Tác giả:

Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…

Chương 207: Nói cho cô biết một bí mật (7)

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Trước kia Cố Lan San không thích anh cùng cô ứng phó việc như vậy, nhưng giờ nghĩ lại, anh và cô sẽ ở cùng nhau cả đời, sớm muộn gì cô cũng sẽ hiểu được anh, yêu anh, cho nên anh nhìn Cố Lan San, hỏi: “Muốn đi đâu?”Cố Lan San không có nghĩ anh sẽ hỏi cô, lại có thể để ý đến ý kiến của cô, cô có chút sững sờ.“Bà chủ, bà phải suy nghĩ thật kỹ, phải nhân cơ hội này mà ‘làm thịt’ Thịnh tổng!” (moi móc tiền của ảnh ý)“Đúng nha, bà chủ, hãy chọn nơi bà muốn đi nhất!”Cố Lan San mỉm cười, suy nghĩ một chút, liền nói: “Maldives.”“Maldives.” Có người cười nói: “Bà chủ so với Thịnh tổng còn keo kiệt hơn, dĩ nhiên lại chọn một nơi như vậy! Tôi còn nghĩ là Pháp hay Thụy Sĩ gì đó, nào ngờ là một đảo nhỏ!”Cố Lan San ngượng ngùng nhìn Thịnh Thế, Thịnh Thế cũng không có ghét bỏ gì, nói: “Mọi người đã nghe Sở Sở nói, năm nay đi Maldives.”Thư ký của Thịnh Thế nghe hai chữ ‘Sở Sở’ thì có chút kinh ngạc, nhìn Cố Lan San, tò mò hỏi: “Thịnh tổng, bà chủ không phải tên Cố Lan San, vì sao gọi là Sở Sở?”“San San cũng như Sở Sở.” Cố Lan San cười nói.Thư ký của Thịnh Thế dần hiểu ra, bắt đầu nhớ lại, thì ra đại Boss ở phòng làm việc giọng nói luôn bất lực cùng đau khổ gọi ‘Sở Sở’, thì ra là nhũ danh của bà chủ, hèn chi hôm qua, cô gọi điện tới Thịnh gia, sau khi bà chủ nhận, chỉ đơn giản nói một câu ‘tôi sẽ nói với anh ấy’, vài giờ sau thì đại Boss đã tới công ty làm! Giờ cô cũng đã hiểu, người đại Boss cưới cũng là người đại Boss yêu sâu đậm!Thư ký của Thịnh Thế biết vậy, trong lòng vui vẻ không ngớt, xe ra từ nay về sau, nếu lúc công ty có việc quan trọng, không thể tìm đại Boss thì có thể tìm bà chủ!Lúc mọi người trò chuyện, thì phục vụ đã dọn lên món chính.Hai phần cơm trắng do Cố Lan San kêu, cho nên Thịnh Thế đặt ở trước mặt cô.Nhưng Cố Lan San không có ăn, mà đưa cho Cố Ân Ân, Cố Ân Ân liền hiểu, cười tiếp nhận cơm trắng, đặt trước mặt Hàn Thanh Trì: “Thanh Trì, em quên mất là anh không ăn được tôm, may mà San San nhớ kỹ!”Hàn Thanh Trì cười nhìn Cố Lan San, nói: “Cảm ơn.”Vương Giai Di thấy như vậy, lại mở miệng nói, giọng nói có chút cao: “Cố Lan San biết thật nhiều chuyện liên quan đến anh Thanh Trì!”Cố Lan San cầm đũa, không nhanh không chậm ăn, nghe thấy ý tứ trong lời nói của Vương Giai Di, cô cũng đã quen thói thích gây sự của cô ta, cho nên cũng lười nói lại, tiếp tục im lặng ăn.Cố Ân Ân lại không cảm giác được bất kỳ cái gì, vì thế vui vẻ nói: “San San biết cũng không có gì lạ, trước đây em ấy, chị cùng Thanh Trì luôn ở cùng một chỗ.”Vương Giai Di nghe vậy, cũng không nói gì nữa, chỉ nhìn Cố Lan San một chút, sau đó lại nhìn Hàn Thanh Trì, nở nụ cười bí hiểm, cúi đầu, tiếp tục ăn.Xem ra, Cố Lan San thật sự thích Hàn Thanh Trì, nói vậy là Thịnh Thế không biết… Cô thật tò mò, nếu Thịnh Thế biết…

Trước kia Cố Lan San không thích anh cùng cô ứng phó việc như vậy,
nhưng giờ nghĩ lại, anh và cô sẽ ở cùng nhau cả đời, sớm muộn gì cô cũng sẽ hiểu được anh, yêu anh, cho nên anh nhìn Cố Lan San, hỏi: “Muốn đi
đâu?”

Cố Lan San không có nghĩ anh sẽ hỏi cô, lại có thể để ý đến ý kiến của cô, cô có chút sững sờ.

“Bà chủ, bà phải suy nghĩ thật kỹ, phải nhân cơ hội này mà ‘làm thịt’ Thịnh tổng!” (moi móc tiền của ảnh ý)

“Đúng nha, bà chủ, hãy chọn nơi bà muốn đi nhất!”

Cố Lan San mỉm cười, suy nghĩ một chút, liền nói: “Maldives.”

“Maldives.” Có người cười nói: “Bà chủ so với Thịnh tổng còn keo kiệt hơn, dĩ nhiên lại chọn một nơi như vậy! Tôi còn nghĩ là Pháp hay Thụy
Sĩ gì đó, nào ngờ là một đảo nhỏ!”

Cố Lan San ngượng ngùng nhìn Thịnh Thế, Thịnh Thế cũng không có ghét
bỏ gì, nói: “Mọi người đã nghe Sở Sở nói, năm nay đi Maldives.”

Thư ký của Thịnh Thế nghe hai chữ ‘Sở Sở’ thì có chút kinh ngạc, nhìn Cố Lan San, tò mò hỏi: “Thịnh tổng, bà chủ không phải tên Cố Lan San,
vì sao gọi là Sở Sở?”

“San San cũng như Sở Sở.” Cố Lan San cười nói.

Thư ký của Thịnh Thế dần hiểu ra, bắt đầu nhớ lại, thì ra đại Boss ở
phòng làm việc giọng nói luôn bất lực cùng đau khổ gọi ‘Sở Sở’, thì ra
là nhũ danh của bà chủ, hèn chi hôm qua, cô gọi điện tới Thịnh gia, sau
khi bà chủ nhận, chỉ đơn giản nói một câu ‘tôi sẽ nói với anh ấy’, vài
giờ sau thì đại Boss đã tới công ty làm! Giờ cô cũng đã hiểu, người đại
Boss cưới cũng là người đại Boss yêu sâu đậm!

Thư ký của Thịnh Thế biết vậy, trong lòng vui vẻ không ngớt, xe ra từ nay về sau, nếu lúc công ty có việc quan trọng, không thể tìm đại Boss
thì có thể tìm bà chủ!

Lúc mọi người trò chuyện, thì phục vụ đã dọn lên món chính.

Hai phần cơm trắng do Cố Lan San kêu, cho nên Thịnh Thế đặt ở trước mặt cô.

Nhưng Cố Lan San không có ăn, mà đưa cho Cố Ân Ân, Cố Ân Ân liền
hiểu, cười tiếp nhận cơm trắng, đặt trước mặt Hàn Thanh Trì: “Thanh Trì, em quên mất là anh không ăn được tôm, may mà San San nhớ kỹ!”

Hàn Thanh Trì cười nhìn Cố Lan San, nói: “Cảm ơn.”

Vương Giai Di thấy như vậy, lại mở miệng nói, giọng nói có chút cao:
“Cố Lan San biết thật nhiều chuyện liên quan đến anh Thanh Trì!”

Cố Lan San cầm đũa, không nhanh không chậm ăn, nghe thấy ý tứ trong
lời nói của Vương Giai Di, cô cũng đã quen thói thích gây sự của cô ta,
cho nên cũng lười nói lại, tiếp tục im lặng ăn.

Cố Ân Ân lại không cảm giác được bất kỳ cái gì, vì thế vui vẻ nói:
“San San biết cũng không có gì lạ, trước đây em ấy, chị cùng Thanh Trì
luôn ở cùng một chỗ.”

Vương Giai Di nghe vậy, cũng không nói gì nữa, chỉ nhìn Cố Lan San
một chút, sau đó lại nhìn Hàn Thanh Trì, nở nụ cười bí hiểm, cúi đầu,
tiếp tục ăn.

Xem ra, Cố Lan San thật sự thích Hàn Thanh Trì, nói vậy là Thịnh Thế không biết… Cô thật tò mò, nếu Thịnh Thế biết…

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Trước kia Cố Lan San không thích anh cùng cô ứng phó việc như vậy, nhưng giờ nghĩ lại, anh và cô sẽ ở cùng nhau cả đời, sớm muộn gì cô cũng sẽ hiểu được anh, yêu anh, cho nên anh nhìn Cố Lan San, hỏi: “Muốn đi đâu?”Cố Lan San không có nghĩ anh sẽ hỏi cô, lại có thể để ý đến ý kiến của cô, cô có chút sững sờ.“Bà chủ, bà phải suy nghĩ thật kỹ, phải nhân cơ hội này mà ‘làm thịt’ Thịnh tổng!” (moi móc tiền của ảnh ý)“Đúng nha, bà chủ, hãy chọn nơi bà muốn đi nhất!”Cố Lan San mỉm cười, suy nghĩ một chút, liền nói: “Maldives.”“Maldives.” Có người cười nói: “Bà chủ so với Thịnh tổng còn keo kiệt hơn, dĩ nhiên lại chọn một nơi như vậy! Tôi còn nghĩ là Pháp hay Thụy Sĩ gì đó, nào ngờ là một đảo nhỏ!”Cố Lan San ngượng ngùng nhìn Thịnh Thế, Thịnh Thế cũng không có ghét bỏ gì, nói: “Mọi người đã nghe Sở Sở nói, năm nay đi Maldives.”Thư ký của Thịnh Thế nghe hai chữ ‘Sở Sở’ thì có chút kinh ngạc, nhìn Cố Lan San, tò mò hỏi: “Thịnh tổng, bà chủ không phải tên Cố Lan San, vì sao gọi là Sở Sở?”“San San cũng như Sở Sở.” Cố Lan San cười nói.Thư ký của Thịnh Thế dần hiểu ra, bắt đầu nhớ lại, thì ra đại Boss ở phòng làm việc giọng nói luôn bất lực cùng đau khổ gọi ‘Sở Sở’, thì ra là nhũ danh của bà chủ, hèn chi hôm qua, cô gọi điện tới Thịnh gia, sau khi bà chủ nhận, chỉ đơn giản nói một câu ‘tôi sẽ nói với anh ấy’, vài giờ sau thì đại Boss đã tới công ty làm! Giờ cô cũng đã hiểu, người đại Boss cưới cũng là người đại Boss yêu sâu đậm!Thư ký của Thịnh Thế biết vậy, trong lòng vui vẻ không ngớt, xe ra từ nay về sau, nếu lúc công ty có việc quan trọng, không thể tìm đại Boss thì có thể tìm bà chủ!Lúc mọi người trò chuyện, thì phục vụ đã dọn lên món chính.Hai phần cơm trắng do Cố Lan San kêu, cho nên Thịnh Thế đặt ở trước mặt cô.Nhưng Cố Lan San không có ăn, mà đưa cho Cố Ân Ân, Cố Ân Ân liền hiểu, cười tiếp nhận cơm trắng, đặt trước mặt Hàn Thanh Trì: “Thanh Trì, em quên mất là anh không ăn được tôm, may mà San San nhớ kỹ!”Hàn Thanh Trì cười nhìn Cố Lan San, nói: “Cảm ơn.”Vương Giai Di thấy như vậy, lại mở miệng nói, giọng nói có chút cao: “Cố Lan San biết thật nhiều chuyện liên quan đến anh Thanh Trì!”Cố Lan San cầm đũa, không nhanh không chậm ăn, nghe thấy ý tứ trong lời nói của Vương Giai Di, cô cũng đã quen thói thích gây sự của cô ta, cho nên cũng lười nói lại, tiếp tục im lặng ăn.Cố Ân Ân lại không cảm giác được bất kỳ cái gì, vì thế vui vẻ nói: “San San biết cũng không có gì lạ, trước đây em ấy, chị cùng Thanh Trì luôn ở cùng một chỗ.”Vương Giai Di nghe vậy, cũng không nói gì nữa, chỉ nhìn Cố Lan San một chút, sau đó lại nhìn Hàn Thanh Trì, nở nụ cười bí hiểm, cúi đầu, tiếp tục ăn.Xem ra, Cố Lan San thật sự thích Hàn Thanh Trì, nói vậy là Thịnh Thế không biết… Cô thật tò mò, nếu Thịnh Thế biết…

Chương 207: Nói cho cô biết một bí mật (7)