Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 843: Anh dẫn em cao chạy xa bay (11)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtLần này tạm biệt, không biết bao lâu nữa anh mới có thể trở về.Người một nhà, thật lòng mà nói, người bị đả kích nhiều nhất chính là mẹ anh.Nhất là hiện tại, anh thấy mẹ vui mừng khi được con trai ôm, trong lòng anh chợt cảm thấy có chút chua xót, tựa như có ai đó ném cho anh một hòn đá nặng ngàn cân, vô cùng áp lực.Thịnh Thế khẽ nhắm mắt. Lúc buông mẹ ra, anh hơi nghiêng đầu, hôn hờ lên thái dương của bà, sau đó đứng thẳng người, vẻ mặt tràn đầy nụ cười tươi tắn, “Chúc mẹ chơi thắng được nhiều tiền!”Bà Thịnh nghe thế thì càng thêm vui, bà vỗ vai con trai, sau đó gọi Thịnh Hoan, “Hoan à, chúng ta đi thôi. Nhị Thập, con nghỉ ngơi cho khỏe, đợi mẹ xong việc rồi sẽ qua thăm con.”Thịnh Hoan nhìn toàn bộ cảnh tượng trước mắt, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu. Sợ việc của Thịnh Thế không thành, cô vẫn cố nén nhịn. Chỉ là cho dù cô che giấu rất tốt, nụ cười trên mặt vẫn mang nét u sầu, “Nhị Thập, chị đi nha.” Im lặng một hồi, Thịnh Hoan mới nhẹ nhàng thốt ra ba chữ, “Hẹn gặp lại.”Thịnh Thế dĩ nhiên hiểu ý chị mình muốn nói gì.Anh cảm thấy yết hầu nơi cổ họng đang dâng trào. Hồi lâu sau, anh mới nhoẻn miệng cười, nói, “Hẹn gặp lại!”Thịnh Hoan lập tức quay đầu, ôm lấy bà Thịnh rồi kéo bà đi, tiện tay khóa cửa ngoài lại.Thịnh Thế ngồi trong phòng, nhìn về cánh cửa dần khép kín, ánh mắt có chút run sợ. Hồi lâu sau, anh mới thở phào một hơi, từ từ bước tới ghế sofa, móc ra một túi đồ ở sau tấm đệm ghế.Thịnh Thế mở ra. Bên trong là chiếc chìa khóa xe, ngoài ra còn có một tờ giấy do Thịnh Hoan viết, nói rằng xe để ở cửa sau nhà. Kế đó, Thịnh Thế lấy ra một sợi dây thừng, loại dây có thể chịu được sức nặng vài trăm ký, một đầu có gắn chiếc móc. Anh đi qua đi lại trong phòng một hồi để xem xét, móc một đầu dây vào chiếc cột, kiểm tra xem đã chặt chưa, sau đó đem cất kỹ sợi dây.......Buổi tối, 6 giờ rưỡi, có người mang cơm đến cho Thịnh Thế. Để tránh người ta nghi ngờ, anh ăn hơn phân nửa.Bảy giờ rưỡi, anh nghe tiếng động cơ xe ở dưới lầu, vội vàng chạy ra ngoài ban công, nhìn thấy một loạt xe của nhà họ Thịnh chạy ra khỏi cửa.
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lần này tạm biệt, không biết bao lâu nữa anh mới có thể trở về.
Người một nhà, thật lòng mà nói, người bị đả kích nhiều nhất chính là mẹ anh.
Nhất là hiện tại, anh thấy mẹ vui mừng khi được con trai ôm, trong lòng anh chợt cảm thấy có chút chua xót, tựa như có ai đó ném cho anh một hòn đá nặng ngàn cân, vô cùng áp lực.
Thịnh Thế khẽ nhắm mắt. Lúc buông mẹ ra, anh hơi nghiêng đầu, hôn hờ lên thái dương của bà, sau đó đứng thẳng người, vẻ mặt tràn đầy nụ cười tươi tắn, “Chúc mẹ chơi thắng được nhiều tiền!”
Bà Thịnh nghe thế thì càng thêm vui, bà vỗ vai con trai, sau đó gọi Thịnh Hoan, “Hoan à, chúng ta đi thôi. Nhị Thập, con nghỉ ngơi cho khỏe, đợi mẹ xong việc rồi sẽ qua thăm con.”
Thịnh Hoan nhìn toàn bộ cảnh tượng trước mắt, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu. Sợ việc của Thịnh Thế không thành, cô vẫn cố nén nhịn. Chỉ là cho dù cô che giấu rất tốt, nụ cười trên mặt vẫn mang nét u sầu, “Nhị Thập, chị đi nha.” Im lặng một hồi, Thịnh Hoan mới nhẹ nhàng thốt ra ba chữ, “Hẹn gặp lại.”
Thịnh Thế dĩ nhiên hiểu ý chị mình muốn nói gì.
Anh cảm thấy yết hầu nơi cổ họng đang dâng trào. Hồi lâu sau, anh mới nhoẻn miệng cười, nói, “Hẹn gặp lại!”
Thịnh Hoan lập tức quay đầu, ôm lấy bà Thịnh rồi kéo bà đi, tiện tay khóa cửa ngoài lại.
Thịnh Thế ngồi trong phòng, nhìn về cánh cửa dần khép kín, ánh mắt có chút run sợ. Hồi lâu sau, anh mới thở phào một hơi, từ từ bước tới ghế sofa, móc ra một túi đồ ở sau tấm đệm ghế.
Thịnh Thế mở ra. Bên trong là chiếc chìa khóa xe, ngoài ra còn có một tờ giấy do Thịnh Hoan viết, nói rằng xe để ở cửa sau nhà. Kế đó, Thịnh Thế lấy ra một sợi dây thừng, loại dây có thể chịu được sức nặng vài trăm ký, một đầu có gắn chiếc móc. Anh đi qua đi lại trong phòng một hồi để xem xét, móc một đầu dây vào chiếc cột, kiểm tra xem đã chặt chưa, sau đó đem cất kỹ sợi dây.
...
...
Buổi tối, 6 giờ rưỡi, có người mang cơm đến cho Thịnh Thế. Để tránh người ta nghi ngờ, anh ăn hơn phân nửa.
Bảy giờ rưỡi, anh nghe tiếng động cơ xe ở dưới lầu, vội vàng chạy ra ngoài ban công, nhìn thấy một loạt xe của nhà họ Thịnh chạy ra khỏi cửa.
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtLần này tạm biệt, không biết bao lâu nữa anh mới có thể trở về.Người một nhà, thật lòng mà nói, người bị đả kích nhiều nhất chính là mẹ anh.Nhất là hiện tại, anh thấy mẹ vui mừng khi được con trai ôm, trong lòng anh chợt cảm thấy có chút chua xót, tựa như có ai đó ném cho anh một hòn đá nặng ngàn cân, vô cùng áp lực.Thịnh Thế khẽ nhắm mắt. Lúc buông mẹ ra, anh hơi nghiêng đầu, hôn hờ lên thái dương của bà, sau đó đứng thẳng người, vẻ mặt tràn đầy nụ cười tươi tắn, “Chúc mẹ chơi thắng được nhiều tiền!”Bà Thịnh nghe thế thì càng thêm vui, bà vỗ vai con trai, sau đó gọi Thịnh Hoan, “Hoan à, chúng ta đi thôi. Nhị Thập, con nghỉ ngơi cho khỏe, đợi mẹ xong việc rồi sẽ qua thăm con.”Thịnh Hoan nhìn toàn bộ cảnh tượng trước mắt, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu. Sợ việc của Thịnh Thế không thành, cô vẫn cố nén nhịn. Chỉ là cho dù cô che giấu rất tốt, nụ cười trên mặt vẫn mang nét u sầu, “Nhị Thập, chị đi nha.” Im lặng một hồi, Thịnh Hoan mới nhẹ nhàng thốt ra ba chữ, “Hẹn gặp lại.”Thịnh Thế dĩ nhiên hiểu ý chị mình muốn nói gì.Anh cảm thấy yết hầu nơi cổ họng đang dâng trào. Hồi lâu sau, anh mới nhoẻn miệng cười, nói, “Hẹn gặp lại!”Thịnh Hoan lập tức quay đầu, ôm lấy bà Thịnh rồi kéo bà đi, tiện tay khóa cửa ngoài lại.Thịnh Thế ngồi trong phòng, nhìn về cánh cửa dần khép kín, ánh mắt có chút run sợ. Hồi lâu sau, anh mới thở phào một hơi, từ từ bước tới ghế sofa, móc ra một túi đồ ở sau tấm đệm ghế.Thịnh Thế mở ra. Bên trong là chiếc chìa khóa xe, ngoài ra còn có một tờ giấy do Thịnh Hoan viết, nói rằng xe để ở cửa sau nhà. Kế đó, Thịnh Thế lấy ra một sợi dây thừng, loại dây có thể chịu được sức nặng vài trăm ký, một đầu có gắn chiếc móc. Anh đi qua đi lại trong phòng một hồi để xem xét, móc một đầu dây vào chiếc cột, kiểm tra xem đã chặt chưa, sau đó đem cất kỹ sợi dây.......Buổi tối, 6 giờ rưỡi, có người mang cơm đến cho Thịnh Thế. Để tránh người ta nghi ngờ, anh ăn hơn phân nửa.Bảy giờ rưỡi, anh nghe tiếng động cơ xe ở dưới lầu, vội vàng chạy ra ngoài ban công, nhìn thấy một loạt xe của nhà họ Thịnh chạy ra khỏi cửa.