Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 950: Trời đất bao la phụ nữ có thai là lớn nhất (24)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Thịnh Thế im lặng khoảng nửa phút, lúc này mới uốn éo đi qua, vô cùng khách khí vươn tay về phía Sở Bằng, làm động tác xin mời, nói: "Ba, mời ngồi, mời ngồi."Sau khi nói xong, Thịnh Thế liền xoay người, đi tới trước máy đun nước, rót một chén nước ấm, bưng tới trước mặt Sở Bằng: "Ba, mời ba uống nước."Sở Bằng ngồi bên giường, nhận lấy cốc nước Thịnh Thế đưa tới, Thịnh Thế nghĩ đến những hành động bất kính của mình trong bữa tiệc hai ngày trước, trong lòng chột dạ một trận, anh liền nhìn chung quanh một chút, thấy những túi thuốc bổ Sở Bằng mua bị mình ném xuống đất, lập tức sải bước qua, sau đó cong người xuống, nhanh chóng xách những túi thuốc đó lên, bày trên bàn, vừa thả xuống, trong miệng còn liên miên tán dương Sở Bằng mua được thuốc bổ tốt: "Sở Sở, em xem nhìn, ánh mắt của ba thật tốt, lựa chọn những loại thuốc này đều là những nhãn hiệu tốt nhất, hơn nữa mỗi loại thực phẩm đều không ô nhiễm, tinh khiết màu xanh biếc, nhất định ba đã rất tốn sức, tất cả đều là tinh phẩm, chắc hẳn ba đã nghiên cứu hơn nữa ngày đấy. Sở Sở, em cần phải nhớ, mỗi ngày đều phải uống nha, bằng không thật có lỗi với ba!"Thịnh Thế nói xong, lại quay đầu, nhìn về phía Sở Bằng: "Ba, ba tới thăm Sở Sở là được rồi, còn phí hết tâm tư mua những thứ đồ này làm gì, sợ là mất không ít thời gian chứ?"Thủ trưởng Thịnh ngồi một bên, nhìn con mình tốn nhiều sức lực chân chó như vậy, lại nhìn những túi thuốc bổ mình mang tới một chút, rõ ràng những sản phẩm này đa số đều giống nhau, sao không thấy nó tán dương, khen những thứ mình mua tới mất không ít công phu!Sở Bằng uống một hớp nước, nghe Thịnh Thế nói những lời này, ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm nói: "Những thứ này đều do Thanh Dương liệt kê ra, tôi chỉ chịu trách nhiệm cầm danh sách đưa cho thư ký đi chọn mà thôi, không phí bao nhiêu công phu.""......" Thịnh Thế bị Sở Bằng trả lời đến sửng sốt.Cố Lan San ngồi bên cạnh, nghe được lời này, lập tức bật cười thành tiếng.Thịnh Thế cũng chỉ sửng sốt trong nháy mắt, sau đó lại tiếp tục bộ mặt chất đầy nụ cười nói: "Không phí bao nhiêu công phu cũng là mất công phu, còn đưa đến bệnh viện rất xa, thật là khổ cực cho ba rồi!"Thủ trưởng Thịnh ngồi ở một bên, khuôn mặt xấu hổ, cho tới bây giờ ông vẫn không biết con trai của mình, thế nhưng sẽ có lúc đụng phải cha vợ, trận chiến còn chưa đánh đã quăng giáp đầu hàng, cắt đất chia thành như thế!Phải biết, trước kia khi Sở Bằng và Thịnh Thế là đối tượng hớp tác, Sở Bằng nhìn thấy Thịnh Thế cũng phải nhường ba phần, nói chuyện khách khí, bây giờ nhìn thấy một Thịnh Thế đã từng cao ngạo, d/đ'l;q'd khinh người lại mở miệng gọi một tiếng ba trước mặt mình, gọi ân tình và lấy lòng như vậy khiến Sở Bằng trong khoảng thời gian ngắn, có chút không biết như thế nào cho phải, dở khóc dở cười.Thịnh Thế chột dạ, chỉ sợ nhạc phụ đại nhân so đo thù cũ với mình, liền bưng chén dưa dấu mà Thủ trưởng Thịnh mới lấy ra, đưa tới trước mặt Sở Bằng, vẻ mặt vô cùng thành ý nói: "Mời ba ăn dưa hấu.”
Thịnh Thế im lặng khoảng nửa phút, lúc này mới uốn éo đi qua, vô cùng khách khí vươn tay về phía Sở Bằng, làm động tác xin mời, nói: "Ba, mời ngồi, mời ngồi."
Sau khi nói xong, Thịnh Thế liền xoay người, đi tới trước máy đun nước, rót một chén nước ấm, bưng tới trước mặt Sở Bằng: "Ba, mời ba uống nước."
Sở Bằng ngồi bên giường, nhận lấy cốc nước Thịnh Thế đưa tới, Thịnh Thế nghĩ đến những hành động bất kính của mình trong bữa tiệc hai ngày trước, trong lòng chột dạ một trận, anh liền nhìn chung quanh một chút, thấy những túi thuốc bổ Sở Bằng mua bị mình ném xuống đất, lập tức sải bước qua, sau đó cong người xuống, nhanh chóng xách những túi thuốc đó lên, bày trên bàn, vừa thả xuống, trong miệng còn liên miên tán dương Sở Bằng mua được thuốc bổ tốt: "Sở Sở, em xem nhìn, ánh mắt của ba thật tốt, lựa chọn những loại thuốc này đều là những nhãn hiệu tốt nhất, hơn nữa mỗi loại thực phẩm đều không ô nhiễm, tinh khiết màu xanh biếc, nhất định ba đã rất tốn sức, tất cả đều là tinh phẩm, chắc hẳn ba đã nghiên cứu hơn nữa ngày đấy. Sở Sở, em cần phải nhớ, mỗi ngày đều phải uống nha, bằng không thật có lỗi với ba!"
Thịnh Thế nói xong, lại quay đầu, nhìn về phía Sở Bằng: "Ba, ba tới thăm Sở Sở là được rồi, còn phí hết tâm tư mua những thứ đồ này làm gì, sợ là mất không ít thời gian chứ?"
Thủ trưởng Thịnh ngồi một bên, nhìn con mình tốn nhiều sức lực chân chó như vậy, lại nhìn những túi thuốc bổ mình mang tới một chút, rõ ràng những sản phẩm này đa số đều giống nhau, sao không thấy nó tán dương, khen những thứ mình mua tới mất không ít công phu!
Sở Bằng uống một hớp nước, nghe Thịnh Thế nói những lời này, ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm nói: "Những thứ này đều do Thanh Dương liệt kê ra, tôi chỉ chịu trách nhiệm cầm danh sách đưa cho thư ký đi chọn mà thôi, không phí bao nhiêu công phu."
"......" Thịnh Thế bị Sở Bằng trả lời đến sửng sốt.
Cố Lan San ngồi bên cạnh, nghe được lời này, lập tức bật cười thành tiếng.
Thịnh Thế cũng chỉ sửng sốt trong nháy mắt, sau đó lại tiếp tục bộ mặt chất đầy nụ cười nói: "Không phí bao nhiêu công phu cũng là mất công phu, còn đưa đến bệnh viện rất xa, thật là khổ cực cho ba rồi!"
Thủ trưởng Thịnh ngồi ở một bên, khuôn mặt xấu hổ, cho tới bây giờ ông vẫn không biết con trai của mình, thế nhưng sẽ có lúc đụng phải cha vợ, trận chiến còn chưa đánh đã quăng giáp đầu hàng, cắt đất chia thành như thế!
Phải biết, trước kia khi Sở Bằng và Thịnh Thế là đối tượng hớp tác, Sở Bằng nhìn thấy Thịnh Thế cũng phải nhường ba phần, nói chuyện khách khí, bây giờ nhìn thấy một Thịnh Thế đã từng cao ngạo, d/đ'l;q'd khinh người lại mở miệng gọi một tiếng ba trước mặt mình, gọi ân tình và lấy lòng như vậy khiến Sở Bằng trong khoảng thời gian ngắn, có chút không biết như thế nào cho phải, dở khóc dở cười.
Thịnh Thế chột dạ, chỉ sợ nhạc phụ đại nhân so đo thù cũ với mình, liền bưng chén dưa dấu mà Thủ trưởng Thịnh mới lấy ra, đưa tới trước mặt Sở Bằng, vẻ mặt vô cùng thành ý nói: "Mời ba ăn dưa hấu.”
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Thịnh Thế im lặng khoảng nửa phút, lúc này mới uốn éo đi qua, vô cùng khách khí vươn tay về phía Sở Bằng, làm động tác xin mời, nói: "Ba, mời ngồi, mời ngồi."Sau khi nói xong, Thịnh Thế liền xoay người, đi tới trước máy đun nước, rót một chén nước ấm, bưng tới trước mặt Sở Bằng: "Ba, mời ba uống nước."Sở Bằng ngồi bên giường, nhận lấy cốc nước Thịnh Thế đưa tới, Thịnh Thế nghĩ đến những hành động bất kính của mình trong bữa tiệc hai ngày trước, trong lòng chột dạ một trận, anh liền nhìn chung quanh một chút, thấy những túi thuốc bổ Sở Bằng mua bị mình ném xuống đất, lập tức sải bước qua, sau đó cong người xuống, nhanh chóng xách những túi thuốc đó lên, bày trên bàn, vừa thả xuống, trong miệng còn liên miên tán dương Sở Bằng mua được thuốc bổ tốt: "Sở Sở, em xem nhìn, ánh mắt của ba thật tốt, lựa chọn những loại thuốc này đều là những nhãn hiệu tốt nhất, hơn nữa mỗi loại thực phẩm đều không ô nhiễm, tinh khiết màu xanh biếc, nhất định ba đã rất tốn sức, tất cả đều là tinh phẩm, chắc hẳn ba đã nghiên cứu hơn nữa ngày đấy. Sở Sở, em cần phải nhớ, mỗi ngày đều phải uống nha, bằng không thật có lỗi với ba!"Thịnh Thế nói xong, lại quay đầu, nhìn về phía Sở Bằng: "Ba, ba tới thăm Sở Sở là được rồi, còn phí hết tâm tư mua những thứ đồ này làm gì, sợ là mất không ít thời gian chứ?"Thủ trưởng Thịnh ngồi một bên, nhìn con mình tốn nhiều sức lực chân chó như vậy, lại nhìn những túi thuốc bổ mình mang tới một chút, rõ ràng những sản phẩm này đa số đều giống nhau, sao không thấy nó tán dương, khen những thứ mình mua tới mất không ít công phu!Sở Bằng uống một hớp nước, nghe Thịnh Thế nói những lời này, ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm nói: "Những thứ này đều do Thanh Dương liệt kê ra, tôi chỉ chịu trách nhiệm cầm danh sách đưa cho thư ký đi chọn mà thôi, không phí bao nhiêu công phu.""......" Thịnh Thế bị Sở Bằng trả lời đến sửng sốt.Cố Lan San ngồi bên cạnh, nghe được lời này, lập tức bật cười thành tiếng.Thịnh Thế cũng chỉ sửng sốt trong nháy mắt, sau đó lại tiếp tục bộ mặt chất đầy nụ cười nói: "Không phí bao nhiêu công phu cũng là mất công phu, còn đưa đến bệnh viện rất xa, thật là khổ cực cho ba rồi!"Thủ trưởng Thịnh ngồi ở một bên, khuôn mặt xấu hổ, cho tới bây giờ ông vẫn không biết con trai của mình, thế nhưng sẽ có lúc đụng phải cha vợ, trận chiến còn chưa đánh đã quăng giáp đầu hàng, cắt đất chia thành như thế!Phải biết, trước kia khi Sở Bằng và Thịnh Thế là đối tượng hớp tác, Sở Bằng nhìn thấy Thịnh Thế cũng phải nhường ba phần, nói chuyện khách khí, bây giờ nhìn thấy một Thịnh Thế đã từng cao ngạo, d/đ'l;q'd khinh người lại mở miệng gọi một tiếng ba trước mặt mình, gọi ân tình và lấy lòng như vậy khiến Sở Bằng trong khoảng thời gian ngắn, có chút không biết như thế nào cho phải, dở khóc dở cười.Thịnh Thế chột dạ, chỉ sợ nhạc phụ đại nhân so đo thù cũ với mình, liền bưng chén dưa dấu mà Thủ trưởng Thịnh mới lấy ra, đưa tới trước mặt Sở Bằng, vẻ mặt vô cùng thành ý nói: "Mời ba ăn dưa hấu.”