Tác giả:

LỜI MỞ ĐẦU Cho anh cơ hội được quen biết em lại từ đầu TÀO CHÍNH NGẠN Khi nhận được điện thoại của cô ấy, tôi chỉ thấy ngạc nhiên và khó hiểu, đến tận khi cúp máy vẫn vậy. Bởi trước tiên, chúng tôi còn chẳng thể gọi là quen biết, không, nói 1 cách chính xác là : biết, nhưng không quen. Tôi biết tên cô ấy, vì cái tên này có một độ nổi tiếng nhất định, cái tên này đã từng quay mấy bộ phim điện ảnh, tham gia vài chương trình phỏng vấn, lộ diện mấy lần, và rồi, mất tích rất lqau, lâu đến mức người ta không còn nói đến, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn bị quên lãng. Tôi và chủ nhân của cái tên này từng gặp nhau một lần, trong môi trường công việc, kiểu như họp báo hay tiệc thương mại đại loại vậy, nếu nhớ không lầm thì lúc đó tôi vừa vào làm việc ở công ty băng đĩa nhạc, có một phòng làm việc rất hoành tráng, một chức danh rất hoành tráng trên danh thiếp, qua lại với những người nổi tiếng rất hoành tráng, trong tay có những nguồn lực rất mạnh, tuy so với cô ấy hồi đó, thì chỉ như kiến gặp…

Chương 0-4: Tào Chính Ngạn (4)

Điều Em Cần Chỉ Là Một Vòng Tay ÔmTác giả: Tào Quất TửTruyện Ngôn TìnhLỜI MỞ ĐẦU Cho anh cơ hội được quen biết em lại từ đầu TÀO CHÍNH NGẠN Khi nhận được điện thoại của cô ấy, tôi chỉ thấy ngạc nhiên và khó hiểu, đến tận khi cúp máy vẫn vậy. Bởi trước tiên, chúng tôi còn chẳng thể gọi là quen biết, không, nói 1 cách chính xác là : biết, nhưng không quen. Tôi biết tên cô ấy, vì cái tên này có một độ nổi tiếng nhất định, cái tên này đã từng quay mấy bộ phim điện ảnh, tham gia vài chương trình phỏng vấn, lộ diện mấy lần, và rồi, mất tích rất lqau, lâu đến mức người ta không còn nói đến, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn bị quên lãng. Tôi và chủ nhân của cái tên này từng gặp nhau một lần, trong môi trường công việc, kiểu như họp báo hay tiệc thương mại đại loại vậy, nếu nhớ không lầm thì lúc đó tôi vừa vào làm việc ở công ty băng đĩa nhạc, có một phòng làm việc rất hoành tráng, một chức danh rất hoành tráng trên danh thiếp, qua lại với những người nổi tiếng rất hoành tráng, trong tay có những nguồn lực rất mạnh, tuy so với cô ấy hồi đó, thì chỉ như kiến gặp… Xem ra cô ấy không hề có ý định lên tiếng, chẳng còn cách nào tôi đành phá vỡ sự im lặng, vì thế tôi lựa chọn cách nói thẳng:"Nếu như cô muốn tìm nhạc phim thì tôi đã rời công ty băng đĩa nhạc rồi.""Công ty băng đĩa nhạc?" Trông cô ấy có vẻ còn nghi hoặc hơn, "Không, có thể trong điện thoại tôi chưa nói rõ, có điều lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa."Lúc này người nghi hoặc không chỉ có mình cô ấy.Dập tắt điếu thuốc, tôi nhìn thấy nụ cười khẽ hé trên khóe môi cô ấy, hé trên khóe môi, nhưng lại không đi vào đáy mắt.Lợi hại thật."Lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa."Cô ấy nhắc lại, sau đó uống cạn cốc cà phê, kêu phục vụ tới, yêu cầu thêm cốc nữa, tôi không biết đây là cốc thứ mấy, nhưng tôi để ý anh chàng  phục vụ trẻ tuổi không hề nhận ra cô ấy.Lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa.Nói xong câu này, cảm giác như có phích cắm nào trên cơ thể cô ấy được c*m v** ổ điện, sau khi uống cạn cốc cà phê vào bụng, cô ấy bỗng nói nhiều vô cớ, rất nhiều nội dung được thốt từ miệng cô ấy bằng tốc độ tua nhanh, điểm này thì cô ấy vẫn giống hệt ngày xưa.Tốc độ nói của cô ấy rất nhanh,nhanh đến mức khiến người ta thấy áp lực. Bất kể là cô ấy trước kia, hay cô ấy ở giây phút này."Hồi đầu tôi còn không dám xuất hiện ở những nơi công cộng, bởi vì rất bất tiện, tôi sợ bị nhận ra, sợ lại phải nói về chuyện phim của tôi, sợ lại bị truy hỏi về dự án phim tiếp theo, thậm chí đến bị yêu cầu bình luận về phim của người khác tôi cũng thấy sợ.""Không có kế hoạch quay phim, câu này hồi đó ít nhất tôi đã nói mấy trăm lần, nhưng vô dụng, bởi chẳng ai tin, cũng đúng, đang yên đang lành, sao lại không quay nữa? Cũng đúng. Vì thế bọn họ vẫn cứ hỏi, gọi điện hỏi, gửi email hỏi, đến những người không thân thiết cũng hỏi. Nói rách cả mồm cũng không ai tin là tôi không làm phim nữa, mà anh có biết điều buồn cười nhất là gì không? Nói mãi cuối cùng, đến tôi cũng không tin nữa.""Tại sao?"Hai chữ cứ quanh quẩn trong đầu tôi kể từ sau khi nhận điện thoại của cô ấy, không ngờ lại được tôi chọn nói vào thời điểm này, hơn nữa tôi tin chắc rằng mình đã hỏi rất không đúng lúc không đúng nội dung, vì trông cô ấy có vẻ rất không vui."Xin lỗi, nếu cô không muốn nói đến thì..""Không sao."Ngắt lời tôi cô ấy nói, rồi cố gắng mỉm cười để không khí bớt căng thẳng, nhưng không được thành công cho lắm, rõ ràng từ sau khi nghỉ đóng phim, cô ấy cũng quên luôn phải mỉm cười thế nào rồi.Tôi thầm nghĩ một cách cay nghiệt vậy.Có lẽ cảm nhận được một sự sốt ruột của tôi, cô ấy dập điếu thuốc, hỏi thẳng:"Anh còn nhớ Tiêu Vũ Huyên không?"Cô ấy hỏi, còn tôi, ngây ra.

Xem ra cô ấy không hề có ý định lên tiếng, chẳng còn cách nào tôi đành phá vỡ sự im lặng, vì thế tôi lựa chọn cách nói thẳng:

"Nếu như cô muốn tìm nhạc phim thì tôi đã rời công ty băng đĩa nhạc rồi."

"Công ty băng đĩa nhạc?" Trông cô ấy có vẻ còn nghi hoặc hơn, "Không, có thể trong điện thoại tôi chưa nói rõ, có điều lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa."

Lúc này người nghi hoặc không chỉ có mình cô ấy.

Dập tắt điếu thuốc, tôi nhìn thấy nụ cười khẽ hé trên khóe môi cô ấy, hé trên khóe môi, nhưng lại không đi vào đáy mắt.

Lợi hại thật.

"Lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa."

Cô ấy nhắc lại, sau đó uống cạn cốc cà phê, kêu phục vụ tới, yêu cầu thêm cốc nữa, tôi không biết đây là cốc thứ mấy, nhưng tôi để ý anh chàng  phục vụ trẻ tuổi không hề nhận ra cô ấy.

Lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa.

Nói xong câu này, cảm giác như có phích cắm nào trên cơ thể cô ấy được c*m v** ổ điện, sau khi uống cạn cốc cà phê vào bụng, cô ấy bỗng nói nhiều vô cớ, rất nhiều nội dung được thốt từ miệng cô ấy bằng tốc độ tua nhanh, điểm này thì cô ấy vẫn giống hệt ngày xưa.

Tốc độ nói của cô ấy rất nhanh,nhanh đến mức khiến người ta thấy áp lực. Bất kể là cô ấy trước kia, hay cô ấy ở giây phút này.

"Hồi đầu tôi còn không dám xuất hiện ở những nơi công cộng, bởi vì rất bất tiện, tôi sợ bị nhận ra, sợ lại phải nói về chuyện phim của tôi, sợ lại bị truy hỏi về dự án phim tiếp theo, thậm chí đến bị yêu cầu bình luận về phim của người khác tôi cũng thấy sợ."

"Không có kế hoạch quay phim, câu này hồi đó ít nhất tôi đã nói mấy trăm lần, nhưng vô dụng, bởi chẳng ai tin, cũng đúng, đang yên đang lành, sao lại không quay nữa? Cũng đúng. Vì thế bọn họ vẫn cứ hỏi, gọi điện hỏi, gửi email hỏi, đến những người không thân thiết cũng hỏi. Nói rách cả mồm cũng không ai tin là tôi không làm phim nữa, mà anh có biết điều buồn cười nhất là gì không? Nói mãi cuối cùng, đến tôi cũng không tin nữa."

"Tại sao?"

Hai chữ cứ quanh quẩn trong đầu tôi kể từ sau khi nhận điện thoại của cô ấy, không ngờ lại được tôi chọn nói vào thời điểm này, hơn nữa tôi tin chắc rằng mình đã hỏi rất không đúng lúc không đúng nội dung, vì trông cô ấy có vẻ rất không vui.

"Xin lỗi, nếu cô không muốn nói đến thì.."

"Không sao."

Ngắt lời tôi cô ấy nói, rồi cố gắng mỉm cười để không khí bớt căng thẳng, nhưng không được thành công cho lắm, rõ ràng từ sau khi nghỉ đóng phim, cô ấy cũng quên luôn phải mỉm cười thế nào rồi.

Tôi thầm nghĩ một cách cay nghiệt vậy.

Có lẽ cảm nhận được một sự sốt ruột của tôi, cô ấy dập điếu thuốc, hỏi thẳng:

"Anh còn nhớ Tiêu Vũ Huyên không?"

Cô ấy hỏi, còn tôi, ngây ra.

Điều Em Cần Chỉ Là Một Vòng Tay ÔmTác giả: Tào Quất TửTruyện Ngôn TìnhLỜI MỞ ĐẦU Cho anh cơ hội được quen biết em lại từ đầu TÀO CHÍNH NGẠN Khi nhận được điện thoại của cô ấy, tôi chỉ thấy ngạc nhiên và khó hiểu, đến tận khi cúp máy vẫn vậy. Bởi trước tiên, chúng tôi còn chẳng thể gọi là quen biết, không, nói 1 cách chính xác là : biết, nhưng không quen. Tôi biết tên cô ấy, vì cái tên này có một độ nổi tiếng nhất định, cái tên này đã từng quay mấy bộ phim điện ảnh, tham gia vài chương trình phỏng vấn, lộ diện mấy lần, và rồi, mất tích rất lqau, lâu đến mức người ta không còn nói đến, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn bị quên lãng. Tôi và chủ nhân của cái tên này từng gặp nhau một lần, trong môi trường công việc, kiểu như họp báo hay tiệc thương mại đại loại vậy, nếu nhớ không lầm thì lúc đó tôi vừa vào làm việc ở công ty băng đĩa nhạc, có một phòng làm việc rất hoành tráng, một chức danh rất hoành tráng trên danh thiếp, qua lại với những người nổi tiếng rất hoành tráng, trong tay có những nguồn lực rất mạnh, tuy so với cô ấy hồi đó, thì chỉ như kiến gặp… Xem ra cô ấy không hề có ý định lên tiếng, chẳng còn cách nào tôi đành phá vỡ sự im lặng, vì thế tôi lựa chọn cách nói thẳng:"Nếu như cô muốn tìm nhạc phim thì tôi đã rời công ty băng đĩa nhạc rồi.""Công ty băng đĩa nhạc?" Trông cô ấy có vẻ còn nghi hoặc hơn, "Không, có thể trong điện thoại tôi chưa nói rõ, có điều lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa."Lúc này người nghi hoặc không chỉ có mình cô ấy.Dập tắt điếu thuốc, tôi nhìn thấy nụ cười khẽ hé trên khóe môi cô ấy, hé trên khóe môi, nhưng lại không đi vào đáy mắt.Lợi hại thật."Lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa."Cô ấy nhắc lại, sau đó uống cạn cốc cà phê, kêu phục vụ tới, yêu cầu thêm cốc nữa, tôi không biết đây là cốc thứ mấy, nhưng tôi để ý anh chàng  phục vụ trẻ tuổi không hề nhận ra cô ấy.Lâu lắm rồi tôi không quay phim điện ảnh nữa.Nói xong câu này, cảm giác như có phích cắm nào trên cơ thể cô ấy được c*m v** ổ điện, sau khi uống cạn cốc cà phê vào bụng, cô ấy bỗng nói nhiều vô cớ, rất nhiều nội dung được thốt từ miệng cô ấy bằng tốc độ tua nhanh, điểm này thì cô ấy vẫn giống hệt ngày xưa.Tốc độ nói của cô ấy rất nhanh,nhanh đến mức khiến người ta thấy áp lực. Bất kể là cô ấy trước kia, hay cô ấy ở giây phút này."Hồi đầu tôi còn không dám xuất hiện ở những nơi công cộng, bởi vì rất bất tiện, tôi sợ bị nhận ra, sợ lại phải nói về chuyện phim của tôi, sợ lại bị truy hỏi về dự án phim tiếp theo, thậm chí đến bị yêu cầu bình luận về phim của người khác tôi cũng thấy sợ.""Không có kế hoạch quay phim, câu này hồi đó ít nhất tôi đã nói mấy trăm lần, nhưng vô dụng, bởi chẳng ai tin, cũng đúng, đang yên đang lành, sao lại không quay nữa? Cũng đúng. Vì thế bọn họ vẫn cứ hỏi, gọi điện hỏi, gửi email hỏi, đến những người không thân thiết cũng hỏi. Nói rách cả mồm cũng không ai tin là tôi không làm phim nữa, mà anh có biết điều buồn cười nhất là gì không? Nói mãi cuối cùng, đến tôi cũng không tin nữa.""Tại sao?"Hai chữ cứ quanh quẩn trong đầu tôi kể từ sau khi nhận điện thoại của cô ấy, không ngờ lại được tôi chọn nói vào thời điểm này, hơn nữa tôi tin chắc rằng mình đã hỏi rất không đúng lúc không đúng nội dung, vì trông cô ấy có vẻ rất không vui."Xin lỗi, nếu cô không muốn nói đến thì..""Không sao."Ngắt lời tôi cô ấy nói, rồi cố gắng mỉm cười để không khí bớt căng thẳng, nhưng không được thành công cho lắm, rõ ràng từ sau khi nghỉ đóng phim, cô ấy cũng quên luôn phải mỉm cười thế nào rồi.Tôi thầm nghĩ một cách cay nghiệt vậy.Có lẽ cảm nhận được một sự sốt ruột của tôi, cô ấy dập điếu thuốc, hỏi thẳng:"Anh còn nhớ Tiêu Vũ Huyên không?"Cô ấy hỏi, còn tôi, ngây ra.

Chương 0-4: Tào Chính Ngạn (4)