Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 479: Anh để ý, cô vô tâm (9)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Vào mùa xuân ở Bắc Kinh khi gặp bão cát lớn, anh ta sẽ mua sẵn một lọ kem, khi Cố Ân Ân giặt xong, sẽ tỉ mỉ lau tay thay cô.Những gì anh ta làm đều là những việc nhỏ nhặt mà người ta không để ý, tuy nhiên lại có thể làm cảm động đến lòng ngườiKhi cô đi cùng anh ta và Cố Ân Ân, đã thấy rất nhiều chuyện nhỏ nhặt như vậy, bị những hành động đó của Hàn Thành Trì hấp dẫn.Cô nghĩ, đàn ông tốt nhất trên thế giới, sẽ giống như Hàn Thành Trì.Không cần nhiều lời nói ngọt ngào, không lời hứa hẹn, nhưng có thể vì người đó làm việc lớn việc nhỏ.Cô chính là bởi vì anh ta như vậy, chung tình, mới có thể bị anh hấp dẫn, không cách nào tự kềm chế mà đắm chìm.Cô rất hâm mộ Cố Ân Ân.Cô chưa bao giờ muốn phá hỏng Cố Ân Ân.Cô cảm thấy Cố Ân Ân có thể gả cho Hàn Thành Trì, một người đàn ông như vậy thật tốt.Cô cảm thấy dù cho cả thế giới hủy diệt, tình yêu của Hàn Thành Trì đối với Cố Ân Ân cũng sẽ không hủy diệt.Nhưng tại sao, cố tình khi cô nhận định rằng “Dù cho cả thế giới hủy diệt, tình yêu của anh ta cũng sẽ không hủy diệt”, lại bất ngờ hôn cô?Trời mới biết, sau khi cô bị anh hôn, về đến nhà, tỉnh táo lại, lo lắng rằng, trong lòng anh ta liệu có khó chịu?Sự thủy chung của Hàn Thành Trì, tại sao có thể phản bội Cố Ân Ân?Cô cảm thấy trong lòng cô, người đàn ông tốt đẹp bao nhiêu năm qua, cứ ngỡ chỉ có trong mơ, trong nháy mắt đã sụp đổ.Giống như khi Thịnh Thế một tay đập xuống đất một vật trang trí, hoàn toàn tan vỡ.Anh ta tại sao hôn cô, là yêu, là ưa thích, hay còn cái khác, đều không quan trọng, quan trọng là, Hàn Thành Trì trong mộng của cô, làm sao lại biến thành bộ dạng thế này?Rõ ràng cô yêu anh ta, rõ ràng anh ta hôn là cô, rõ ràng anh là vị hôn phu của Cố Ân Ân, cô nên vui mừng, Cố Ân Ân nên khổ sở, nhưng cô lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.Giống như Hàn Thành Trì là bạn trai của cô, phản bội cô, khiến cô khổ sở.Cô từng yêu Hàn Thành Trì, nhưng trừ Cố Ân Ân, anh ta sẽ không bao giờ hôn người con gái nào khác, anh rõ ràng đã không còn là Hàn Thành Trì mà cô yêu.Cô từng yêu Hàn Thành Trì, nhưng từ lúc nào đã không còn, Hàn Thành Trì hôm nay đã trở nên giống như những người đàn ông khác.Cô từng yêu Hàn Thành Trì, thì ra từ trước đến nay, cũng chỉ là trong trí nhớ của cô.Tất cả mọi người chỉ thấy cô cùng Hàn Thành Trì hôn môi, chỉ trích cô, nhưng bọn họ không biết, trong lòng cô, có bao nhiêu khổ sở, giống như tính ngưỡng của chính mình trong nháy mắt tan vỡ.
Vào mùa xuân ở Bắc Kinh khi gặp bão cát lớn, anh ta sẽ mua sẵn một lọ kem, khi Cố Ân Ân giặt xong, sẽ tỉ mỉ lau tay thay cô.
Những gì anh ta làm đều là những việc nhỏ nhặt mà người ta không để ý, tuy nhiên lại có thể làm cảm động đến lòng người
Khi cô đi cùng anh ta và Cố Ân Ân, đã thấy rất nhiều chuyện nhỏ nhặt như vậy, bị những hành động đó của Hàn Thành Trì hấp dẫn.
Cô nghĩ, đàn ông tốt nhất trên thế giới, sẽ giống như Hàn Thành Trì.
Không cần nhiều lời nói ngọt ngào, không lời hứa hẹn, nhưng có thể vì người đó làm việc lớn việc nhỏ.
Cô chính là bởi vì anh ta như vậy, chung tình, mới có thể bị anh hấp dẫn, không cách nào tự kềm chế mà đắm chìm.
Cô rất hâm mộ Cố Ân Ân.
Cô chưa bao giờ muốn phá hỏng Cố Ân Ân.
Cô cảm thấy Cố Ân Ân có thể gả cho Hàn Thành Trì, một người đàn ông như vậy thật tốt.
Cô cảm thấy dù cho cả thế giới hủy diệt, tình yêu của Hàn Thành Trì đối với Cố Ân Ân cũng sẽ không hủy diệt.
Nhưng tại sao, cố tình khi cô nhận định rằng “Dù cho cả thế giới hủy diệt, tình yêu của anh ta cũng sẽ không hủy diệt”, lại bất ngờ hôn cô?
Trời mới biết, sau khi cô bị anh hôn, về đến nhà, tỉnh táo lại, lo lắng rằng, trong lòng anh ta liệu có khó chịu?
Sự thủy chung của Hàn Thành Trì, tại sao có thể phản bội Cố Ân Ân?
Cô cảm thấy trong lòng cô, người đàn ông tốt đẹp bao nhiêu năm qua, cứ ngỡ chỉ có trong mơ, trong nháy mắt đã sụp đổ.
Giống như khi Thịnh Thế một tay đập xuống đất một vật trang trí, hoàn toàn tan vỡ.
Anh ta tại sao hôn cô, là yêu, là ưa thích, hay còn cái khác, đều không quan trọng, quan trọng là, Hàn Thành Trì trong mộng của cô, làm sao lại biến thành bộ dạng thế này?
Rõ ràng cô yêu anh ta, rõ ràng anh ta hôn là cô, rõ ràng anh là vị hôn phu của Cố Ân Ân, cô nên vui mừng, Cố Ân Ân nên khổ sở, nhưng cô lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Giống như Hàn Thành Trì là bạn trai của cô, phản bội cô, khiến cô khổ sở.
Cô từng yêu Hàn Thành Trì, nhưng trừ Cố Ân Ân, anh ta sẽ không bao giờ hôn người con gái nào khác, anh rõ ràng đã không còn là Hàn Thành Trì mà cô yêu.
Cô từng yêu Hàn Thành Trì, nhưng từ lúc nào đã không còn, Hàn Thành Trì hôm nay đã trở nên giống như những người đàn ông khác.
Cô từng yêu Hàn Thành Trì, thì ra từ trước đến nay, cũng chỉ là trong trí nhớ của cô.
Tất cả mọi người chỉ thấy cô cùng Hàn Thành Trì hôn môi, chỉ trích cô, nhưng bọn họ không biết, trong lòng cô, có bao nhiêu khổ sở, giống như tính ngưỡng của chính mình trong nháy mắt tan vỡ.
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Vào mùa xuân ở Bắc Kinh khi gặp bão cát lớn, anh ta sẽ mua sẵn một lọ kem, khi Cố Ân Ân giặt xong, sẽ tỉ mỉ lau tay thay cô.Những gì anh ta làm đều là những việc nhỏ nhặt mà người ta không để ý, tuy nhiên lại có thể làm cảm động đến lòng ngườiKhi cô đi cùng anh ta và Cố Ân Ân, đã thấy rất nhiều chuyện nhỏ nhặt như vậy, bị những hành động đó của Hàn Thành Trì hấp dẫn.Cô nghĩ, đàn ông tốt nhất trên thế giới, sẽ giống như Hàn Thành Trì.Không cần nhiều lời nói ngọt ngào, không lời hứa hẹn, nhưng có thể vì người đó làm việc lớn việc nhỏ.Cô chính là bởi vì anh ta như vậy, chung tình, mới có thể bị anh hấp dẫn, không cách nào tự kềm chế mà đắm chìm.Cô rất hâm mộ Cố Ân Ân.Cô chưa bao giờ muốn phá hỏng Cố Ân Ân.Cô cảm thấy Cố Ân Ân có thể gả cho Hàn Thành Trì, một người đàn ông như vậy thật tốt.Cô cảm thấy dù cho cả thế giới hủy diệt, tình yêu của Hàn Thành Trì đối với Cố Ân Ân cũng sẽ không hủy diệt.Nhưng tại sao, cố tình khi cô nhận định rằng “Dù cho cả thế giới hủy diệt, tình yêu của anh ta cũng sẽ không hủy diệt”, lại bất ngờ hôn cô?Trời mới biết, sau khi cô bị anh hôn, về đến nhà, tỉnh táo lại, lo lắng rằng, trong lòng anh ta liệu có khó chịu?Sự thủy chung của Hàn Thành Trì, tại sao có thể phản bội Cố Ân Ân?Cô cảm thấy trong lòng cô, người đàn ông tốt đẹp bao nhiêu năm qua, cứ ngỡ chỉ có trong mơ, trong nháy mắt đã sụp đổ.Giống như khi Thịnh Thế một tay đập xuống đất một vật trang trí, hoàn toàn tan vỡ.Anh ta tại sao hôn cô, là yêu, là ưa thích, hay còn cái khác, đều không quan trọng, quan trọng là, Hàn Thành Trì trong mộng của cô, làm sao lại biến thành bộ dạng thế này?Rõ ràng cô yêu anh ta, rõ ràng anh ta hôn là cô, rõ ràng anh là vị hôn phu của Cố Ân Ân, cô nên vui mừng, Cố Ân Ân nên khổ sở, nhưng cô lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.Giống như Hàn Thành Trì là bạn trai của cô, phản bội cô, khiến cô khổ sở.Cô từng yêu Hàn Thành Trì, nhưng trừ Cố Ân Ân, anh ta sẽ không bao giờ hôn người con gái nào khác, anh rõ ràng đã không còn là Hàn Thành Trì mà cô yêu.Cô từng yêu Hàn Thành Trì, nhưng từ lúc nào đã không còn, Hàn Thành Trì hôm nay đã trở nên giống như những người đàn ông khác.Cô từng yêu Hàn Thành Trì, thì ra từ trước đến nay, cũng chỉ là trong trí nhớ của cô.Tất cả mọi người chỉ thấy cô cùng Hàn Thành Trì hôn môi, chỉ trích cô, nhưng bọn họ không biết, trong lòng cô, có bao nhiêu khổ sở, giống như tính ngưỡng của chính mình trong nháy mắt tan vỡ.