LỜI MỞ ĐẦU Cho anh cơ hội được quen biết em lại từ đầu TÀO CHÍNH NGẠN Khi nhận được điện thoại của cô ấy, tôi chỉ thấy ngạc nhiên và khó hiểu, đến tận khi cúp máy vẫn vậy. Bởi trước tiên, chúng tôi còn chẳng thể gọi là quen biết, không, nói 1 cách chính xác là : biết, nhưng không quen. Tôi biết tên cô ấy, vì cái tên này có một độ nổi tiếng nhất định, cái tên này đã từng quay mấy bộ phim điện ảnh, tham gia vài chương trình phỏng vấn, lộ diện mấy lần, và rồi, mất tích rất lqau, lâu đến mức người ta không còn nói đến, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn bị quên lãng. Tôi và chủ nhân của cái tên này từng gặp nhau một lần, trong môi trường công việc, kiểu như họp báo hay tiệc thương mại đại loại vậy, nếu nhớ không lầm thì lúc đó tôi vừa vào làm việc ở công ty băng đĩa nhạc, có một phòng làm việc rất hoành tráng, một chức danh rất hoành tráng trên danh thiếp, qua lại với những người nổi tiếng rất hoành tráng, trong tay có những nguồn lực rất mạnh, tuy so với cô ấy hồi đó, thì chỉ như kiến gặp…
Chương 0-5: Tiêu Vũ Huyên (1)
Điều Em Cần Chỉ Là Một Vòng Tay ÔmTác giả: Tào Quất TửTruyện Ngôn TìnhLỜI MỞ ĐẦU Cho anh cơ hội được quen biết em lại từ đầu TÀO CHÍNH NGẠN Khi nhận được điện thoại của cô ấy, tôi chỉ thấy ngạc nhiên và khó hiểu, đến tận khi cúp máy vẫn vậy. Bởi trước tiên, chúng tôi còn chẳng thể gọi là quen biết, không, nói 1 cách chính xác là : biết, nhưng không quen. Tôi biết tên cô ấy, vì cái tên này có một độ nổi tiếng nhất định, cái tên này đã từng quay mấy bộ phim điện ảnh, tham gia vài chương trình phỏng vấn, lộ diện mấy lần, và rồi, mất tích rất lqau, lâu đến mức người ta không còn nói đến, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn bị quên lãng. Tôi và chủ nhân của cái tên này từng gặp nhau một lần, trong môi trường công việc, kiểu như họp báo hay tiệc thương mại đại loại vậy, nếu nhớ không lầm thì lúc đó tôi vừa vào làm việc ở công ty băng đĩa nhạc, có một phòng làm việc rất hoành tráng, một chức danh rất hoành tráng trên danh thiếp, qua lại với những người nổi tiếng rất hoành tráng, trong tay có những nguồn lực rất mạnh, tuy so với cô ấy hồi đó, thì chỉ như kiến gặp… Tôi cảm nhận được sự sốt ruột của anh ấy, tôi biết đã đến lú rồi, vì thế dập tắt điếu thuốc, tôi hỏi thẳng:"Anh con nhớ Tiêu Vũ Huyên không?"Tôi hỏi còn anh ấy ngây ra.Vẻ mặt ngây ra của anh ấy cho tôi biết anh ấy còn nhớ, đó là vẻ mặt hiện tại bao hàm quá khứ, hoặc nên nói là: vẻ mặt quá khứ vỡ nát ở hiện tại. Đó đúng là vẻ mặt mà tôi cần.Không đề phòng, và, chân thật một cách phức tạp.Sự phức tạp thuần túy.Tôi mừng là anh ấy không làm uổng phí màn kịch do tôi đạo diễn, vì tôi không muốn anh ấy tưởng rằng người điều khiển tình thế là anh ấy, tôi mừng vì khả năng đạo diễn của mình vẫn còn, thế nêm bỗng thấy nhớ nhung con người với vai trò đạo diễn của mình trước đây, tôi...Tại sao em không vui?Tôi đã dựng nên một màn kịch hay, vừa mới đây thôi.Vừa nãy thực ra tôi cố ý, tôi cảm nhận được sự đề phòng của anh ấy, tôi phát giác ra sự ngụy trang của anh ấy, thậm chí tôi còn cảm nhận được sự thất vọng của anh ấy, thất vọng vêc bản thân, vì thế tôi quyết định dẫn dắt anh ấy thoát khỏi những điều này, bằng cảm súc, sở trường của tôi. Tôi cố tình quăng ra vô số lời không đầu không đuôi, cảm súc sụp đổ, hỗn loạn áp đảo, để chuyển hướng chú ý của anh ấy, tiếp sau đó nhân lúc anh ấy không đề phòng quẳng ra câu hỏi này: Anh còn nhớ Tiêu Vũ Huyên không?Mục đích là kéo anh ấy ra khỏi vòng phòng bị, nắm bắt lấy cảm súc cũng như phản ứng chân thực của anh ấy. Tuy tôi vẫn không hiểu vì sao mình cần làm những chuyện này? Tại sao phải gặp anh ấy? Bởi người tôi muốn gặp thực ra...Tại sao em không vui?Tôi đến không phải là để tán thưởng điều anh ấy gìn giữ, tôi không cần lắng nghe câu chuyện của anh ấy lần nữa, đó thực sự là một cuộc đời huy hoàng, nhưng không phải huy hoàng nhất trong số những câu chuyện tôi từng nghe, thậm chí là so với cuộc đời tôi. Điềutôi cần là đôi mắt anh ấy, góc độ đôi mắt ấy nhìn nhận việc này việc kia. Nhưng anh ấy lại gìn giữ quá lâu, gặp nhau vẻn vẹn chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã đủ để tôi hiểu rõ, ngồi trước mặt là một người đàn ông có tính cách khép mình.Người đàn ông quen với việc khép mình.
Tôi cảm nhận được sự sốt ruột của anh ấy, tôi biết đã đến lú rồi, vì thế dập tắt điếu thuốc, tôi hỏi thẳng:
"Anh con nhớ Tiêu Vũ Huyên không?"
Tôi hỏi còn anh ấy ngây ra.
Vẻ mặt ngây ra của anh ấy cho tôi biết anh ấy còn nhớ, đó là vẻ mặt hiện tại bao hàm quá khứ, hoặc nên nói là: vẻ mặt quá khứ vỡ nát ở hiện tại. Đó đúng là vẻ mặt mà tôi cần.
Không đề phòng, và, chân thật một cách phức tạp.
Sự phức tạp thuần túy.
Tôi mừng là anh ấy không làm uổng phí màn kịch do tôi đạo diễn, vì tôi không muốn anh ấy tưởng rằng người điều khiển tình thế là anh ấy, tôi mừng vì khả năng đạo diễn của mình vẫn còn, thế nêm bỗng thấy nhớ nhung con người với vai trò đạo diễn của mình trước đây, tôi...
Tại sao em không vui?
Tôi đã dựng nên một màn kịch hay, vừa mới đây thôi.
Vừa nãy thực ra tôi cố ý, tôi cảm nhận được sự đề phòng của anh ấy, tôi phát giác ra sự ngụy trang của anh ấy, thậm chí tôi còn cảm nhận được sự thất vọng của anh ấy, thất vọng vêc bản thân, vì thế tôi quyết định dẫn dắt anh ấy thoát khỏi những điều này, bằng cảm súc, sở trường của tôi. Tôi cố tình quăng ra vô số lời không đầu không đuôi, cảm súc sụp đổ, hỗn loạn áp đảo, để chuyển hướng chú ý của anh ấy, tiếp sau đó nhân lúc anh ấy không đề phòng quẳng ra câu hỏi này: Anh còn nhớ Tiêu Vũ Huyên không?
Mục đích là kéo anh ấy ra khỏi vòng phòng bị, nắm bắt lấy cảm súc cũng như phản ứng chân thực của anh ấy. Tuy tôi vẫn không hiểu vì sao mình cần làm những chuyện này? Tại sao phải gặp anh ấy? Bởi người tôi muốn gặp thực ra...
Tại sao em không vui?
Tôi đến không phải là để tán thưởng điều anh ấy gìn giữ, tôi không cần lắng nghe câu chuyện của anh ấy lần nữa, đó thực sự là một cuộc đời huy hoàng, nhưng không phải huy hoàng nhất trong số những câu chuyện tôi từng nghe, thậm chí là so với cuộc đời tôi. Điềutôi cần là đôi mắt anh ấy, góc độ đôi mắt ấy nhìn nhận việc này việc kia. Nhưng anh ấy lại gìn giữ quá lâu, gặp nhau vẻn vẹn chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã đủ để tôi hiểu rõ, ngồi trước mặt là một người đàn ông có tính cách khép mình.
Người đàn ông quen với việc khép mình.
Điều Em Cần Chỉ Là Một Vòng Tay ÔmTác giả: Tào Quất TửTruyện Ngôn TìnhLỜI MỞ ĐẦU Cho anh cơ hội được quen biết em lại từ đầu TÀO CHÍNH NGẠN Khi nhận được điện thoại của cô ấy, tôi chỉ thấy ngạc nhiên và khó hiểu, đến tận khi cúp máy vẫn vậy. Bởi trước tiên, chúng tôi còn chẳng thể gọi là quen biết, không, nói 1 cách chính xác là : biết, nhưng không quen. Tôi biết tên cô ấy, vì cái tên này có một độ nổi tiếng nhất định, cái tên này đã từng quay mấy bộ phim điện ảnh, tham gia vài chương trình phỏng vấn, lộ diện mấy lần, và rồi, mất tích rất lqau, lâu đến mức người ta không còn nói đến, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn bị quên lãng. Tôi và chủ nhân của cái tên này từng gặp nhau một lần, trong môi trường công việc, kiểu như họp báo hay tiệc thương mại đại loại vậy, nếu nhớ không lầm thì lúc đó tôi vừa vào làm việc ở công ty băng đĩa nhạc, có một phòng làm việc rất hoành tráng, một chức danh rất hoành tráng trên danh thiếp, qua lại với những người nổi tiếng rất hoành tráng, trong tay có những nguồn lực rất mạnh, tuy so với cô ấy hồi đó, thì chỉ như kiến gặp… Tôi cảm nhận được sự sốt ruột của anh ấy, tôi biết đã đến lú rồi, vì thế dập tắt điếu thuốc, tôi hỏi thẳng:"Anh con nhớ Tiêu Vũ Huyên không?"Tôi hỏi còn anh ấy ngây ra.Vẻ mặt ngây ra của anh ấy cho tôi biết anh ấy còn nhớ, đó là vẻ mặt hiện tại bao hàm quá khứ, hoặc nên nói là: vẻ mặt quá khứ vỡ nát ở hiện tại. Đó đúng là vẻ mặt mà tôi cần.Không đề phòng, và, chân thật một cách phức tạp.Sự phức tạp thuần túy.Tôi mừng là anh ấy không làm uổng phí màn kịch do tôi đạo diễn, vì tôi không muốn anh ấy tưởng rằng người điều khiển tình thế là anh ấy, tôi mừng vì khả năng đạo diễn của mình vẫn còn, thế nêm bỗng thấy nhớ nhung con người với vai trò đạo diễn của mình trước đây, tôi...Tại sao em không vui?Tôi đã dựng nên một màn kịch hay, vừa mới đây thôi.Vừa nãy thực ra tôi cố ý, tôi cảm nhận được sự đề phòng của anh ấy, tôi phát giác ra sự ngụy trang của anh ấy, thậm chí tôi còn cảm nhận được sự thất vọng của anh ấy, thất vọng vêc bản thân, vì thế tôi quyết định dẫn dắt anh ấy thoát khỏi những điều này, bằng cảm súc, sở trường của tôi. Tôi cố tình quăng ra vô số lời không đầu không đuôi, cảm súc sụp đổ, hỗn loạn áp đảo, để chuyển hướng chú ý của anh ấy, tiếp sau đó nhân lúc anh ấy không đề phòng quẳng ra câu hỏi này: Anh còn nhớ Tiêu Vũ Huyên không?Mục đích là kéo anh ấy ra khỏi vòng phòng bị, nắm bắt lấy cảm súc cũng như phản ứng chân thực của anh ấy. Tuy tôi vẫn không hiểu vì sao mình cần làm những chuyện này? Tại sao phải gặp anh ấy? Bởi người tôi muốn gặp thực ra...Tại sao em không vui?Tôi đến không phải là để tán thưởng điều anh ấy gìn giữ, tôi không cần lắng nghe câu chuyện của anh ấy lần nữa, đó thực sự là một cuộc đời huy hoàng, nhưng không phải huy hoàng nhất trong số những câu chuyện tôi từng nghe, thậm chí là so với cuộc đời tôi. Điềutôi cần là đôi mắt anh ấy, góc độ đôi mắt ấy nhìn nhận việc này việc kia. Nhưng anh ấy lại gìn giữ quá lâu, gặp nhau vẻn vẹn chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã đủ để tôi hiểu rõ, ngồi trước mặt là một người đàn ông có tính cách khép mình.Người đàn ông quen với việc khép mình.