Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 490: Nhị Thập, là tôi cưỡng hôn cô ấy (10)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn ĐànLời này của bà quản gia thật là đúng lúc, lập tức liền chỉ ra cho Thịnh Thế.Đúng vậy, từ lúc anh vào nhà đến bây giờ, cũng đã nữa tiếng rồi, cô còn chưa tắm xong, chẳng lẽ thật sự ngất ở bên trong rồi?Tuy rằng nét mặt của Thịnh Thế vẫn đanh lại, nhưng trong lòng rõ ràng đã bắt đầu lo lắng, anh nhìn về phía sau lui một bước, sau đó giơ chân lên, đạp mạnh về phía cửa một cái.Cửa vẫn không nhúc nhích.Nhưng do lực lớn nên Thịnh Thế bị bắn ngược lui liên tục về phía sau hai bước.Cửa phát ra tiếng vang rất lớn, nếu Cố Lan San không có té xỉu, nghe được âm thanh này, hẳn là cô sẽ giật mình hô lên..... Làm sao mà không có một tiếng động nào, trừ tiếng nước chảy vẫn là tiếng nước chảy, không hiểu sao Thịnh Thế cảm thấy có chút hoảng loạn, loại hoảng hốt không nói rõ được vào lúc xế chiều ở phòng họp lại hiện lên, anh giơ chân lên, đạp mạnh về phía cửa: “Sở Sở, Sở Sở!”Tiếng kêu của Thịnh Thế vừa to vừa rõ làm cho tất cả người giúp việc ở dưới lầu đều kinh hãi chạy lên, thấy Thịnh Thế đạp cửa, tất cả mọi người đều không biết có chuyện gì xảy ra, ngay cả bà quản gia cũng qua một hồi thật lâu, mới nhanh chân chạy xuống lầu, đi lấy chìa khóa phòng.“Cậu Thịnh, bà quản gia đi lấy chìa khóa phòng rồi, cậu đừng đạp nữa.”Có người giúp việc gan lớn lên tiếng nhắc nhở.Đôi mắt của Thịnh Thế đều đã đỏ như máu, anh lại giơ chân lên, đạp mạnh một cái.“Chìa khóa đến rồi ————” bà quản gia giơ một chùm chìa khóa lớn lên, xông vào.Thịnh Thế hoàn toàn không để ý tới, vẫn cứ đạp, sau đó cửa thật sự bị anh đá văng ra.Cửa bắn ngược lên trên vách tường phía sau, đập mạnh một phát, vừa khép lại, vẫn còn lung la lung lay đong đưa không ngừng.Thịnh Thế giơ tay lên đẩy mạnh cửa ra, bước nhanh vào trong phòng tắm.Sau đó cả người anh liền cứng ngắc ngay tại chỗ, không nhúc nhích một chút nào.Bà quản gia đi theo chân Thịnh Thế đi tới, bà nhìn thấy cậu Thịnh bỗng nhiên đứng lại bất động, liền lên tiếng hỏi một câu: “Làm sao vậy?”Vừa dứt lời, vẻ mặt bà quản gia hiện đầy kinh ngạc, ngay sau đó, từng chút từng chút một biến thành khủng hoảng, hai mắt mở thật to, một chữ cũng không nói ra được.Lúc Thịnh Thế nghe được giọng nói của bà quản gia, hơi lấylại được chút tinh thần, sau đó anh khẽ chớp mắt, gắng sức nhìn cảnh tượng ở trước mặt, phát hiện giống như cảnh anh mới vừa nhìn thấy như đúc, anh cảm thấy máu toàn thân anh trong nháy mắt bị chảy ngược rồi.Màu đỏ.Cả phòng tắm đều là màu đỏ.Giống như mặt trời chiều lúc anh ngồi họp ở trong phòng hội nghị nhìn thấy ngoài cửa sổ.
Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn
Lời này của bà quản gia thật là đúng lúc, lập tức liền chỉ ra cho Thịnh Thế.
Đúng vậy, từ lúc anh vào nhà đến bây giờ, cũng đã nữa tiếng rồi, cô còn chưa tắm xong, chẳng lẽ thật sự ngất ở bên trong rồi?
Tuy rằng nét mặt của Thịnh Thế vẫn đanh lại, nhưng trong lòng rõ ràng đã bắt đầu lo lắng, anh nhìn về phía sau lui một bước, sau đó giơ chân lên, đạp mạnh về phía cửa một cái.
Cửa vẫn không nhúc nhích.
Nhưng do lực lớn nên Thịnh Thế bị bắn ngược lui liên tục về phía sau hai bước.
Cửa phát ra tiếng vang rất lớn, nếu Cố Lan San không có té xỉu, nghe được âm thanh này, hẳn là cô sẽ giật mình hô lên..... Làm sao mà không có một tiếng động nào, trừ tiếng nước chảy vẫn là tiếng nước chảy, không hiểu sao Thịnh Thế cảm thấy có chút hoảng loạn, loại hoảng hốt không nói rõ được vào lúc xế chiều ở phòng họp lại hiện lên, anh giơ chân lên, đạp mạnh về phía cửa: “Sở Sở, Sở Sở!”
Tiếng kêu của Thịnh Thế vừa to vừa rõ làm cho tất cả người giúp việc ở dưới lầu đều kinh hãi chạy lên, thấy Thịnh Thế đạp cửa, tất cả mọi người đều không biết có chuyện gì xảy ra, ngay cả bà quản gia cũng qua một hồi thật lâu, mới nhanh chân chạy xuống lầu, đi lấy chìa khóa phòng.
“Cậu Thịnh, bà quản gia đi lấy chìa khóa phòng rồi, cậu đừng đạp nữa.”
Có người giúp việc gan lớn lên tiếng nhắc nhở.
Đôi mắt của Thịnh Thế đều đã đỏ như máu, anh lại giơ chân lên, đạp mạnh một cái.
“Chìa khóa đến rồi ————” bà quản gia giơ một chùm chìa khóa lớn lên, xông vào.
Thịnh Thế hoàn toàn không để ý tới, vẫn cứ đạp, sau đó cửa thật sự bị anh đá văng ra.
Cửa bắn ngược lên trên vách tường phía sau, đập mạnh một phát, vừa khép lại, vẫn còn lung la lung lay đong đưa không ngừng.
Thịnh Thế giơ tay lên đẩy mạnh cửa ra, bước nhanh vào trong phòng tắm.
Sau đó cả người anh liền cứng ngắc ngay tại chỗ, không nhúc nhích một chút nào.
Bà quản gia đi theo chân Thịnh Thế đi tới, bà nhìn thấy cậu Thịnh bỗng nhiên đứng lại bất động, liền lên tiếng hỏi một câu: “Làm sao vậy?”
Vừa dứt lời, vẻ mặt bà quản gia hiện đầy kinh ngạc, ngay sau đó, từng chút từng chút một biến thành khủng hoảng, hai mắt mở thật to, một chữ cũng không nói ra được.
Lúc Thịnh Thế nghe được giọng nói của bà quản gia, hơi lấylại được chút tinh thần, sau đó anh khẽ chớp mắt, gắng sức nhìn cảnh tượng ở trước mặt, phát hiện giống như cảnh anh mới vừa nhìn thấy như đúc, anh cảm thấy máu toàn thân anh trong nháy mắt bị chảy ngược rồi.
Màu đỏ.
Cả phòng tắm đều là màu đỏ.
Giống như mặt trời chiều lúc anh ngồi họp ở trong phòng hội nghị nhìn thấy ngoài cửa sổ.
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn ĐànLời này của bà quản gia thật là đúng lúc, lập tức liền chỉ ra cho Thịnh Thế.Đúng vậy, từ lúc anh vào nhà đến bây giờ, cũng đã nữa tiếng rồi, cô còn chưa tắm xong, chẳng lẽ thật sự ngất ở bên trong rồi?Tuy rằng nét mặt của Thịnh Thế vẫn đanh lại, nhưng trong lòng rõ ràng đã bắt đầu lo lắng, anh nhìn về phía sau lui một bước, sau đó giơ chân lên, đạp mạnh về phía cửa một cái.Cửa vẫn không nhúc nhích.Nhưng do lực lớn nên Thịnh Thế bị bắn ngược lui liên tục về phía sau hai bước.Cửa phát ra tiếng vang rất lớn, nếu Cố Lan San không có té xỉu, nghe được âm thanh này, hẳn là cô sẽ giật mình hô lên..... Làm sao mà không có một tiếng động nào, trừ tiếng nước chảy vẫn là tiếng nước chảy, không hiểu sao Thịnh Thế cảm thấy có chút hoảng loạn, loại hoảng hốt không nói rõ được vào lúc xế chiều ở phòng họp lại hiện lên, anh giơ chân lên, đạp mạnh về phía cửa: “Sở Sở, Sở Sở!”Tiếng kêu của Thịnh Thế vừa to vừa rõ làm cho tất cả người giúp việc ở dưới lầu đều kinh hãi chạy lên, thấy Thịnh Thế đạp cửa, tất cả mọi người đều không biết có chuyện gì xảy ra, ngay cả bà quản gia cũng qua một hồi thật lâu, mới nhanh chân chạy xuống lầu, đi lấy chìa khóa phòng.“Cậu Thịnh, bà quản gia đi lấy chìa khóa phòng rồi, cậu đừng đạp nữa.”Có người giúp việc gan lớn lên tiếng nhắc nhở.Đôi mắt của Thịnh Thế đều đã đỏ như máu, anh lại giơ chân lên, đạp mạnh một cái.“Chìa khóa đến rồi ————” bà quản gia giơ một chùm chìa khóa lớn lên, xông vào.Thịnh Thế hoàn toàn không để ý tới, vẫn cứ đạp, sau đó cửa thật sự bị anh đá văng ra.Cửa bắn ngược lên trên vách tường phía sau, đập mạnh một phát, vừa khép lại, vẫn còn lung la lung lay đong đưa không ngừng.Thịnh Thế giơ tay lên đẩy mạnh cửa ra, bước nhanh vào trong phòng tắm.Sau đó cả người anh liền cứng ngắc ngay tại chỗ, không nhúc nhích một chút nào.Bà quản gia đi theo chân Thịnh Thế đi tới, bà nhìn thấy cậu Thịnh bỗng nhiên đứng lại bất động, liền lên tiếng hỏi một câu: “Làm sao vậy?”Vừa dứt lời, vẻ mặt bà quản gia hiện đầy kinh ngạc, ngay sau đó, từng chút từng chút một biến thành khủng hoảng, hai mắt mở thật to, một chữ cũng không nói ra được.Lúc Thịnh Thế nghe được giọng nói của bà quản gia, hơi lấylại được chút tinh thần, sau đó anh khẽ chớp mắt, gắng sức nhìn cảnh tượng ở trước mặt, phát hiện giống như cảnh anh mới vừa nhìn thấy như đúc, anh cảm thấy máu toàn thân anh trong nháy mắt bị chảy ngược rồi.Màu đỏ.Cả phòng tắm đều là màu đỏ.Giống như mặt trời chiều lúc anh ngồi họp ở trong phòng hội nghị nhìn thấy ngoài cửa sổ.