Tác giả:

Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…

Chương 501: Người ngoài không hiểu được tình thâm (11)

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Editor: Cà Rốt HồngTrong tai nghe truyền đến giọng hát tình cảm mãnh liệt du dương buồn bã, trước mặt của Thịnh Thế lại hiện lên đêm sinh nhật của Hàn Thành Trì trước đó không lâu.Anh dẫn Cố Lan San rời khỏi tiệc sinh nhật của Hàn Thành Trì trước, đột nhiên Cố Lan San nói với anh, chúng ta đi uống rượu đi.Bọn họ đi Hậu Hải, cô uống rất nhiều, mở rộng lòng mình nói với anh rất nhiều tâm sự.Sau đó lúc cô đi dọc theo đường phố Bắc Kinh thật dài tới trên cầu vượt, cô bỗng nhiên quay đầu, gương mặt vốn mang nụ cười thật sâu, lại thay đổi thành chua xót, nhìn về phía anh nói: “Nhị Thập...... Anh có biết tôi có nhiều hoài niệm chuyện trước kia của chúng ta không?”“Nhị Thập...... Làm sao bây giờ anh mới đến tìm tôi...... Anh có biết, tôi vẫn luôn đợi anh đến tìm tôi hay không, Nhị Thập, tôi rất nhớ anh, rất nhớ anh......”“Nhị Thập, làm sao anh bỗng nhiên rời khỏi tôi lâu như vậy, cũng không tới tìm tôi, tôi không thích Thịnh Thế, tôi thích Nhị Thập.”Thịnh Thế nghĩ đi nghĩ lại, ngực liền truyền đến một cơn ngột ngạt đau đớn.Một đêm đó, anh không hiểu vì sao cô lại nói như thế.Nhưng bây giờ, anh nhìn thấy cô cắt cổ tay tự sát, hôn mê bất tỉnh, bỗng nhiên trong giây phút đó dường như anh đã hiểu được tất cả.Trước mắt của anh lại hiện lên bộ dạng hai mắt đẫm lệ của cô.“Nếu như em khát vọng một đôi cánh bay tới bầu trời cao, buông tay để cho em bay lượn, đôi cánh của em không nên giống như hoa hồng héo tàn theo thời gian.”Cô không thương anh, là anh cứng rắn cầm tù cô ở bên cạnh mình.Mục đích ban đầu anh cưới cô là muốn đối xử tốt với cô.Nhưng cuối cùng, lại buộc cô đi tìm cái chết.Thịnh Thế cảm thấy ngực truyền đến từng trận đau đớn xé lòng, giống như có một bàn tay hung hăng nắm lấy trái tim của anh, dùng sức nhào nặn thành hình dạng khác nhau.Giống như ma xui quỷ khiến, bên tai của anh lại hiện lên giọng nói của cô.“Anh không phải là Nhị Thập, Nhị Thập sẽ không trở về nữa, anh ấy cũng không về được nữa.”“Cũng không về được nữa.”Lúc cô nói Nhị Thập cũng không về được nữa, đáy lòng của cô rốt cuộc có bao nhiêu đau đớn, bây giờ anh thật sự đã cảm nhận được.Bởi vì vào giờ phút này anh mới biết, khi cô mất đi Nhị Thập, thì Nhị Thập cũng đã mất đi Sở Sở.Những giây phút tốt đẹp từng trải qua lúc ban đầu, hôm nay đã thành tàn cuộc cuối cùng.Thịnh Thế nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, anh không muốn buộc chính mình nhớ lại, thế nhưng anh lại không khống chế được mình, anh nhìn thấy Cố Lan San ngồi chồm hổm trên mặt đất co rút thành một cục ở trên đường phố Bắc Kinh, khóc như một đứa trẻ.Khi đó, đến cùng cô có bao nhiêu thương tâm.Nghĩ tới đây, Thịnh Thế giơ tay lên hung hăng nắm lấy tóc của mình, đầu của anh nặng nề cúi xuống, không ai thấy được vẻ mặt của anh vào giờ phút này tới cùng có bao nhiêu thống khổ.

Editor: Cà Rốt Hồng

Trong tai nghe truyền đến giọng hát tình cảm mãnh liệt du dương buồn bã, trước mặt của Thịnh Thế lại hiện lên đêm sinh nhật của Hàn Thành Trì trước đó không lâu.

Anh dẫn Cố Lan San rời khỏi tiệc sinh nhật của Hàn Thành Trì trước, đột nhiên Cố Lan San nói với anh, chúng ta đi uống rượu đi.

Bọn họ đi Hậu Hải, cô uống rất nhiều, mở rộng lòng mình nói với anh rất nhiều tâm sự.

Sau đó lúc cô đi dọc theo đường phố Bắc Kinh thật dài tới trên cầu vượt, cô bỗng nhiên quay đầu, gương mặt vốn mang nụ cười thật sâu, lại thay đổi thành chua xót, nhìn về phía anh nói: “Nhị Thập...... Anh có biết tôi có nhiều hoài niệm chuyện trước kia của chúng ta không?”

“Nhị Thập...... Làm sao bây giờ anh mới đến tìm tôi...... Anh có biết, tôi vẫn luôn đợi anh đến tìm tôi hay không, Nhị Thập, tôi rất nhớ anh, rất nhớ anh......”

“Nhị Thập, làm sao anh bỗng nhiên rời khỏi tôi lâu như vậy, cũng không tới tìm tôi, tôi không thích Thịnh Thế, tôi thích Nhị Thập.”

Thịnh Thế nghĩ đi nghĩ lại, ngực liền truyền đến một cơn ngột ngạt đau đớn.

Một đêm đó, anh không hiểu vì sao cô lại nói như thế.

Nhưng bây giờ, anh nhìn thấy cô cắt cổ tay tự sát, hôn mê bất tỉnh, bỗng nhiên trong giây phút đó dường như anh đã hiểu được tất cả.

Trước mắt của anh lại hiện lên bộ dạng hai mắt đẫm lệ của cô.

“Nếu như em khát vọng một đôi cánh bay tới bầu trời cao, buông tay để cho em bay lượn, đôi cánh của em không nên giống như hoa hồng héo tàn theo thời gian.”

Cô không thương anh, là anh cứng rắn cầm tù cô ở bên cạnh mình.

Mục đích ban đầu anh cưới cô là muốn đối xử tốt với cô.

Nhưng cuối cùng, lại buộc cô đi tìm cái chết.

Thịnh Thế cảm thấy ngực truyền đến từng trận đau đớn xé lòng, giống như có một bàn tay hung hăng nắm lấy trái tim của anh, dùng sức nhào nặn thành hình dạng khác nhau.

Giống như ma xui quỷ khiến, bên tai của anh lại hiện lên giọng nói của cô.

“Anh không phải là Nhị Thập, Nhị Thập sẽ không trở về nữa, anh ấy cũng không về được nữa.”

“Cũng không về được nữa.”

Lúc cô nói Nhị Thập cũng không về được nữa, đáy lòng của cô rốt cuộc có bao nhiêu đau đớn, bây giờ anh thật sự đã cảm nhận được.

Bởi vì vào giờ phút này anh mới biết, khi cô mất đi Nhị Thập, thì Nhị Thập cũng đã mất đi Sở Sở.

Những giây phút tốt đẹp từng trải qua lúc ban đầu, hôm nay đã thành tàn cuộc cuối cùng.

Thịnh Thế nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, anh không muốn buộc chính mình nhớ lại, thế nhưng anh lại không khống chế được mình, anh nhìn thấy Cố Lan San ngồi chồm hổm trên mặt đất co rút thành một cục ở trên đường phố Bắc Kinh, khóc như một đứa trẻ.

Khi đó, đến cùng cô có bao nhiêu thương tâm.

Nghĩ tới đây, Thịnh Thế giơ tay lên hung hăng nắm lấy tóc của mình, đầu của anh nặng nề cúi xuống, không ai thấy được vẻ mặt của anh vào giờ phút này tới cùng có bao nhiêu thống khổ.

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Editor: Cà Rốt HồngTrong tai nghe truyền đến giọng hát tình cảm mãnh liệt du dương buồn bã, trước mặt của Thịnh Thế lại hiện lên đêm sinh nhật của Hàn Thành Trì trước đó không lâu.Anh dẫn Cố Lan San rời khỏi tiệc sinh nhật của Hàn Thành Trì trước, đột nhiên Cố Lan San nói với anh, chúng ta đi uống rượu đi.Bọn họ đi Hậu Hải, cô uống rất nhiều, mở rộng lòng mình nói với anh rất nhiều tâm sự.Sau đó lúc cô đi dọc theo đường phố Bắc Kinh thật dài tới trên cầu vượt, cô bỗng nhiên quay đầu, gương mặt vốn mang nụ cười thật sâu, lại thay đổi thành chua xót, nhìn về phía anh nói: “Nhị Thập...... Anh có biết tôi có nhiều hoài niệm chuyện trước kia của chúng ta không?”“Nhị Thập...... Làm sao bây giờ anh mới đến tìm tôi...... Anh có biết, tôi vẫn luôn đợi anh đến tìm tôi hay không, Nhị Thập, tôi rất nhớ anh, rất nhớ anh......”“Nhị Thập, làm sao anh bỗng nhiên rời khỏi tôi lâu như vậy, cũng không tới tìm tôi, tôi không thích Thịnh Thế, tôi thích Nhị Thập.”Thịnh Thế nghĩ đi nghĩ lại, ngực liền truyền đến một cơn ngột ngạt đau đớn.Một đêm đó, anh không hiểu vì sao cô lại nói như thế.Nhưng bây giờ, anh nhìn thấy cô cắt cổ tay tự sát, hôn mê bất tỉnh, bỗng nhiên trong giây phút đó dường như anh đã hiểu được tất cả.Trước mắt của anh lại hiện lên bộ dạng hai mắt đẫm lệ của cô.“Nếu như em khát vọng một đôi cánh bay tới bầu trời cao, buông tay để cho em bay lượn, đôi cánh của em không nên giống như hoa hồng héo tàn theo thời gian.”Cô không thương anh, là anh cứng rắn cầm tù cô ở bên cạnh mình.Mục đích ban đầu anh cưới cô là muốn đối xử tốt với cô.Nhưng cuối cùng, lại buộc cô đi tìm cái chết.Thịnh Thế cảm thấy ngực truyền đến từng trận đau đớn xé lòng, giống như có một bàn tay hung hăng nắm lấy trái tim của anh, dùng sức nhào nặn thành hình dạng khác nhau.Giống như ma xui quỷ khiến, bên tai của anh lại hiện lên giọng nói của cô.“Anh không phải là Nhị Thập, Nhị Thập sẽ không trở về nữa, anh ấy cũng không về được nữa.”“Cũng không về được nữa.”Lúc cô nói Nhị Thập cũng không về được nữa, đáy lòng của cô rốt cuộc có bao nhiêu đau đớn, bây giờ anh thật sự đã cảm nhận được.Bởi vì vào giờ phút này anh mới biết, khi cô mất đi Nhị Thập, thì Nhị Thập cũng đã mất đi Sở Sở.Những giây phút tốt đẹp từng trải qua lúc ban đầu, hôm nay đã thành tàn cuộc cuối cùng.Thịnh Thế nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, anh không muốn buộc chính mình nhớ lại, thế nhưng anh lại không khống chế được mình, anh nhìn thấy Cố Lan San ngồi chồm hổm trên mặt đất co rút thành một cục ở trên đường phố Bắc Kinh, khóc như một đứa trẻ.Khi đó, đến cùng cô có bao nhiêu thương tâm.Nghĩ tới đây, Thịnh Thế giơ tay lên hung hăng nắm lấy tóc của mình, đầu của anh nặng nề cúi xuống, không ai thấy được vẻ mặt của anh vào giờ phút này tới cùng có bao nhiêu thống khổ.

Chương 501: Người ngoài không hiểu được tình thâm (11)