực tiếp coi thường Vương Gia Di mà hướng về phía Hàn Thành
Trì cười cười, coi như chào hỏi, rồi nghiêng đầu nhìn Cố Ân Ân sau đó cô mới nói: “Công ty em cách đây rất gần, chỉ hơn mười phút là đến.”
”Thì ra là gần như vậy nha!” Lần này là Hàn Thành Trì tiếp lời, giọng nói dịu dàng.
”Ừ.” Cố Lan San liếc mắt nhìn Hàn Thành Trì: “Mọi người sao lại tới đây?”
”Chị cùng Thành Trì đi xem vải đính hôn, vốn muốn gọi em cũng giúp
một tay đi tham khảo nhưng nghĩ đến em phải đi làm cho nên mới gọi Giai
Di.” Cố Ân Ân cười nhàn nhạt nói: “Đây không phải là đến để ăn cơm sao?
Giai Di nói em vừa hay đi làm rất gần đây, nên chị mới gọi điện thoại
cho em để cùng nhau ăn cơm.”
Cố Lan San nhấc mắt, liếc nhìn Vương Giai Di, cô và cô ta rất không
hợp nhau, sau lại bởi vì mình gả cho Thịnh Thế nên cô và cô ta đánh nhau một trận lớn, từ đó về sau cả đời cũng không qua lại với nhau, vậy mà
gần đây vì sao cô lại thường xuyên nhìn thấy cô ta?
Cố Lan San cảm thấy Vương Giai Di và bản thân mình chắn chắn sẽ không thể làm bạn, cô ta làm như vậy nhất định là có quỷ, nhưng cô cũng đoán
không ra cô ta muốn làm cái gì mà như con thiêu thân như thế, cô chỉ
cười không có nói gì tiếp.
”Tốt lắm, chúng ta đừng đứng ở đây nữa, đi vào phòng thôi.” Giọng nói Hàn Thành Trì ấm áp như sưởi ấm lòng người, nói xong liền quyết định ôm lấy Cố Ân Ân đi vào bên trong.
Nhưng cũng thời khắc đó, cửa Kim Bích Huy Hoàng Tương Viên lại một
lần nữa bị đẩy ra, kèm theo tiếng hát vang dội “Hoan nghênh đến dự”, có
mấy người mặc trang phục xuất chúng bước ra.
Cố Ân Ân nghiêng đầu, thúc giục Cố Lan San đang đứng sau mình nhanh
lên một chút để theo kịp, ánh mắt lại một lần nữa dừng lại ở phía sau Cố Lan San, bước chân cũng ngừng lại theo, trong miệng nói ra một câu:“Thật đúng là đúng dịp, Nhị Thập cũng tới đây ăn cơm.”
Nhị Thập?
Thịnh Thế?
Cố Lan San nghe thấy cái tên này thì sửng sốt một chút, cô nghiêng
đầu thấy những người kia đang vây quanh một bóng dáng thon thả ưu nhã.
Những người đó nữ có nam có, Thịnh Thế đứng ở trong đó nhìn cực kỳ
xuất chói mắt, toàn thân cao thấp quấn quýt một tầng khí chất quân
vương.
Cố Lan San do dự không biết có nên chào hỏi Thịnh Thế hay không thì Hàn Thành Trì đã lên tiếng: “Nhị Thập.”
Thịnh Thế nghe thấy Hàn Thành Trì gọi mình liền dẫn đám người kia hướng Cố Lan San đang đứng ở nơi này đi tới.
Ngay sau đó, đối với những người bên cạnh đó nhất thời giới thiệu Hàn Thành Trì, Cố Ân Ân, Vương Gia Di, nói đơn giản mồt chút với những
người sau lưng anh là ai, còn Cố Lan San thì không có ý nhớ tới, nhưng
toàn bộ những người này đều là nhân viên cấp cao trong công ty của anh,
hôm nay mọi người cùng nhau tới nơi này bàn một dự án hợp tác, buổi trưa vừa lúc đi ngang qua Tương Viên nên cùng nhau vào ăn cơm.
”Thịnh tổng, vị này là……………” Một người đàn ông đứng bên cạnh Thịnh Thế chỉ chỉ vào Cố Lan San mà Thịnh Thế không giới thiệu hỏi.
Lúc này Thịnh Thế mới đem tầm mắt đặt lên người Cố Lan San, lẳng lặng nhìn Cố Lan San một lát mới nói: “Cô ấy là vợ tôi, Cố Lan San.”
Những người phía sau đi theo Thịnh Thế vẻ mặt đều là kinh ngạc, thì
ra đây chính là bà chủ của bọn họ, thế nhưng dáng dấp lại khuynh thành
xinh đẹp như vậy, những nhân viên cấp cao kia đều rối rít vươn tay cùng
Cố Lan San chào hỏi, trong miệng đều nói: “Bà chủ.”
Ngược lại Cố Lan San lại không mất tự nhiên cùng bắt tay với từng người từng người một cái.
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Chỉ là vì ghét nên vẻ mặt Cố Lan San ngược lại cũng không có gì biến hóa lớn, trực tiếp coi thường Vương Gia Di mà hướng về phía Hàn Thành Trì cười cười, coi như chào hỏi, rồi nghiêng đầu nhìn Cố Ân Ân sau đó cô mới nói: “Công ty em cách đây rất gần, chỉ hơn mười phút là đến.””Thì ra là gần như vậy nha!” Lần này là Hàn Thành Trì tiếp lời, giọng nói dịu dàng.”Ừ.” Cố Lan San liếc mắt nhìn Hàn Thành Trì: “Mọi người sao lại tới đây?””Chị cùng Thành Trì đi xem vải đính hôn, vốn muốn gọi em cũng giúp một tay đi tham khảo nhưng nghĩ đến em phải đi làm cho nên mới gọi Giai Di.” Cố Ân Ân cười nhàn nhạt nói: “Đây không phải là đến để ăn cơm sao? Giai Di nói em vừa hay đi làm rất gần đây, nên chị mới gọi điện thoại cho em để cùng nhau ăn cơm.”Cố Lan San nhấc mắt, liếc nhìn Vương Giai Di, cô và cô ta rất không hợp nhau, sau lại bởi vì mình gả cho Thịnh Thế nên cô và cô ta đánh nhau một trận lớn, từ đó về sau cả đời cũng không qua lại với nhau, vậy mà gần đây vì sao cô lại thường xuyên nhìn thấy cô ta?Cố Lan San cảm thấy Vương Giai Di và bản thân mình chắn chắn sẽ không thể làm bạn, cô ta làm như vậy nhất định là có quỷ, nhưng cô cũng đoán không ra cô ta muốn làm cái gì mà như con thiêu thân như thế, cô chỉ cười không có nói gì tiếp.”Tốt lắm, chúng ta đừng đứng ở đây nữa, đi vào phòng thôi.” Giọng nói Hàn Thành Trì ấm áp như sưởi ấm lòng người, nói xong liền quyết định ôm lấy Cố Ân Ân đi vào bên trong.Nhưng cũng thời khắc đó, cửa Kim Bích Huy Hoàng Tương Viên lại một lần nữa bị đẩy ra, kèm theo tiếng hát vang dội “Hoan nghênh đến dự”, có mấy người mặc trang phục xuất chúng bước ra.Cố Ân Ân nghiêng đầu, thúc giục Cố Lan San đang đứng sau mình nhanh lên một chút để theo kịp, ánh mắt lại một lần nữa dừng lại ở phía sau Cố Lan San, bước chân cũng ngừng lại theo, trong miệng nói ra một câu:“Thật đúng là đúng dịp, Nhị Thập cũng tới đây ăn cơm.”Nhị Thập?Thịnh Thế?Cố Lan San nghe thấy cái tên này thì sửng sốt một chút, cô nghiêng đầu thấy những người kia đang vây quanh một bóng dáng thon thả ưu nhã.Những người đó nữ có nam có, Thịnh Thế đứng ở trong đó nhìn cực kỳ xuất chói mắt, toàn thân cao thấp quấn quýt một tầng khí chất quân vương.Cố Lan San do dự không biết có nên chào hỏi Thịnh Thế hay không thì Hàn Thành Trì đã lên tiếng: “Nhị Thập.”Thịnh Thế nghe thấy Hàn Thành Trì gọi mình liền dẫn đám người kia hướng Cố Lan San đang đứng ở nơi này đi tới.Ngay sau đó, đối với những người bên cạnh đó nhất thời giới thiệu Hàn Thành Trì, Cố Ân Ân, Vương Gia Di, nói đơn giản mồt chút với những người sau lưng anh là ai, còn Cố Lan San thì không có ý nhớ tới, nhưng toàn bộ những người này đều là nhân viên cấp cao trong công ty của anh, hôm nay mọi người cùng nhau tới nơi này bàn một dự án hợp tác, buổi trưa vừa lúc đi ngang qua Tương Viên nên cùng nhau vào ăn cơm.”Thịnh tổng, vị này là……………” Một người đàn ông đứng bên cạnh Thịnh Thế chỉ chỉ vào Cố Lan San mà Thịnh Thế không giới thiệu hỏi.Lúc này Thịnh Thế mới đem tầm mắt đặt lên người Cố Lan San, lẳng lặng nhìn Cố Lan San một lát mới nói: “Cô ấy là vợ tôi, Cố Lan San.”Những người phía sau đi theo Thịnh Thế vẻ mặt đều là kinh ngạc, thì ra đây chính là bà chủ của bọn họ, thế nhưng dáng dấp lại khuynh thành xinh đẹp như vậy, những nhân viên cấp cao kia đều rối rít vươn tay cùng Cố Lan San chào hỏi, trong miệng đều nói: “Bà chủ.”Ngược lại Cố Lan San lại không mất tự nhiên cùng bắt tay với từng người từng người một cái.