Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 623: Yêu em anh liền có hơi sức (3)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Anh dọc theo viền áo lót của cô, từ từ đi tới vào mép ngực của cô, đầu ngón tay anh có thể cảm nhận được độ cứng của vòng thép trong áo lót.Nụ hôn của anh, từ môi cô dần dần đi đến hai gò má, sau đó rơi vào cằm của cô, xương quai xanh thanh tú mà xinh đẹp, tay trượt vào phía trong áo lót của cô.Thân thể của anh khẽ run lên, thời điểm tay của anh đặt lên nút gài áo lót, lưng của cô hơi cong lại một chút, để cho anh dễ dàng mở ra nút gài.Trói buộc lập tức buông ra, tay của anh nhẹ nhàng chạm đến n** m*m m** của cô mà v**t v* qua lại, làm cho cô giống như một bãi nước, không có một chút sức lực nào, trong miệng khe khẽ rầm rì hai tiếng, hai chân từ bên hông của anh buông lỏng xuống, cánh tay của cô cũng không còn sức lực, dần dần muốn buông ra.Anh nhanh chóng vươn hai tay ra, kéo lấy thân thể của cô, ấn vào trên vách ngăn, tránh để cho cô rơi xuống làm anh không thể tiếp tục.Cố Lan San thở hổn hển theo sức lực của anh mà dựa sát vào phía sau, anh mạnh mẽ mà tách thân thể của cô ra, gắt gao dán sát phần nóng bỏng của mình vào bụng dưới của cô, dù bị ngăn cách bởi nhiều lớp quần áo, nhưng cô vẫn cảm nhận được cứng rắn của anh, cô theo bản năng lùi về phía sau, làm cho anh càng lúc càng dựa sát vào.Thuận đường, anh hôn thật sâu lên môi của cô.Anh v**t v* tay cô càng lúc càng điên cuồng hơn.d*c v*ng của anh càng lúc càng thêm cấp bách, anh đẩy cô lên cao hơn một chút, kéo áo của cô lên, hai mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm phần bụng trắng tuyết của cô lộ ra, dùng lực đè cô lên vách ngăn, cúi đầu nghĩ muốn hôn đi.Sau đó, toàn thân Cố Lan San bất chợt lung lay một cái, cô thấp giọng a một tiếng, cả người liền ngã ra phía sau, Thịnh Thế cũng bị cô kéo ngã xuống, trong quá trình ngã xuống, đầu óc Thịnh Thế có chút trì độn, tuy nhiên vẫn lật người, kéo Cố Lan San từ dưới kéo lên trên người mình, sau đó lưng của anh liền trùng trùng điệp điệp mà rơi xuống đất, kinh thiên địa chấn mà “Ầm” một tiếng, kế tiếp Thịnh Thế cảm giác được trên lưng truyền đến cảm giác đau đớn, trận đau đớn đó chưa để cho anh cảm nhận hết, anh lại cảm giác được nữa th*n d*** của mình bị người ta hung hăng mà đụng một phen, đau đớn càng mạnh hơn, anh buồn bực mà rên lên một tiếng, đau đến hoa cả mắt.Cố Lan San cũng không hiểu rõ được tình hình, cô chỉ cảm thấy cả người mình như bị ai đó đánh một vòng, liền rơi xuống một lòng ngực rắn chắc, bắp thịt trong lòng ngực rắn chắc kia, đâm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút đau, cô hô nhỏ một tiếng, liền ngẩng đầu lên.Lúc này Thịnh Thế, cũng là vẻ mặt mờ mịt mà mở mắt ra, chạm phải ánh mắt Cố Lan San, hai người liền sửng sốt một phen, có chút không rõ nguyên nhân quay đầu, nhìn hoàn cảnh xung quanh bọn họ.Lò lửa trong phòng bao, đều được làm từ gỗ xưa ngăn cách vách ngăn, giữa vách ngăn được điêu khắc hai cung nữ xinh đẹp ở trong cung cổ đại.Những cái bình phong này vốn được đặt trên mặt đất, nhưng bị Thịnh Thế vừa vặn khẩn cấp đẩy Cố Lan San lên, làm cả vách ngăn ngã trên mặt đất.
Anh dọc theo viền áo lót của cô, từ từ đi tới vào mép ngực của cô, đầu ngón tay anh có thể cảm nhận được độ cứng của vòng thép trong áo lót.
Nụ hôn của anh, từ môi cô dần dần đi đến hai gò má, sau đó rơi vào cằm của cô, xương quai xanh thanh tú mà xinh đẹp, tay trượt vào phía trong áo lót của cô.
Thân thể của anh khẽ run lên, thời điểm tay của anh đặt lên nút gài áo lót, lưng của cô hơi cong lại một chút, để cho anh dễ dàng mở ra nút gài.
Trói buộc lập tức buông ra, tay của anh nhẹ nhàng chạm đến n** m*m m** của cô mà v**t v* qua lại, làm cho cô giống như một bãi nước, không có một chút sức lực nào, trong miệng khe khẽ rầm rì hai tiếng, hai chân từ bên hông của anh buông lỏng xuống, cánh tay của cô cũng không còn sức lực, dần dần muốn buông ra.
Anh nhanh chóng vươn hai tay ra, kéo lấy thân thể của cô, ấn vào trên vách ngăn, tránh để cho cô rơi xuống làm anh không thể tiếp tục.
Cố Lan San thở hổn hển theo sức lực của anh mà dựa sát vào phía sau, anh mạnh mẽ mà tách thân thể của cô ra, gắt gao dán sát phần nóng bỏng của mình vào bụng dưới của cô, dù bị ngăn cách bởi nhiều lớp quần áo, nhưng cô vẫn cảm nhận được cứng rắn của anh, cô theo bản năng lùi về phía sau, làm cho anh càng lúc càng dựa sát vào.
Thuận đường, anh hôn thật sâu lên môi của cô.
Anh v**t v* tay cô càng lúc càng điên cuồng hơn.
d*c v*ng của anh càng lúc càng thêm cấp bách, anh đẩy cô lên cao hơn một chút, kéo áo của cô lên, hai mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm phần bụng trắng tuyết của cô lộ ra, dùng lực đè cô lên vách ngăn, cúi đầu nghĩ muốn hôn đi.
Sau đó, toàn thân Cố Lan San bất chợt lung lay một cái, cô thấp giọng a một tiếng, cả người liền ngã ra phía sau, Thịnh Thế cũng bị cô kéo ngã xuống, trong quá trình ngã xuống, đầu óc Thịnh Thế có chút trì độn, tuy nhiên vẫn lật người, kéo Cố Lan San từ dưới kéo lên trên người mình, sau đó lưng của anh liền trùng trùng điệp điệp mà rơi xuống đất, kinh thiên địa chấn mà “Ầm” một tiếng, kế tiếp Thịnh Thế cảm giác được trên lưng truyền đến cảm giác đau đớn, trận đau đớn đó chưa để cho anh cảm nhận hết, anh lại cảm giác được nữa th*n d*** của mình bị người ta hung hăng mà đụng một phen, đau đớn càng mạnh hơn, anh buồn bực mà rên lên một tiếng, đau đến hoa cả mắt.
Cố Lan San cũng không hiểu rõ được tình hình, cô chỉ cảm thấy cả người mình như bị ai đó đánh một vòng, liền rơi xuống một lòng ngực rắn chắc, bắp thịt trong lòng ngực rắn chắc kia, đâm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút đau, cô hô nhỏ một tiếng, liền ngẩng đầu lên.
Lúc này Thịnh Thế, cũng là vẻ mặt mờ mịt mà mở mắt ra, chạm phải ánh mắt Cố Lan San, hai người liền sửng sốt một phen, có chút không rõ nguyên nhân quay đầu, nhìn hoàn cảnh xung quanh bọn họ.
Lò lửa trong phòng bao, đều được làm từ gỗ xưa ngăn cách vách ngăn, giữa vách ngăn được điêu khắc hai cung nữ xinh đẹp ở trong cung cổ đại.
Những cái bình phong này vốn được đặt trên mặt đất, nhưng bị Thịnh Thế vừa vặn khẩn cấp đẩy Cố Lan San lên, làm cả vách ngăn ngã trên mặt đất.
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Anh dọc theo viền áo lót của cô, từ từ đi tới vào mép ngực của cô, đầu ngón tay anh có thể cảm nhận được độ cứng của vòng thép trong áo lót.Nụ hôn của anh, từ môi cô dần dần đi đến hai gò má, sau đó rơi vào cằm của cô, xương quai xanh thanh tú mà xinh đẹp, tay trượt vào phía trong áo lót của cô.Thân thể của anh khẽ run lên, thời điểm tay của anh đặt lên nút gài áo lót, lưng của cô hơi cong lại một chút, để cho anh dễ dàng mở ra nút gài.Trói buộc lập tức buông ra, tay của anh nhẹ nhàng chạm đến n** m*m m** của cô mà v**t v* qua lại, làm cho cô giống như một bãi nước, không có một chút sức lực nào, trong miệng khe khẽ rầm rì hai tiếng, hai chân từ bên hông của anh buông lỏng xuống, cánh tay của cô cũng không còn sức lực, dần dần muốn buông ra.Anh nhanh chóng vươn hai tay ra, kéo lấy thân thể của cô, ấn vào trên vách ngăn, tránh để cho cô rơi xuống làm anh không thể tiếp tục.Cố Lan San thở hổn hển theo sức lực của anh mà dựa sát vào phía sau, anh mạnh mẽ mà tách thân thể của cô ra, gắt gao dán sát phần nóng bỏng của mình vào bụng dưới của cô, dù bị ngăn cách bởi nhiều lớp quần áo, nhưng cô vẫn cảm nhận được cứng rắn của anh, cô theo bản năng lùi về phía sau, làm cho anh càng lúc càng dựa sát vào.Thuận đường, anh hôn thật sâu lên môi của cô.Anh v**t v* tay cô càng lúc càng điên cuồng hơn.d*c v*ng của anh càng lúc càng thêm cấp bách, anh đẩy cô lên cao hơn một chút, kéo áo của cô lên, hai mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm phần bụng trắng tuyết của cô lộ ra, dùng lực đè cô lên vách ngăn, cúi đầu nghĩ muốn hôn đi.Sau đó, toàn thân Cố Lan San bất chợt lung lay một cái, cô thấp giọng a một tiếng, cả người liền ngã ra phía sau, Thịnh Thế cũng bị cô kéo ngã xuống, trong quá trình ngã xuống, đầu óc Thịnh Thế có chút trì độn, tuy nhiên vẫn lật người, kéo Cố Lan San từ dưới kéo lên trên người mình, sau đó lưng của anh liền trùng trùng điệp điệp mà rơi xuống đất, kinh thiên địa chấn mà “Ầm” một tiếng, kế tiếp Thịnh Thế cảm giác được trên lưng truyền đến cảm giác đau đớn, trận đau đớn đó chưa để cho anh cảm nhận hết, anh lại cảm giác được nữa th*n d*** của mình bị người ta hung hăng mà đụng một phen, đau đớn càng mạnh hơn, anh buồn bực mà rên lên một tiếng, đau đến hoa cả mắt.Cố Lan San cũng không hiểu rõ được tình hình, cô chỉ cảm thấy cả người mình như bị ai đó đánh một vòng, liền rơi xuống một lòng ngực rắn chắc, bắp thịt trong lòng ngực rắn chắc kia, đâm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút đau, cô hô nhỏ một tiếng, liền ngẩng đầu lên.Lúc này Thịnh Thế, cũng là vẻ mặt mờ mịt mà mở mắt ra, chạm phải ánh mắt Cố Lan San, hai người liền sửng sốt một phen, có chút không rõ nguyên nhân quay đầu, nhìn hoàn cảnh xung quanh bọn họ.Lò lửa trong phòng bao, đều được làm từ gỗ xưa ngăn cách vách ngăn, giữa vách ngăn được điêu khắc hai cung nữ xinh đẹp ở trong cung cổ đại.Những cái bình phong này vốn được đặt trên mặt đất, nhưng bị Thịnh Thế vừa vặn khẩn cấp đẩy Cố Lan San lên, làm cả vách ngăn ngã trên mặt đất.