Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…
Chương 1105: Một chút vết thương nhỏ
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThích Cảnh Nhân vẫn là dọn vào trong nhà của Tần Thiếu Bạch, ngày dọn vào kia, Tô Cửu Y dậy rất sớm, sau khi gọi điện thoại cho Thi Ngạo Tước báo một tiếng muốn đi đến hỗ trợ, liền đi tới nhà Tần Thiếu Bạch.Lúc đi mới phát hiện Tống Trí Kha và Tô Man Ngưng cũng ở đây, hai người đại khái cũng vừa đến chưa bao lâu, đang bận giúp dọn dẹp gian phòng của Thích Cảnh Nhân, Tống Trí Kha và Tần Thiếu Bạch đang điều chỉnh vị trí giường, Tô Man Ngưng ở bên cạnh chỉnh sửa lại quần áo của Thích Cảnh Nhân."Chị cũng tới rồi."Tô Cửu Y vừa đến cửa ra vào căn phòng, Tô Man Ngưng liền phát hiện cô, sau khi chào hỏi một tiếng, Tô Man Ngưng thả quần áo trong tay ra đứng dậy, ra khỏi phòng kéo Tô Cửu Y sang một bên, quay đầu lại nhìn một chút, xác định không có người tới đây, cô ta mới nhỏ giọng mở miệng nói: "Ba vẫn luôn phái người tìm chị, nói nếu không có tin tức của chị nữa sẽ muốn đi báo cảnh sát, sợ sự tình nháo lớn, em liền nói việc của chị cho ông ấy biết rồi.""Ừ, nói rồi thì thôi." Tô Cửu Y cũng không thèm để ý Tô Man Ngưng có nói việc này ra ngoài hay không, bởi vì cô cảm thấy mình ở nhà họ Thi làm nữ hầu vốn không phải là bí mật gì, biết sớm một chút và biết muộn một chút thật ra cũng không có khác nhau gì."Chị sẽ không trách em chứ?" Tô Man Ngưng làm bất cứ chuyện gì đều rất cẩn thận, không chỉ là lúc đang đối mặt với Tô Cửu Y, đến cả lúc Tô Man Ngưng nói chuyện với ba mẹ trong nhà cũng luôn tuân thủ quy cũ.Ở trong ấn tượng của Tô Cửu Y, Tô Man Ngưng là một người rất ít khi nói đùa, cô ấy tựa như càng giống như một đóa hoa bách hợp xinh đẹp, trắng noãn xinh đẹp, nhưng không chịu được sự tàn phá của gió sương."Không biết." Tô Cửu Y nói: "Buổi chiều chị định về nhà một chuyến, đến lúc đó cùng đi."Tô Man Ngưng cho rằng Tô Cửu Y sẽ trách cứ cô, cho nên ở trên đường tới vẫn luôn rất căng thẳng, căng thẳng đến mức trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, lúc ấy Tống Trí Kha còn tưởng rằng cô có chỗ nào không thoải mái, nói muốn đưa cô đi bệnh viện, nhưng bị cô lấy cớ từ chối cho qua."Được." Tô Man Ngưng gật gật đầu, còn là một bộ dáng khôn ngoan có hiểu biết."Đi hỗ trợ đi."Tần Thiếu Bạch và Tống Trí Kha phụ trách việc nặng, Thích Cảnh Nhân và Tô Man Ngưng phụ trách một chút công việc thoải mái, về phần Tô Cửu Y, hôm nay tới nơi này hoàn toàn không được chen tay vào. Chỉ là cô làm cái gì, Thích Cảnh Nhân đều sẽ dùng một câu lý do "Cậu là người bị thương", đuổi cô đến bên cạnh nghỉ ngơi.Tuy rằng Tô Cửu Y cũng phản kháng nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn dùng thất bại chấm dứt, bởi vì mặc kệ cô làm cái gì, Thích Cảnh Nhân đều sẽ xuất hiện đúng lúc, sau đó ngăn cản tất cả động tác của cô.Không có cách nào, Tô Cửu Y đành phải thôi, dứt khoát làm chân chạy vặt, bưng trà dâng nước cho mọi người, đương nhiên còn bao gồm hỏi han ân cần, ví dụ như ai cảm thấy nóng lên, cô sẽ phi thường săn sóc mở điều hòa ra, sau đó chỉnh đến một nhiệt độ phù hợp."Nhóc con, làm không tệ." Thích Cảnh Nhân tán dương: "Đây mới đúng là chuyện người bị thương nên làm."Người bị thương? Tô Man Ngưng vừa nghe được Thích Cảnh Nhân nói qua hai chữ này, vốn muốn hỏi một chút là xảy ra chuyện gì, nhưng lại cảm thấy có chút không thích hợp, vì vậy vẫn luôn nhẫn đến bây giờ.Suy nghĩ một lúc, cô vẫn quyết định hỏi một chút là xảy ra chuyện gì, đầu tiên là nhìn Thích Cảnh Nhân, rồi mới chuyển dời tầm mắt đến trên người Tô Cửu Y, do dự mấy giây, vẫn là mở miệng hỏi: "Chị, chị bị thương sao?""Một chút vết thương nhỏ." Tô Cửu Y đáp: "Chính là trận tai nạn xe xảy ra trước kia, tổn thương xương sườn.""A? Xương sườn bị thương sao?" Tô Man Ngưng hoảng sợ một chút, ngay sau đó hỏi: "Vậy giờ chị sao rồi, vết thương lành chưa? Có để lại di chứng gì không?"
Editor: May
Thích Cảnh Nhân vẫn là dọn vào trong nhà của Tần Thiếu Bạch, ngày dọn vào kia, Tô Cửu Y dậy rất sớm, sau khi gọi điện thoại cho Thi Ngạo Tước báo một tiếng muốn đi đến hỗ trợ, liền đi tới nhà Tần Thiếu Bạch.
Lúc đi mới phát hiện Tống Trí Kha và Tô Man Ngưng cũng ở đây, hai người đại khái cũng vừa đến chưa bao lâu, đang bận giúp dọn dẹp gian phòng của Thích Cảnh Nhân, Tống Trí Kha và Tần Thiếu Bạch đang điều chỉnh vị trí giường, Tô Man Ngưng ở bên cạnh chỉnh sửa lại quần áo của Thích Cảnh Nhân.
"Chị cũng tới rồi."
Tô Cửu Y vừa đến cửa ra vào căn phòng, Tô Man Ngưng liền phát hiện cô, sau khi chào hỏi một tiếng, Tô Man Ngưng thả quần áo trong tay ra đứng dậy, ra khỏi phòng kéo Tô Cửu Y sang một bên, quay đầu lại nhìn một chút, xác định không có người tới đây, cô ta mới nhỏ giọng mở miệng nói: "Ba vẫn luôn phái người tìm chị, nói nếu không có tin tức của chị nữa sẽ muốn đi báo cảnh sát, sợ sự tình nháo lớn, em liền nói việc của chị cho ông ấy biết rồi."
"Ừ, nói rồi thì thôi." Tô Cửu Y cũng không thèm để ý Tô Man Ngưng có nói việc này ra ngoài hay không, bởi vì cô cảm thấy mình ở nhà họ Thi làm nữ hầu vốn không phải là bí mật gì, biết sớm một chút và biết muộn một chút thật ra cũng không có khác nhau gì.
"Chị sẽ không trách em chứ?" Tô Man Ngưng làm bất cứ chuyện gì đều rất cẩn thận, không chỉ là lúc đang đối mặt với Tô Cửu Y, đến cả lúc Tô Man Ngưng nói chuyện với ba mẹ trong nhà cũng luôn tuân thủ quy cũ.
Ở trong ấn tượng của Tô Cửu Y, Tô Man Ngưng là một người rất ít khi nói đùa, cô ấy tựa như càng giống như một đóa hoa bách hợp xinh đẹp, trắng noãn xinh đẹp, nhưng không chịu được sự tàn phá của gió sương.
"Không biết." Tô Cửu Y nói: "Buổi chiều chị định về nhà một chuyến, đến lúc đó cùng đi."
Tô Man Ngưng cho rằng Tô Cửu Y sẽ trách cứ cô, cho nên ở trên đường tới vẫn luôn rất căng thẳng, căng thẳng đến mức trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, lúc ấy Tống Trí Kha còn tưởng rằng cô có chỗ nào không thoải mái, nói muốn đưa cô đi bệnh viện, nhưng bị cô lấy cớ từ chối cho qua.
"Được." Tô Man Ngưng gật gật đầu, còn là một bộ dáng khôn ngoan có hiểu biết.
"Đi hỗ trợ đi."
Tần Thiếu Bạch và Tống Trí Kha phụ trách việc nặng, Thích Cảnh Nhân và Tô Man Ngưng phụ trách một chút công việc thoải mái, về phần Tô Cửu Y, hôm nay tới nơi này hoàn toàn không được chen tay vào. Chỉ là cô làm cái gì, Thích Cảnh Nhân đều sẽ dùng một câu lý do "Cậu là người bị thương", đuổi cô đến bên cạnh nghỉ ngơi.
Tuy rằng Tô Cửu Y cũng phản kháng nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn dùng thất bại chấm dứt, bởi vì mặc kệ cô làm cái gì, Thích Cảnh Nhân đều sẽ xuất hiện đúng lúc, sau đó ngăn cản tất cả động tác của cô.
Không có cách nào, Tô Cửu Y đành phải thôi, dứt khoát làm chân chạy vặt, bưng trà dâng nước cho mọi người, đương nhiên còn bao gồm hỏi han ân cần, ví dụ như ai cảm thấy nóng lên, cô sẽ phi thường săn sóc mở điều hòa ra, sau đó chỉnh đến một nhiệt độ phù hợp.
"Nhóc con, làm không tệ." Thích Cảnh Nhân tán dương: "Đây mới đúng là chuyện người bị thương nên làm."
Người bị thương? Tô Man Ngưng vừa nghe được Thích Cảnh Nhân nói qua hai chữ này, vốn muốn hỏi một chút là xảy ra chuyện gì, nhưng lại cảm thấy có chút không thích hợp, vì vậy vẫn luôn nhẫn đến bây giờ.
Suy nghĩ một lúc, cô vẫn quyết định hỏi một chút là xảy ra chuyện gì, đầu tiên là nhìn Thích Cảnh Nhân, rồi mới chuyển dời tầm mắt đến trên người Tô Cửu Y, do dự mấy giây, vẫn là mở miệng hỏi: "Chị, chị bị thương sao?"
"Một chút vết thương nhỏ." Tô Cửu Y đáp: "Chính là trận tai nạn xe xảy ra trước kia, tổn thương xương sườn."
"A? Xương sườn bị thương sao?" Tô Man Ngưng hoảng sợ một chút, ngay sau đó hỏi: "Vậy giờ chị sao rồi, vết thương lành chưa? Có để lại di chứng gì không?"
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: MayThích Cảnh Nhân vẫn là dọn vào trong nhà của Tần Thiếu Bạch, ngày dọn vào kia, Tô Cửu Y dậy rất sớm, sau khi gọi điện thoại cho Thi Ngạo Tước báo một tiếng muốn đi đến hỗ trợ, liền đi tới nhà Tần Thiếu Bạch.Lúc đi mới phát hiện Tống Trí Kha và Tô Man Ngưng cũng ở đây, hai người đại khái cũng vừa đến chưa bao lâu, đang bận giúp dọn dẹp gian phòng của Thích Cảnh Nhân, Tống Trí Kha và Tần Thiếu Bạch đang điều chỉnh vị trí giường, Tô Man Ngưng ở bên cạnh chỉnh sửa lại quần áo của Thích Cảnh Nhân."Chị cũng tới rồi."Tô Cửu Y vừa đến cửa ra vào căn phòng, Tô Man Ngưng liền phát hiện cô, sau khi chào hỏi một tiếng, Tô Man Ngưng thả quần áo trong tay ra đứng dậy, ra khỏi phòng kéo Tô Cửu Y sang một bên, quay đầu lại nhìn một chút, xác định không có người tới đây, cô ta mới nhỏ giọng mở miệng nói: "Ba vẫn luôn phái người tìm chị, nói nếu không có tin tức của chị nữa sẽ muốn đi báo cảnh sát, sợ sự tình nháo lớn, em liền nói việc của chị cho ông ấy biết rồi.""Ừ, nói rồi thì thôi." Tô Cửu Y cũng không thèm để ý Tô Man Ngưng có nói việc này ra ngoài hay không, bởi vì cô cảm thấy mình ở nhà họ Thi làm nữ hầu vốn không phải là bí mật gì, biết sớm một chút và biết muộn một chút thật ra cũng không có khác nhau gì."Chị sẽ không trách em chứ?" Tô Man Ngưng làm bất cứ chuyện gì đều rất cẩn thận, không chỉ là lúc đang đối mặt với Tô Cửu Y, đến cả lúc Tô Man Ngưng nói chuyện với ba mẹ trong nhà cũng luôn tuân thủ quy cũ.Ở trong ấn tượng của Tô Cửu Y, Tô Man Ngưng là một người rất ít khi nói đùa, cô ấy tựa như càng giống như một đóa hoa bách hợp xinh đẹp, trắng noãn xinh đẹp, nhưng không chịu được sự tàn phá của gió sương."Không biết." Tô Cửu Y nói: "Buổi chiều chị định về nhà một chuyến, đến lúc đó cùng đi."Tô Man Ngưng cho rằng Tô Cửu Y sẽ trách cứ cô, cho nên ở trên đường tới vẫn luôn rất căng thẳng, căng thẳng đến mức trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, lúc ấy Tống Trí Kha còn tưởng rằng cô có chỗ nào không thoải mái, nói muốn đưa cô đi bệnh viện, nhưng bị cô lấy cớ từ chối cho qua."Được." Tô Man Ngưng gật gật đầu, còn là một bộ dáng khôn ngoan có hiểu biết."Đi hỗ trợ đi."Tần Thiếu Bạch và Tống Trí Kha phụ trách việc nặng, Thích Cảnh Nhân và Tô Man Ngưng phụ trách một chút công việc thoải mái, về phần Tô Cửu Y, hôm nay tới nơi này hoàn toàn không được chen tay vào. Chỉ là cô làm cái gì, Thích Cảnh Nhân đều sẽ dùng một câu lý do "Cậu là người bị thương", đuổi cô đến bên cạnh nghỉ ngơi.Tuy rằng Tô Cửu Y cũng phản kháng nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn dùng thất bại chấm dứt, bởi vì mặc kệ cô làm cái gì, Thích Cảnh Nhân đều sẽ xuất hiện đúng lúc, sau đó ngăn cản tất cả động tác của cô.Không có cách nào, Tô Cửu Y đành phải thôi, dứt khoát làm chân chạy vặt, bưng trà dâng nước cho mọi người, đương nhiên còn bao gồm hỏi han ân cần, ví dụ như ai cảm thấy nóng lên, cô sẽ phi thường săn sóc mở điều hòa ra, sau đó chỉnh đến một nhiệt độ phù hợp."Nhóc con, làm không tệ." Thích Cảnh Nhân tán dương: "Đây mới đúng là chuyện người bị thương nên làm."Người bị thương? Tô Man Ngưng vừa nghe được Thích Cảnh Nhân nói qua hai chữ này, vốn muốn hỏi một chút là xảy ra chuyện gì, nhưng lại cảm thấy có chút không thích hợp, vì vậy vẫn luôn nhẫn đến bây giờ.Suy nghĩ một lúc, cô vẫn quyết định hỏi một chút là xảy ra chuyện gì, đầu tiên là nhìn Thích Cảnh Nhân, rồi mới chuyển dời tầm mắt đến trên người Tô Cửu Y, do dự mấy giây, vẫn là mở miệng hỏi: "Chị, chị bị thương sao?""Một chút vết thương nhỏ." Tô Cửu Y đáp: "Chính là trận tai nạn xe xảy ra trước kia, tổn thương xương sườn.""A? Xương sườn bị thương sao?" Tô Man Ngưng hoảng sợ một chút, ngay sau đó hỏi: "Vậy giờ chị sao rồi, vết thương lành chưa? Có để lại di chứng gì không?"