Editor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.…
Chương 1044: Cuộc sống của Thịnh Thế Lan San (kết cục 19)
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Lúc này Thịnh Thế mới ý thức được việc mình nói rất cao thâm, anh liền nghĩ nghĩ, sau đó tiếp tục giải thích với Cầu Cầu nói: "Đơn giản mà nói, tình yêu chính là, yêu cô ấy lúc còn trẻ xinh đẹp, lại càng yêu cô ấy khi là tuổi già nếp nhăn."Sau khi Thịnh Thế nói xong câu đó, liền nhất thời cảm thấy câu nói đó đặc biệt thâm sâu, anh nhịn không được nhíu mày, sau đó nhìn về phía Cầu Cầu, vẫn bộ dạng nghi hoặc, anh liền thở dài một hơi, nghĩ thầm rằng, tuổi Cầu Cầu còn nhỏ, không thể lý giải được ý cao thâm như vậy.Anh vừa mới dự định nói sang chuyện khác, đúng lúc Cầu Cầu cau đôi long mày nhỏ thanh tú, nhìn về phía Thịnh Thế chuyển con mắt to đen như mực, chép miệng nói: "Ba ba, người nói không sai a, ông cố nội nói cho con biết, Aí Cầm là bà cố nội.""..." Thịnh Thế ngẩn người, sau đó liền a một tiếng, rồi không lên tiếng.......Thịnh Thế ôm Cầu Cầu đến chỗ tập đoàn Bắc Dương, được biết là hiện giờ Cố Lan San đang ở studio.Vì thế, Thịnh Thế lại mang Cầu Cầu đến studion.Thịnh Thế là cải trang vi hành đến, thời khắc mấu chốt có thể kéo Cầu Cầu ra làm lá chắn.Cho nên Thịnh Thế không có quấy rầy Cố Lan San, mà ôm Cầu Cầu đứng ở một nơi coi như là kín đáo nhìn chăm chú Cố Lan San.Không bao lâu, Thịnh Thế liền tìm được mục tiêu, một người đàn ông thường xuyên đi đến gần bên người Cố Lan San, một lúc đưa nước, một lúc đưa khăn giấy, Thịnh Thế nhìn đến hai mắt bóc hỏa, rất muốn xông lên, b*p ch*t người đàn ông kia!Người đàn ông kia, Thịnh Thế biết, hình như gọi là Vương Dương, Cố Lan San chụp ảnh cho bộ phim truyền nam nhị hào.Trong lòng Thịnh Thế yên lặng mà ghi nhớ xuống, sau đó tròng mắt xoay chuyển, lấy di động chính mình ra, gửi cho thư ký một cái tin nhắn, không quá 3 phút, thư ký liền gửi một cái tin nhắn, phía trên là mười một con số, số điện thoại tư nhân Vương Dương.Thịnh Thế không đổi sắc mặt bỏ điện thoại vào trong túi, sau đó vỗ vỗ đầu Cầu Cầu, nói với Cầu Cầu: "Cầu Cầu chúng ta đi tìm mẹ, có được hay không?"Cầu Cầu hăng hái gật đầu, dường như cực kỳ vui vẻ, Thịnh Thế ôm lấy Cầu Cầu, hướng về phía Cầu Cầu, cách một khoảng, Cầu Cầu liền ngênh cổ họng lên kêu: "Mẹ, mẹ!"Cố Lan San nghe được tiếng kêu, liền nghiêng đầu, nhìn thấy Thịnh Thế ôm Cầu Cầu đi đến, thì vội vàng nói với người trước mặt một tiếng, liền đi về phía Thịnh Thế.Cầu Cầu vươn canh tay về phía Cố Lan San, để cho Cố Lan San ôm lấy.Cố Lan San đón lấy Cầu Cầu, liếc mắt nhìn Thịnh Thế một cái: "Anh như thế nào lại đột nhiên đến đây hả?""Cầu Cầu nhớ mẹ, ầm ĩ muốn đi tìm em, cho nên anh liền mang con bé đến." Thịnh Thế nói láo không viết nháp.Cầu Cầu phối hợp với học Thịnh Thế nói một câu: "Mẹ, Cầu Cầu nhớ người."Cố Lan San nghe nói như vậy, liền cong môi nở nụ cười.......Thịnh Thế rất sớm chở Cố Lan San về đến biệt thự Lâm Phong, anh thừa dịp buổi tối lúc Cố Lan San kể chuyện cho Cầu Cầu cùng Bì Bì nghe, lấy điện thoại của Cố Lan San, tại nhật kí của cô, không thấy tên của Vương Dương, trong lòng mới yên tâm rất nhiều, sau đó suy nghĩ một phen, cầm di động của Cố Lan San gửi cho Vương Dương một tin nhắn: "Có ở đó không?"
Lúc này Thịnh Thế mới ý thức được việc mình nói rất cao thâm, anh liền nghĩ nghĩ, sau đó tiếp tục giải thích với Cầu Cầu nói: "Đơn giản mà nói, tình yêu chính là, yêu cô ấy lúc còn trẻ xinh đẹp, lại càng yêu cô ấy khi là tuổi già nếp nhăn."
Sau khi Thịnh Thế nói xong câu đó, liền nhất thời cảm thấy câu nói đó đặc biệt thâm sâu, anh nhịn không được nhíu mày, sau đó nhìn về phía Cầu Cầu, vẫn bộ dạng nghi hoặc, anh liền thở dài một hơi, nghĩ thầm rằng, tuổi Cầu Cầu còn nhỏ, không thể lý giải được ý cao thâm như vậy.
Anh vừa mới dự định nói sang chuyện khác, đúng lúc Cầu Cầu cau đôi long mày nhỏ thanh tú, nhìn về phía Thịnh Thế chuyển con mắt to đen như mực, chép miệng nói: "Ba ba, người nói không sai a, ông cố nội nói cho con biết, Aí Cầm là bà cố nội."
"..." Thịnh Thế ngẩn người, sau đó liền a một tiếng, rồi không lên tiếng.
...
...
Thịnh Thế ôm Cầu Cầu đến chỗ tập đoàn Bắc Dương, được biết là hiện giờ Cố Lan San đang ở studio.
Vì thế, Thịnh Thế lại mang Cầu Cầu đến studion.
Thịnh Thế là cải trang vi hành đến, thời khắc mấu chốt có thể kéo Cầu Cầu ra làm lá chắn.
Cho nên Thịnh Thế không có quấy rầy Cố Lan San, mà ôm Cầu Cầu đứng ở một nơi coi như là kín đáo nhìn chăm chú Cố Lan San.
Không bao lâu, Thịnh Thế liền tìm được mục tiêu, một người đàn ông thường xuyên đi đến gần bên người Cố Lan San, một lúc đưa nước, một lúc đưa khăn giấy, Thịnh Thế nhìn đến hai mắt bóc hỏa, rất muốn xông lên, b*p ch*t người đàn ông kia!
Người đàn ông kia, Thịnh Thế biết, hình như gọi là Vương Dương, Cố Lan San chụp ảnh cho bộ phim truyền nam nhị hào.
Trong lòng Thịnh Thế yên lặng mà ghi nhớ xuống, sau đó tròng mắt xoay chuyển, lấy di động chính mình ra, gửi cho thư ký một cái tin nhắn, không quá 3 phút, thư ký liền gửi một cái tin nhắn, phía trên là mười một con số, số điện thoại tư nhân Vương Dương.
Thịnh Thế không đổi sắc mặt bỏ điện thoại vào trong túi, sau đó vỗ vỗ đầu Cầu Cầu, nói với Cầu Cầu: "Cầu Cầu chúng ta đi tìm mẹ, có được hay không?"
Cầu Cầu hăng hái gật đầu, dường như cực kỳ vui vẻ, Thịnh Thế ôm lấy Cầu Cầu, hướng về phía Cầu Cầu, cách một khoảng, Cầu Cầu liền ngênh cổ họng lên kêu: "Mẹ, mẹ!"
Cố Lan San nghe được tiếng kêu, liền nghiêng đầu, nhìn thấy Thịnh Thế ôm Cầu Cầu đi đến, thì vội vàng nói với người trước mặt một tiếng, liền đi về phía Thịnh Thế.
Cầu Cầu vươn canh tay về phía Cố Lan San, để cho Cố Lan San ôm lấy.
Cố Lan San đón lấy Cầu Cầu, liếc mắt nhìn Thịnh Thế một cái: "Anh như thế nào lại đột nhiên đến đây hả?"
"Cầu Cầu nhớ mẹ, ầm ĩ muốn đi tìm em, cho nên anh liền mang con bé đến." Thịnh Thế nói láo không viết nháp.
Cầu Cầu phối hợp với học Thịnh Thế nói một câu: "Mẹ, Cầu Cầu nhớ người."
Cố Lan San nghe nói như vậy, liền cong môi nở nụ cười.
...
...
Thịnh Thế rất sớm chở Cố Lan San về đến biệt thự Lâm Phong, anh thừa dịp buổi tối lúc Cố Lan San kể chuyện cho Cầu Cầu cùng Bì Bì nghe, lấy điện thoại của Cố Lan San, tại nhật kí của cô, không thấy tên của Vương Dương, trong lòng mới yên tâm rất nhiều, sau đó suy nghĩ một phen, cầm di động của Cố Lan San gửi cho Vương Dương một tin nhắn: "Có ở đó không?"
Đoạt Hôn 101 LầnTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn TìnhEditor: Lovenoo1510 Thịnh Thế mở mắt ra, mượn ánh đèn mờ mờ bên trong phòng nhìn về phía Cố Lan San đang ỉu xìu bên cạnh. Cô gái có dung mạo rất đẹp, tóc đen mượt, da trắng môi hồng, mới vừa rồi còn cuồng nhiệt quấn lấy anh. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt quấn quýt nên nhìn cô càng tăng thêm phần xinh đẹp, quyến rũ. Dường như cô đã mệt muốn chết, mắt nhắm lại xụi lơ yếu đuối đến mức cả động cũng lười không buồn động, dáng vẻ vô cùng lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, không hiểu sao Thịnh Thế bỗng run sợ, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô trong nháy mắt trái tim trở nên mềm nhũn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng bình tĩnh. Cả căn nhà trở nên vô cùng an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của hai người. Môi Cố Lan San rất đẹp, ngày thường sắc môi hơi nhợt nhạt nhưng lúc này bởi vì t*nh d*c mà sắc môi thành màu hồng dễ thương. Thịnh Thế nhìn một hồi lâu không nhịn được cúi đầu xuống. Trong nháy mắt lúc hai đôi môi chạm vào nhau thì lông mi Cố Lan San bỗng run lên, cô chậm rãi mở mắt.… Lúc này Thịnh Thế mới ý thức được việc mình nói rất cao thâm, anh liền nghĩ nghĩ, sau đó tiếp tục giải thích với Cầu Cầu nói: "Đơn giản mà nói, tình yêu chính là, yêu cô ấy lúc còn trẻ xinh đẹp, lại càng yêu cô ấy khi là tuổi già nếp nhăn."Sau khi Thịnh Thế nói xong câu đó, liền nhất thời cảm thấy câu nói đó đặc biệt thâm sâu, anh nhịn không được nhíu mày, sau đó nhìn về phía Cầu Cầu, vẫn bộ dạng nghi hoặc, anh liền thở dài một hơi, nghĩ thầm rằng, tuổi Cầu Cầu còn nhỏ, không thể lý giải được ý cao thâm như vậy.Anh vừa mới dự định nói sang chuyện khác, đúng lúc Cầu Cầu cau đôi long mày nhỏ thanh tú, nhìn về phía Thịnh Thế chuyển con mắt to đen như mực, chép miệng nói: "Ba ba, người nói không sai a, ông cố nội nói cho con biết, Aí Cầm là bà cố nội.""..." Thịnh Thế ngẩn người, sau đó liền a một tiếng, rồi không lên tiếng.......Thịnh Thế ôm Cầu Cầu đến chỗ tập đoàn Bắc Dương, được biết là hiện giờ Cố Lan San đang ở studio.Vì thế, Thịnh Thế lại mang Cầu Cầu đến studion.Thịnh Thế là cải trang vi hành đến, thời khắc mấu chốt có thể kéo Cầu Cầu ra làm lá chắn.Cho nên Thịnh Thế không có quấy rầy Cố Lan San, mà ôm Cầu Cầu đứng ở một nơi coi như là kín đáo nhìn chăm chú Cố Lan San.Không bao lâu, Thịnh Thế liền tìm được mục tiêu, một người đàn ông thường xuyên đi đến gần bên người Cố Lan San, một lúc đưa nước, một lúc đưa khăn giấy, Thịnh Thế nhìn đến hai mắt bóc hỏa, rất muốn xông lên, b*p ch*t người đàn ông kia!Người đàn ông kia, Thịnh Thế biết, hình như gọi là Vương Dương, Cố Lan San chụp ảnh cho bộ phim truyền nam nhị hào.Trong lòng Thịnh Thế yên lặng mà ghi nhớ xuống, sau đó tròng mắt xoay chuyển, lấy di động chính mình ra, gửi cho thư ký một cái tin nhắn, không quá 3 phút, thư ký liền gửi một cái tin nhắn, phía trên là mười một con số, số điện thoại tư nhân Vương Dương.Thịnh Thế không đổi sắc mặt bỏ điện thoại vào trong túi, sau đó vỗ vỗ đầu Cầu Cầu, nói với Cầu Cầu: "Cầu Cầu chúng ta đi tìm mẹ, có được hay không?"Cầu Cầu hăng hái gật đầu, dường như cực kỳ vui vẻ, Thịnh Thế ôm lấy Cầu Cầu, hướng về phía Cầu Cầu, cách một khoảng, Cầu Cầu liền ngênh cổ họng lên kêu: "Mẹ, mẹ!"Cố Lan San nghe được tiếng kêu, liền nghiêng đầu, nhìn thấy Thịnh Thế ôm Cầu Cầu đi đến, thì vội vàng nói với người trước mặt một tiếng, liền đi về phía Thịnh Thế.Cầu Cầu vươn canh tay về phía Cố Lan San, để cho Cố Lan San ôm lấy.Cố Lan San đón lấy Cầu Cầu, liếc mắt nhìn Thịnh Thế một cái: "Anh như thế nào lại đột nhiên đến đây hả?""Cầu Cầu nhớ mẹ, ầm ĩ muốn đi tìm em, cho nên anh liền mang con bé đến." Thịnh Thế nói láo không viết nháp.Cầu Cầu phối hợp với học Thịnh Thế nói một câu: "Mẹ, Cầu Cầu nhớ người."Cố Lan San nghe nói như vậy, liền cong môi nở nụ cười.......Thịnh Thế rất sớm chở Cố Lan San về đến biệt thự Lâm Phong, anh thừa dịp buổi tối lúc Cố Lan San kể chuyện cho Cầu Cầu cùng Bì Bì nghe, lấy điện thoại của Cố Lan San, tại nhật kí của cô, không thấy tên của Vương Dương, trong lòng mới yên tâm rất nhiều, sau đó suy nghĩ một phen, cầm di động của Cố Lan San gửi cho Vương Dương một tin nhắn: "Có ở đó không?"