Tác giả:

Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…

Chương 547: Ba lần liên tiếp gặp một người đàn ông (7)

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Cố Lan San thấy Sở Bằng không nói lời nào, cô cũng không nói gì nữa mà quay đầu, nhìn ra phía ngoài cửa sổ xe. Từ sân bay đến khách sạn mà Cố Lan San đặt phòng chỉ hơn nửa canh giờ. Vừa tới cửa khách sạn, Sở Bằng vẫn tự mình xuống xe, giúp cô xách hành lý như cũ. Cố Lan San nói một tiếng "Cảm ơn" với Sở Băng. Cô đưa tay, định cầm lấy hành lý thì Sở Bằng cười cười, nói, “Tôi mang vào giúp cô.” Cố Lan San lắc đầu. Nhìn thấy một nhân viên tiếp khách ngoài cửa, cô gọi anh ta rồi nói với Sở Bằng, "Không cần đâu, để họ xách giùm tôi là được rồi." Sở Bằng nhìn thoáng qua nhân viên tiếp khách của khách sạn. Ông ngừng một hồi rồi mở miệng nói, "Được rồi. Thời gian không còn sớm nữa, cô làm thủ tục nhận phòng đi, tắm bằng nước nóng để tẩy trần, sau đó thì nghỉ ngơi nhé." tNgay sau đó, Sở Bằng đưa hành lý cho nhân viên khách sạn, tiện tay lấy ra một tấm danh thiếp nạm vàng, đưa cho Cố Lan San, "Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có ghi địa chỉ và cách liên hệ. Từ nay về sau, nếu cô có chuyện gì cần giúp thì cứ gọi tôi." Cố Lan San nhìn tấm danh thiếp, suy nghĩ một chút rồi nhận lấy, cười tít mắt với Sở Bằng, "Cảm ơn chú, chú Sở." Sở Bằng bị hai tiếng "chú Sở" của cô làm cho sửng sốt. Ông lập tức nở nụ cười. Cố Lan San vẫy tay với ông, sau đó bước vào đại sảnh của khách sạn.Sở Bằng đứng yên tại chỗ, nhìn bóng dáng rời đi của Cố Lan San rồi thu lại nụ cười, trở lại xe với tâm tình vô cùng tốt. ********Cố Lan San ở lại Hàng Châu đúng ba ngày. Ngày hôm sau, vừa tỉnh dậy, cô liền lấy di động đã tắt nguồn từ lúc rời sân bay hôm qua. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô chặn một chiếc taxi ở trước cửa khách sạn, bảo tài xế đưa mình tới Tây Hồ. Lúc trên xe, cô mở di động ra xem, trong đó có ba cuộc gọi nhỡ, năm tin nhắn chưa kịp đọc. Hai cuộc gọi nhỡ từ công ty, một cuộc gọi nhỡ từ Triệu Lị. Hai tin nhắn dự báo thời tiết Bắc Kinh, ba tin nhắn còn lại là từ hãng di động Trung Quốc gửi tới, một là hoan nghênh bạn đến Hàng Châu hoa lệ, đặt khách sạn, vé máy bay thì gọi 114, hai tin còn lại là dự báo thời tiết ở Hàng Châu. Cố Lan San nhìn những tin nhắn này thì sầm mặt lại, thả di động vào trong túi xách. Vừa đến Tây Hồ, cô liền cảm thấy đói bụng. Cô cứ một mình mà đến Lâu Ngoại Lâu, điểm qua hết toàn bộ món ăn là đặc sản của cả nước, cá dấm chua Tây Hồ, canh cá Tống Tẩu, thịt hầm Đông Pha. 

Cố Lan San thấy Sở Bằng không nói lời nào, cô cũng không nói gì nữa mà quay đầu, nhìn ra phía ngoài cửa sổ xe. 

Từ sân bay đến khách sạn mà Cố Lan San đặt phòng chỉ hơn nửa canh giờ. Vừa tới cửa khách sạn, Sở Bằng vẫn tự mình xuống xe, giúp cô xách hành lý như cũ. 

Cố Lan San nói một tiếng "Cảm ơn" với Sở Băng. Cô đưa tay, định cầm lấy hành lý thì Sở Bằng cười cười, nói, “Tôi mang vào giúp cô.” 

Cố Lan San lắc đầu. Nhìn thấy một nhân viên tiếp khách ngoài cửa, cô gọi anh ta rồi nói với Sở Bằng, "Không cần đâu, để họ xách giùm tôi là được rồi." 

Sở Bằng nhìn thoáng qua nhân viên tiếp khách của khách sạn. Ông ngừng một hồi rồi mở miệng nói, "Được rồi. Thời gian không còn sớm nữa, cô làm thủ tục nhận phòng đi, tắm bằng nước nóng để tẩy trần, sau đó thì nghỉ ngơi nhé." t

Ngay sau đó, Sở Bằng đưa hành lý cho nhân viên khách sạn, tiện tay lấy ra một tấm danh thiếp nạm vàng, đưa cho Cố Lan San, "Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có ghi địa chỉ và cách liên hệ. Từ nay về sau, nếu cô có chuyện gì cần giúp thì cứ gọi tôi." 

Cố Lan San nhìn tấm danh thiếp, suy nghĩ một chút rồi nhận lấy, cười tít mắt với Sở Bằng, "Cảm ơn chú, chú Sở." 

Sở Bằng bị hai tiếng "chú Sở" của cô làm cho sửng sốt. Ông lập tức nở nụ cười. Cố Lan San vẫy tay với ông, sau đó bước vào đại sảnh của khách sạn.

Sở Bằng đứng yên tại chỗ, nhìn bóng dáng rời đi của Cố Lan San rồi thu lại nụ cười, trở lại xe với tâm tình vô cùng tốt. 

********

Cố Lan San ở lại Hàng Châu đúng ba ngày. Ngày hôm sau, vừa tỉnh dậy, cô liền lấy di động đã tắt nguồn từ lúc rời sân bay hôm qua. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô chặn một chiếc taxi ở trước cửa khách sạn, bảo tài xế đưa mình tới Tây Hồ. Lúc trên xe, cô mở di động ra xem, trong đó có ba cuộc gọi nhỡ, năm tin nhắn chưa kịp đọc. 

Hai cuộc gọi nhỡ từ công ty, một cuộc gọi nhỡ từ Triệu Lị. 

Hai tin nhắn dự báo thời tiết Bắc Kinh, ba tin nhắn còn lại là từ hãng di động Trung Quốc gửi tới, một là hoan nghênh bạn đến Hàng Châu hoa lệ, đặt khách sạn, vé máy bay thì gọi 114, hai tin còn lại là dự báo thời tiết ở Hàng Châu. 

Cố Lan San nhìn những tin nhắn này thì sầm mặt lại, thả di động vào trong túi xách. 

Vừa đến Tây Hồ, cô liền cảm thấy đói bụng. Cô cứ một mình mà đến Lâu Ngoại Lâu, điểm qua hết toàn bộ món ăn là đặc sản của cả nước, cá dấm chua Tây Hồ, canh cá Tống Tẩu, thịt hầm Đông Pha. 

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Cố Lan San thấy Sở Bằng không nói lời nào, cô cũng không nói gì nữa mà quay đầu, nhìn ra phía ngoài cửa sổ xe. Từ sân bay đến khách sạn mà Cố Lan San đặt phòng chỉ hơn nửa canh giờ. Vừa tới cửa khách sạn, Sở Bằng vẫn tự mình xuống xe, giúp cô xách hành lý như cũ. Cố Lan San nói một tiếng "Cảm ơn" với Sở Băng. Cô đưa tay, định cầm lấy hành lý thì Sở Bằng cười cười, nói, “Tôi mang vào giúp cô.” Cố Lan San lắc đầu. Nhìn thấy một nhân viên tiếp khách ngoài cửa, cô gọi anh ta rồi nói với Sở Bằng, "Không cần đâu, để họ xách giùm tôi là được rồi." Sở Bằng nhìn thoáng qua nhân viên tiếp khách của khách sạn. Ông ngừng một hồi rồi mở miệng nói, "Được rồi. Thời gian không còn sớm nữa, cô làm thủ tục nhận phòng đi, tắm bằng nước nóng để tẩy trần, sau đó thì nghỉ ngơi nhé." tNgay sau đó, Sở Bằng đưa hành lý cho nhân viên khách sạn, tiện tay lấy ra một tấm danh thiếp nạm vàng, đưa cho Cố Lan San, "Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có ghi địa chỉ và cách liên hệ. Từ nay về sau, nếu cô có chuyện gì cần giúp thì cứ gọi tôi." Cố Lan San nhìn tấm danh thiếp, suy nghĩ một chút rồi nhận lấy, cười tít mắt với Sở Bằng, "Cảm ơn chú, chú Sở." Sở Bằng bị hai tiếng "chú Sở" của cô làm cho sửng sốt. Ông lập tức nở nụ cười. Cố Lan San vẫy tay với ông, sau đó bước vào đại sảnh của khách sạn.Sở Bằng đứng yên tại chỗ, nhìn bóng dáng rời đi của Cố Lan San rồi thu lại nụ cười, trở lại xe với tâm tình vô cùng tốt. ********Cố Lan San ở lại Hàng Châu đúng ba ngày. Ngày hôm sau, vừa tỉnh dậy, cô liền lấy di động đã tắt nguồn từ lúc rời sân bay hôm qua. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô chặn một chiếc taxi ở trước cửa khách sạn, bảo tài xế đưa mình tới Tây Hồ. Lúc trên xe, cô mở di động ra xem, trong đó có ba cuộc gọi nhỡ, năm tin nhắn chưa kịp đọc. Hai cuộc gọi nhỡ từ công ty, một cuộc gọi nhỡ từ Triệu Lị. Hai tin nhắn dự báo thời tiết Bắc Kinh, ba tin nhắn còn lại là từ hãng di động Trung Quốc gửi tới, một là hoan nghênh bạn đến Hàng Châu hoa lệ, đặt khách sạn, vé máy bay thì gọi 114, hai tin còn lại là dự báo thời tiết ở Hàng Châu. Cố Lan San nhìn những tin nhắn này thì sầm mặt lại, thả di động vào trong túi xách. Vừa đến Tây Hồ, cô liền cảm thấy đói bụng. Cô cứ một mình mà đến Lâu Ngoại Lâu, điểm qua hết toàn bộ món ăn là đặc sản của cả nước, cá dấm chua Tây Hồ, canh cá Tống Tẩu, thịt hầm Đông Pha. 

Chương 547: Ba lần liên tiếp gặp một người đàn ông (7)