"Tối nay, em hầu thiếu gia đây một đêm, thế nào." Chung Tình thở hổn hển, hơi siết cổ áo trước ngực, cả người vô cùng căng thẳng. Nhìn người đàn ông trước mặt, suy nghĩ bắt đầu rối loạn. "Nhất định... Thiếu gia đây sẽ khiến em cực hài lòng, có lẽ, một khi tôi đây vui vẻ sẽ cho em hầu tôi thêm mấy ngày đấy." Y vừa nói xong, bóng dáng cao lớn đã từ từ tiến gần đến Chung Tình. Bàn tay to của y, v**t v* da thịt mềm mại của cô. Khiến cho toàn thân cô phát run. Đầu Chung Tình trống rỗng, lẩm bẩm một câu: "Tiểu thiếu gia..." Lời còn chưa dứt, lại bị vị thiếu gia mất kiên nhẫn kéo tay, kéo cô đi về phía căn phòng cách đó không xa. Mắt Chung Tình nóng lên, đôi môi run rẩy bật lên từng tiếng: "Tiểu thiếu gia, đừng như vậy.... Xin cậu đừng..." Vậy mà, tiểu thiếu gia ấy chẳng để ý tới lời của cô, cứ lôi thẳng cô vào trong nhà. Trong sân, có vô số người qua lại, nhưng không có một ai, không có một ai chạy tới ngăn cản. Chuyện người hầu bị tiểu thiếu gia làm nhục, ở nhà họ Dịch là chuyện thường gặp…
Chương 984: Sinh tử gắn bó [17]
Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình"Tối nay, em hầu thiếu gia đây một đêm, thế nào." Chung Tình thở hổn hển, hơi siết cổ áo trước ngực, cả người vô cùng căng thẳng. Nhìn người đàn ông trước mặt, suy nghĩ bắt đầu rối loạn. "Nhất định... Thiếu gia đây sẽ khiến em cực hài lòng, có lẽ, một khi tôi đây vui vẻ sẽ cho em hầu tôi thêm mấy ngày đấy." Y vừa nói xong, bóng dáng cao lớn đã từ từ tiến gần đến Chung Tình. Bàn tay to của y, v**t v* da thịt mềm mại của cô. Khiến cho toàn thân cô phát run. Đầu Chung Tình trống rỗng, lẩm bẩm một câu: "Tiểu thiếu gia..." Lời còn chưa dứt, lại bị vị thiếu gia mất kiên nhẫn kéo tay, kéo cô đi về phía căn phòng cách đó không xa. Mắt Chung Tình nóng lên, đôi môi run rẩy bật lên từng tiếng: "Tiểu thiếu gia, đừng như vậy.... Xin cậu đừng..." Vậy mà, tiểu thiếu gia ấy chẳng để ý tới lời của cô, cứ lôi thẳng cô vào trong nhà. Trong sân, có vô số người qua lại, nhưng không có một ai, không có một ai chạy tới ngăn cản. Chuyện người hầu bị tiểu thiếu gia làm nhục, ở nhà họ Dịch là chuyện thường gặp… "Lúc đầu tôi thật sự không muốn nhận thua, nhưng khi tôi biết, anh ấy vì để cho cô không chết, chán ghét tôi như vậy, nhưng vẫn tìm đến tôi, tôi liền biết, tôi đã thua đến rối tinh rối mù rồi.”“Chỉ là tôi cũng thua tâm phục khẩu phục, tình trường như chiến trường, người thắng làm vua, người thua làm giặc, không có gì hay dọa người, tôi là bại bởi cô, nhưng tôi lại chưa bao giờ cảm thấy tôi kém hơn cô chỗ não.........”Hà An Viện câu môi, cười cười, đôi khi, bỗng nhiên quay đầu, bạn lại phát hiện, một ít lời nói trong đáy lòng, lại chỉ có thể nói với kẻ địch của bạn, đối thủ của bạn.Mà những lời này, bạn chỉ cần nói ra, cô ta liền hiểuÝ nghĩa ẩn giấu trong đó, thật ra, các người là hiểu nhau nhất.“Nếu có kiếp sau, tôi nhất định là còn có thể gặp phải cô và thiếu tướng, tiếp đó, tôi cũng có thể giành với cô, chẳng sợ thua trận, cũng không sao, lại tiếp tục giành với cô, mọi người nói, tình duyên tam thế, tôi cũng không tin, tình duyên của cô và thiếu tướng, thật sự có thể trôi qua tứ thế......... Luôn luôn có một thế, tôi sẽ có thể cướp được!”“Thật ra tôi biết, cô hận tôi không thể chết đi, dù sao tôi hại chết đứa nhỏ của cô và thiếu tướng......... Chỉ là, nếu thật sự đã xảy ra chuyện, tôi sẽ trả mạng của tôi lại cho các người......... Nhưng, có vài thứ, thiếu chính là vẫn không có cách nào......... vậy liền thiếu đi.........”Sau khi Hà An Viện nói xong, liền nhẹ nhàng cúi đầu, sau đó cười cười tao nhã, đứng lên, “Được rồi, cô nghỉ ngơi đi......... Tôi đi nơi khác đi dạo.........”Sau đó, liền nhanh nhẹn rời đi.Chung Tình nhìn thân ảnh Hà An Viện, trong nháy mắt kia, lại cảm thấy đáy lòng, không phải hận như vậy.Thật ra, trong tình yêu, vốn không có ai có lỗi với ai.Có người, yêu cố chấp, phá hủy người khác, phá hủy chính mình, ví dụ như Hà An Viện.Có người, yêu vô tư, yêu người khác, khổ chính mình, ví dụ như thiếu tướng nhà họ Dịch.Còn có người............ Có tư thái yêu khác.Nhưng, dù yêu như thế nào, đáy lòng mỗi người, đều có được tình yêu của mình, thiên hình vạn trạng.Nhưng, chung quy......... Đều là một chữ, đó chính là “Yêu”.Dịch Giản nhìn thấy Hà An Viện rời đi, trước tiên, tất nhiên là cọ đến bên người Chung Tình, khẩn trương nhìn cô, sợ Chung Tình tức giận.Ai ngờ, Chung Tình lại chỉ cong khóe môi, cười cười, nhìn anh, dịu dàng không nói, lúc này Dịch Giản mới thở phào nhẹ nhõm.
"Lúc đầu tôi thật sự không muốn nhận thua, nhưng khi tôi biết, anh ấy vì để cho cô không chết, chán ghét tôi như vậy, nhưng vẫn tìm đến tôi, tôi liền biết, tôi đã thua đến rối tinh rối mù rồi.”
“Chỉ là tôi cũng thua tâm phục khẩu phục, tình trường như chiến trường, người thắng làm vua, người thua làm giặc, không có gì hay dọa người, tôi là bại bởi cô, nhưng tôi lại chưa bao giờ cảm thấy tôi kém hơn cô chỗ não.........”
Hà An Viện câu môi, cười cười, đôi khi, bỗng nhiên quay đầu, bạn lại phát hiện, một ít lời nói trong đáy lòng, lại chỉ có thể nói với kẻ địch của bạn, đối thủ của bạn.
Mà những lời này, bạn chỉ cần nói ra, cô ta liền hiểu
Ý nghĩa ẩn giấu trong đó, thật ra, các người là hiểu nhau nhất.
“Nếu có kiếp sau, tôi nhất định là còn có thể gặp phải cô và thiếu tướng, tiếp đó, tôi cũng có thể giành với cô, chẳng sợ thua trận, cũng không sao, lại tiếp tục giành với cô, mọi người nói, tình duyên tam thế, tôi cũng không tin, tình duyên của cô và thiếu tướng, thật sự có thể trôi qua tứ thế......... Luôn luôn có một thế, tôi sẽ có thể cướp được!”
“Thật ra tôi biết, cô hận tôi không thể chết đi, dù sao tôi hại chết đứa nhỏ của cô và thiếu tướng......... Chỉ là, nếu thật sự đã xảy ra chuyện, tôi sẽ trả mạng của tôi lại cho các người......... Nhưng, có vài thứ, thiếu chính là vẫn không có cách nào......... vậy liền thiếu đi.........”
Sau khi Hà An Viện nói xong, liền nhẹ nhàng cúi đầu, sau đó cười cười tao nhã, đứng lên, “Được rồi, cô nghỉ ngơi đi......... Tôi đi nơi khác đi dạo.........”
Sau đó, liền nhanh nhẹn rời đi.
Chung Tình nhìn thân ảnh Hà An Viện, trong nháy mắt kia, lại cảm thấy đáy lòng, không phải hận như vậy.
Thật ra, trong tình yêu, vốn không có ai có lỗi với ai.
Có người, yêu cố chấp, phá hủy người khác, phá hủy chính mình, ví dụ như Hà An Viện.
Có người, yêu vô tư, yêu người khác, khổ chính mình, ví dụ như thiếu tướng nhà họ Dịch.
Còn có người............ Có tư thái yêu khác.
Nhưng, dù yêu như thế nào, đáy lòng mỗi người, đều có được tình yêu của mình, thiên hình vạn trạng.
Nhưng, chung quy......... Đều là một chữ, đó chính là “Yêu”.
Dịch Giản nhìn thấy Hà An Viện rời đi, trước tiên, tất nhiên là cọ đến bên người Chung Tình, khẩn trương nhìn cô, sợ Chung Tình tức giận.
Ai ngờ, Chung Tình lại chỉ cong khóe môi, cười cười, nhìn anh, dịu dàng không nói, lúc này Dịch Giản mới thở phào nhẹ nhõm.
Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình"Tối nay, em hầu thiếu gia đây một đêm, thế nào." Chung Tình thở hổn hển, hơi siết cổ áo trước ngực, cả người vô cùng căng thẳng. Nhìn người đàn ông trước mặt, suy nghĩ bắt đầu rối loạn. "Nhất định... Thiếu gia đây sẽ khiến em cực hài lòng, có lẽ, một khi tôi đây vui vẻ sẽ cho em hầu tôi thêm mấy ngày đấy." Y vừa nói xong, bóng dáng cao lớn đã từ từ tiến gần đến Chung Tình. Bàn tay to của y, v**t v* da thịt mềm mại của cô. Khiến cho toàn thân cô phát run. Đầu Chung Tình trống rỗng, lẩm bẩm một câu: "Tiểu thiếu gia..." Lời còn chưa dứt, lại bị vị thiếu gia mất kiên nhẫn kéo tay, kéo cô đi về phía căn phòng cách đó không xa. Mắt Chung Tình nóng lên, đôi môi run rẩy bật lên từng tiếng: "Tiểu thiếu gia, đừng như vậy.... Xin cậu đừng..." Vậy mà, tiểu thiếu gia ấy chẳng để ý tới lời của cô, cứ lôi thẳng cô vào trong nhà. Trong sân, có vô số người qua lại, nhưng không có một ai, không có một ai chạy tới ngăn cản. Chuyện người hầu bị tiểu thiếu gia làm nhục, ở nhà họ Dịch là chuyện thường gặp… "Lúc đầu tôi thật sự không muốn nhận thua, nhưng khi tôi biết, anh ấy vì để cho cô không chết, chán ghét tôi như vậy, nhưng vẫn tìm đến tôi, tôi liền biết, tôi đã thua đến rối tinh rối mù rồi.”“Chỉ là tôi cũng thua tâm phục khẩu phục, tình trường như chiến trường, người thắng làm vua, người thua làm giặc, không có gì hay dọa người, tôi là bại bởi cô, nhưng tôi lại chưa bao giờ cảm thấy tôi kém hơn cô chỗ não.........”Hà An Viện câu môi, cười cười, đôi khi, bỗng nhiên quay đầu, bạn lại phát hiện, một ít lời nói trong đáy lòng, lại chỉ có thể nói với kẻ địch của bạn, đối thủ của bạn.Mà những lời này, bạn chỉ cần nói ra, cô ta liền hiểuÝ nghĩa ẩn giấu trong đó, thật ra, các người là hiểu nhau nhất.“Nếu có kiếp sau, tôi nhất định là còn có thể gặp phải cô và thiếu tướng, tiếp đó, tôi cũng có thể giành với cô, chẳng sợ thua trận, cũng không sao, lại tiếp tục giành với cô, mọi người nói, tình duyên tam thế, tôi cũng không tin, tình duyên của cô và thiếu tướng, thật sự có thể trôi qua tứ thế......... Luôn luôn có một thế, tôi sẽ có thể cướp được!”“Thật ra tôi biết, cô hận tôi không thể chết đi, dù sao tôi hại chết đứa nhỏ của cô và thiếu tướng......... Chỉ là, nếu thật sự đã xảy ra chuyện, tôi sẽ trả mạng của tôi lại cho các người......... Nhưng, có vài thứ, thiếu chính là vẫn không có cách nào......... vậy liền thiếu đi.........”Sau khi Hà An Viện nói xong, liền nhẹ nhàng cúi đầu, sau đó cười cười tao nhã, đứng lên, “Được rồi, cô nghỉ ngơi đi......... Tôi đi nơi khác đi dạo.........”Sau đó, liền nhanh nhẹn rời đi.Chung Tình nhìn thân ảnh Hà An Viện, trong nháy mắt kia, lại cảm thấy đáy lòng, không phải hận như vậy.Thật ra, trong tình yêu, vốn không có ai có lỗi với ai.Có người, yêu cố chấp, phá hủy người khác, phá hủy chính mình, ví dụ như Hà An Viện.Có người, yêu vô tư, yêu người khác, khổ chính mình, ví dụ như thiếu tướng nhà họ Dịch.Còn có người............ Có tư thái yêu khác.Nhưng, dù yêu như thế nào, đáy lòng mỗi người, đều có được tình yêu của mình, thiên hình vạn trạng.Nhưng, chung quy......... Đều là một chữ, đó chính là “Yêu”.Dịch Giản nhìn thấy Hà An Viện rời đi, trước tiên, tất nhiên là cọ đến bên người Chung Tình, khẩn trương nhìn cô, sợ Chung Tình tức giận.Ai ngờ, Chung Tình lại chỉ cong khóe môi, cười cười, nhìn anh, dịu dàng không nói, lúc này Dịch Giản mới thở phào nhẹ nhõm.