Tác giả:

Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…

Chương 585: Tỏ tình trong giây phút sinh tử (35)

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… editor: lonbiaThịnh Thế càng nói như thế, Cố Lan San khóc càng lớn, cô giống như là lập dị, liều mạng mà ôm chặt lấy eo của Thịnh Thế, giọng nói đặc biệt đáng thương tội nghiệp: “Thập nhị, anh không biết e rất khổ sở, em cho rằng mình sẽ chết, bên cạnh em không có một người, em sợ mình chết... Loại cảm giác đó thực sự rất đáng sợ... Cả đời em chưa từng cảm thấy sợ hãi như thế, Thập nhị anh có biết hay không, em thật sự nghĩ là mình đã chết...”Nếu nói khi Cố Lan San vừa mới mở miệng, thật sự mang theo vài phần già mồm cãi láo, để cho bản thân mình yếu đuối, hiện tại cô như đang nói đùa vậy, nói ra những lời trong lòng mình, một bên nước mắt chảy ra một bên thút tha thút thít nói ra: “Thập nhị, không hiểu được khi em mở mắt, phát hiện mình còn sống, thế nhưng còn có thể thấy có người đứng bên cạnh em, trong lòng em cảm giác được có bao nhiêu tốt.”Cả người Thịnh Thế từ từ cứng ngắc lại, vốn dĩ trong lòng anh sốt ruột lo lắng Cố Lan San khóc, bị lời nói của cô làm cho chấn động có chút không thể đập rồi.Tay anh vỗ về phía sau lưng cô ngồi xổm ngang hông cô, biểu tình ngơ ngác, chậm chạp hồi lâu cũng không có nói ra một chữ.Nước mắt Cố Lan San vẫn như cũ không ngừng, căn bản cô không có ý thức được lời nói của mình, cuối cùng khi Thịnh Thế nhiều lần vỗ vào lưng. Anh vào thời khắc cô nguy hiểm, xuất hiện đúng lúc như vậy, sau đó kéo cô từ thiên đường về nhân gian, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.Cô ôm eo của anh, ngửi được hương vị quen thuộc trên người của anh, sợ hãi trong đáy lòng, nhất thời giảm xuống.Nước mắt cô vẫn như cũ không ngừng chảy ra ngoài.Hơn nữa ngày, Cố Lan San mới ngừng khóc, Thịnh Thế cảm thấy bản thân mình giống như đang nằm mơ vậy, choáng váng mơ hồ.Cố Lan San dựa vào trong ngực anh, nức nở không ngừng, lâu lâu còn nấc lên một cái, giống như là một đứa bé.Hai người cứ như vậy giằng co hơn nữa ngày, cánh cửa truyền đến tiếng gõ, lúc này Thịnh Thế mới từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy người vào là Tôn Thanh Dương còn có vài người bác sĩ đi theo phía sau.Những người này nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả đều ngẩn người, Tôn Thanh Dương thao bản năng muốn đóng cửa lui ra ngoài.Lúc này Cố Lan San đang nước mắt lưng tròng cũng ngẩng đầu theo, mặt cô lập tức đỏ lên, sau đó nhanh chóng bỏ cánh tay đang ôm Thịnh Thế ra, lui ra từ trong lòng của Thịnh Thế, cúi đầu xuống, ngời lại trên giường bệnh.Trong lòng Thịnh Thế trống rỗng, có chút không vui nhìn thoáng qua Tôn Thanh Dương: “Viện trưởng Tôn.”Tôn Thanh Dương nhìn thấy hai người đã tách ra, động tác đi ra cũng dừng lại, thân thể đang tính đi ra ngoài liền bước vào trong phòng bệnh, xem ra bà bình tĩnh hơn Cố Lan San rất nhiều, trực tiếp đi đến bên cạnh cô, sờ sờ cái trán của Cố Lan San: “Không tệ, đã giảm sốt.”Sau khi nói xong, quay đầu lại, thoáng nhìn qua Thịnh Thế, tuyệt không quan tâm Thịnh Thế có phải hay không là một đứa con được gia đình cưng chiều, bộ dáng yên tâm thoải mái mà ra lệnh: “Nhớ kỹ phải để con bé nhịn đói một ngày một đêm, chỉ có thể uống nước, ngày cũng chỉ có thể đút cho con bé ăn chút cháo trắng.”

editor: lonbia

Thịnh Thế càng nói như thế, Cố Lan San khóc càng lớn, cô giống như là lập dị, liều mạng mà ôm chặt lấy eo của Thịnh Thế, giọng nói đặc biệt đáng thương tội nghiệp: “Thập nhị, anh không biết e rất khổ sở, em cho rằng mình sẽ chết, bên cạnh em không có một người, em sợ mình chết... Loại cảm giác đó thực sự rất đáng sợ... Cả đời em chưa từng cảm thấy sợ hãi như thế, Thập nhị anh có biết hay không, em thật sự nghĩ là mình đã chết...”

Nếu nói khi Cố Lan San vừa mới mở miệng, thật sự mang theo vài phần già mồm cãi láo, để cho bản thân mình yếu đuối, hiện tại cô như đang nói đùa vậy, nói ra những lời trong lòng mình, một bên nước mắt chảy ra một bên thút tha thút thít nói ra: “Thập nhị, không hiểu được khi em mở mắt, phát hiện mình còn sống, thế nhưng còn có thể thấy có người đứng bên cạnh em, trong lòng em cảm giác được có bao nhiêu tốt.”

Cả người Thịnh Thế từ từ cứng ngắc lại, vốn dĩ trong lòng anh sốt ruột lo lắng Cố Lan San khóc, bị lời nói của cô làm cho chấn động có chút không thể đập rồi.

Tay anh vỗ về phía sau lưng cô ngồi xổm ngang hông cô, biểu tình ngơ ngác, chậm chạp hồi lâu cũng không có nói ra một chữ.

Nước mắt Cố Lan San vẫn như cũ không ngừng, căn bản cô không có ý thức được lời nói của mình, cuối cùng khi Thịnh Thế nhiều lần vỗ vào lưng. Anh vào thời khắc cô nguy hiểm, xuất hiện đúng lúc như vậy, sau đó kéo cô từ thiên đường về nhân gian, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Cô ôm eo của anh, ngửi được hương vị quen thuộc trên người của anh, sợ hãi trong đáy lòng, nhất thời giảm xuống.

Nước mắt cô vẫn như cũ không ngừng chảy ra ngoài.

Hơn nữa ngày, Cố Lan San mới ngừng khóc, Thịnh Thế cảm thấy bản thân mình giống như đang nằm mơ vậy, choáng váng mơ hồ.

Cố Lan San dựa vào trong ngực anh, nức nở không ngừng, lâu lâu còn nấc lên một cái, giống như là một đứa bé.

Hai người cứ như vậy giằng co hơn nữa ngày, cánh cửa truyền đến tiếng gõ, lúc này Thịnh Thế mới từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy người vào là Tôn Thanh Dương còn có vài người bác sĩ đi theo phía sau.

Những người này nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả đều ngẩn người, Tôn Thanh Dương thao bản năng muốn đóng cửa lui ra ngoài.

Lúc này Cố Lan San đang nước mắt lưng tròng cũng ngẩng đầu theo, mặt cô lập tức đỏ lên, sau đó nhanh chóng bỏ cánh tay đang ôm Thịnh Thế ra, lui ra từ trong lòng của Thịnh Thế, cúi đầu xuống, ngời lại trên giường bệnh.

Trong lòng Thịnh Thế trống rỗng, có chút không vui nhìn thoáng qua Tôn Thanh Dương: “Viện trưởng Tôn.”

Tôn Thanh Dương nhìn thấy hai người đã tách ra, động tác đi ra cũng dừng lại, thân thể đang tính đi ra ngoài liền bước vào trong phòng bệnh, xem ra bà bình tĩnh hơn Cố Lan San rất nhiều, trực tiếp đi đến bên cạnh cô, sờ sờ cái trán của Cố Lan San: “Không tệ, đã giảm sốt.”

Sau khi nói xong, quay đầu lại, thoáng nhìn qua Thịnh Thế, tuyệt không quan tâm Thịnh Thế có phải hay không là một đứa con được gia đình cưng chiều, bộ dáng yên tâm thoải mái mà ra lệnh: “Nhớ kỹ phải để con bé nhịn đói một ngày một đêm, chỉ có thể uống nước, ngày cũng chỉ có thể đút cho con bé ăn chút cháo trắng.”

Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… editor: lonbiaThịnh Thế càng nói như thế, Cố Lan San khóc càng lớn, cô giống như là lập dị, liều mạng mà ôm chặt lấy eo của Thịnh Thế, giọng nói đặc biệt đáng thương tội nghiệp: “Thập nhị, anh không biết e rất khổ sở, em cho rằng mình sẽ chết, bên cạnh em không có một người, em sợ mình chết... Loại cảm giác đó thực sự rất đáng sợ... Cả đời em chưa từng cảm thấy sợ hãi như thế, Thập nhị anh có biết hay không, em thật sự nghĩ là mình đã chết...”Nếu nói khi Cố Lan San vừa mới mở miệng, thật sự mang theo vài phần già mồm cãi láo, để cho bản thân mình yếu đuối, hiện tại cô như đang nói đùa vậy, nói ra những lời trong lòng mình, một bên nước mắt chảy ra một bên thút tha thút thít nói ra: “Thập nhị, không hiểu được khi em mở mắt, phát hiện mình còn sống, thế nhưng còn có thể thấy có người đứng bên cạnh em, trong lòng em cảm giác được có bao nhiêu tốt.”Cả người Thịnh Thế từ từ cứng ngắc lại, vốn dĩ trong lòng anh sốt ruột lo lắng Cố Lan San khóc, bị lời nói của cô làm cho chấn động có chút không thể đập rồi.Tay anh vỗ về phía sau lưng cô ngồi xổm ngang hông cô, biểu tình ngơ ngác, chậm chạp hồi lâu cũng không có nói ra một chữ.Nước mắt Cố Lan San vẫn như cũ không ngừng, căn bản cô không có ý thức được lời nói của mình, cuối cùng khi Thịnh Thế nhiều lần vỗ vào lưng. Anh vào thời khắc cô nguy hiểm, xuất hiện đúng lúc như vậy, sau đó kéo cô từ thiên đường về nhân gian, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.Cô ôm eo của anh, ngửi được hương vị quen thuộc trên người của anh, sợ hãi trong đáy lòng, nhất thời giảm xuống.Nước mắt cô vẫn như cũ không ngừng chảy ra ngoài.Hơn nữa ngày, Cố Lan San mới ngừng khóc, Thịnh Thế cảm thấy bản thân mình giống như đang nằm mơ vậy, choáng váng mơ hồ.Cố Lan San dựa vào trong ngực anh, nức nở không ngừng, lâu lâu còn nấc lên một cái, giống như là một đứa bé.Hai người cứ như vậy giằng co hơn nữa ngày, cánh cửa truyền đến tiếng gõ, lúc này Thịnh Thế mới từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy người vào là Tôn Thanh Dương còn có vài người bác sĩ đi theo phía sau.Những người này nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả đều ngẩn người, Tôn Thanh Dương thao bản năng muốn đóng cửa lui ra ngoài.Lúc này Cố Lan San đang nước mắt lưng tròng cũng ngẩng đầu theo, mặt cô lập tức đỏ lên, sau đó nhanh chóng bỏ cánh tay đang ôm Thịnh Thế ra, lui ra từ trong lòng của Thịnh Thế, cúi đầu xuống, ngời lại trên giường bệnh.Trong lòng Thịnh Thế trống rỗng, có chút không vui nhìn thoáng qua Tôn Thanh Dương: “Viện trưởng Tôn.”Tôn Thanh Dương nhìn thấy hai người đã tách ra, động tác đi ra cũng dừng lại, thân thể đang tính đi ra ngoài liền bước vào trong phòng bệnh, xem ra bà bình tĩnh hơn Cố Lan San rất nhiều, trực tiếp đi đến bên cạnh cô, sờ sờ cái trán của Cố Lan San: “Không tệ, đã giảm sốt.”Sau khi nói xong, quay đầu lại, thoáng nhìn qua Thịnh Thế, tuyệt không quan tâm Thịnh Thế có phải hay không là một đứa con được gia đình cưng chiều, bộ dáng yên tâm thoải mái mà ra lệnh: “Nhớ kỹ phải để con bé nhịn đói một ngày một đêm, chỉ có thể uống nước, ngày cũng chỉ có thể đút cho con bé ăn chút cháo trắng.”

Chương 585: Tỏ tình trong giây phút sinh tử (35)