Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 1106: Cậu đùa giỡn tớ, nhưng tớ rất hưởng thụ

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: May"Không có gì, đã sắp lành rồi."Lúc Tô Cửu Y nói chuyện, liếc nhìn Thích Cảnh Nhân, ý bảo Thích Cảnh Nhân đừng nói chuyện cô bị bắn cho Tô Man Ngưng biết.Mặc dù chỉ là một ánh mắt, nhưng Thích Cảnh Nhân vẫn rõ ràng dụng ý của cô, cũng không nói một chữ nào về chuyện bắn súng với Tô Man Ngưng.Một buổi sáng rất nhanh đã trôi qua, vì cảm ơn mọi người hỗ trợ, Thích Cảnh Nhân đề nghị buổi tối ở trên sân thượng BBQ ( nướng thịt), Tần Thiếu Bạch vì không làm cô mất hứng, xung phong nhận việc đi mua nguyên liệu nấu ăn.Công ty Tống Trí Kha tạm thời có cuộc họp phải mở liền rời đi trước, Tô Man Ngưng đại khái là cảm thấy không có Tống Trí Kha sẽ hơi ngượng, vì vậy cũng lấy cớ rời đi, nói buổi tối lại tới.Tô Cửu Y không có việc gì, liền ở lại chăm sóc cây với Thích Cảnh Nhân, thật ra từ sau khi cô rời khỏi Ciaos, cũng rất ít khi ở cùng một chỗ nói chuyện phiếm với Thích Cảnh Nhân, khó khăn lắm hôm nay mới ở cùng nhau, từ nhiên có chuyện nói không hết."Đúng rồi Cửu Y, cậu và Thi Ngạo Tước tiến triển thế nào rồi?" Thích Cảnh Nhân vừa tưới nước trên hoa, vừa nói."Hẳn là xem như ổn định đi, anh ấy giống như không có khó tiếp cận như trước nữa." Nghĩ đến hình ảnh lúc trước Thi Ngạo Tước ôm cô ngủ suốt cả đêm, Tô Cửu Y vẫn cảm thấy rất thỏa mãn, rất hạnh phúc."Xem ra, ngọn núi băng này đã bị cậu hòa tan rồi." Thích Cảnh Nhân nói xong, để bình tưới nước xuống ngồi đến trên cửa sổ, sau đó cũng lôi kéo Tô Cửu Y ngồi vào bên cạnh cô ấy, tiếp tục nói: "Cậu cứ việc yên tâm ở cùng với anh ta, hôn ước của tớ và anh ta, tớ sẽ tìm cơ hội để ba tớ giải trừ.""Có thể giải trừ sao?"Tô Cửu Y cảm thấy sự tình không đơn giản như trong tưởng tượng vậy, chẳng qua cảm thấy có lẽ hôn ước giữa Thích Cảnh Nhân và Thi Ngạo Tước là kết thông gia buôn bán, ba mẹ hai bên vì củng cố quan hệ giữa hai nhà nên đưa ra quyết định này.Giống như Tô Man Ngưng và Tống Trí Kha, hai người đều không thích nhau lại phải bắt buộc mình đi tiếp nhận một đoạn hôn nhân có thể sẽ không có kết quả, dù cho ôm lấy thái độ hoài nghi với hôn nhân, bọn họ cũng không có làm trái qua ý nguyện ba mẹ của mình, đây chính là cái gọi là kết thông gia buôn bán."Có thể." Thích Cảnh Nhân nói: "Ba tớ cũng là một người thông tình đạt lý, tuy rằng ông rất kiên quyết với chuyện này, nhưng tớ có thể thuyết phục ông ấy, khiến ông ấy đổi ý."Thích Cảnh Nhân vẫn rất rõ ràng ba mình, có đôi khi ông nói chuyện cường ngạnh một chút, làm việc quả quyết một chút, nhưng thật ra ông là một người rất có nguyên tắc.Tô Cửu Y gật gật đầu, lúc đang muốn nói gì đó, Thích Cảnh Nhân đột nhiên đưa tay tới nắm cằm của cô, sau đó nâng lên, ra vẻ thâm trầm nhìn cô, "Nhóc con, tớ cảm thấy bây giờ là lúc tớ nói cho cậu biết thân phận thật sự của tớ rồi.""Ừ cậu nói đi, tớ nghe." Tô Cửu Y cũng rất phối hợp, làm ra một bộ dáng "Cậu đùa giỡn tớ, nhưng tớ rất hưởng thụ"."Có từng nghe nói đến cái tên Mạc Cẩn hay không?" Thích Cảnh Nhân thu hồi tay, cuối cùng vẻ mặt cũng nghiêm túc."Mạc Cẩn?" Trong đầu Tô Cửu Y rất nhanh tìm tòi một lần, sau đó liền định vị cái tên "Mạc Cẩn" này đến trên thân một người, cô nhíu nhíu mày, cẩn thận hỏi: "Mạc Cẩn - tổng thống đại nhân?""Đúng." Thích Cảnh Nhân cười, "Chính là ông ấy.""Trước kia lúc học đại học, thấy giáo thường hay ở trước mặt chúng ta nói sự tích của ông ấy, nghe nói lúc ông ấy mười mấy tuổi liền làm tổng thống. Hơn nữa những năm gần đây, ông ấy đã cống hiến rất nhiều cho quốc gia, là một vị lãnh đạo rất đáng được người người tôn kính." Tô Cửu Y nói như thế.

Editor: May

"Không có gì, đã sắp lành rồi."

Lúc Tô Cửu Y nói chuyện, liếc nhìn Thích Cảnh Nhân, ý bảo Thích Cảnh Nhân đừng nói chuyện cô bị bắn cho Tô Man Ngưng biết.

Mặc dù chỉ là một ánh mắt, nhưng Thích Cảnh Nhân vẫn rõ ràng dụng ý của cô, cũng không nói một chữ nào về chuyện bắn súng với Tô Man Ngưng.

Một buổi sáng rất nhanh đã trôi qua, vì cảm ơn mọi người hỗ trợ, Thích Cảnh Nhân đề nghị buổi tối ở trên sân thượng BBQ ( nướng thịt), Tần Thiếu Bạch vì không làm cô mất hứng, xung phong nhận việc đi mua nguyên liệu nấu ăn.

Công ty Tống Trí Kha tạm thời có cuộc họp phải mở liền rời đi trước, Tô Man Ngưng đại khái là cảm thấy không có Tống Trí Kha sẽ hơi ngượng, vì vậy cũng lấy cớ rời đi, nói buổi tối lại tới.

Tô Cửu Y không có việc gì, liền ở lại chăm sóc cây với Thích Cảnh Nhân, thật ra từ sau khi cô rời khỏi Ciaos, cũng rất ít khi ở cùng một chỗ nói chuyện phiếm với Thích Cảnh Nhân, khó khăn lắm hôm nay mới ở cùng nhau, từ nhiên có chuyện nói không hết.

"Đúng rồi Cửu Y, cậu và Thi Ngạo Tước tiến triển thế nào rồi?" Thích Cảnh Nhân vừa tưới nước trên hoa, vừa nói.

"Hẳn là xem như ổn định đi, anh ấy giống như không có khó tiếp cận như trước nữa." Nghĩ đến hình ảnh lúc trước Thi Ngạo Tước ôm cô ngủ suốt cả đêm, Tô Cửu Y vẫn cảm thấy rất thỏa mãn, rất hạnh phúc.

"Xem ra, ngọn núi băng này đã bị cậu hòa tan rồi." Thích Cảnh Nhân nói xong, để bình tưới nước xuống ngồi đến trên cửa sổ, sau đó cũng lôi kéo Tô Cửu Y ngồi vào bên cạnh cô ấy, tiếp tục nói: "Cậu cứ việc yên tâm ở cùng với anh ta, hôn ước của tớ và anh ta, tớ sẽ tìm cơ hội để ba tớ giải trừ."

"Có thể giải trừ sao?"

Tô Cửu Y cảm thấy sự tình không đơn giản như trong tưởng tượng vậy, chẳng qua cảm thấy có lẽ hôn ước giữa Thích Cảnh Nhân và Thi Ngạo Tước là kết thông gia buôn bán, ba mẹ hai bên vì củng cố quan hệ giữa hai nhà nên đưa ra quyết định này.

Giống như Tô Man Ngưng và Tống Trí Kha, hai người đều không thích nhau lại phải bắt buộc mình đi tiếp nhận một đoạn hôn nhân có thể sẽ không có kết quả, dù cho ôm lấy thái độ hoài nghi với hôn nhân, bọn họ cũng không có làm trái qua ý nguyện ba mẹ của mình, đây chính là cái gọi là kết thông gia buôn bán.

"Có thể." Thích Cảnh Nhân nói: "Ba tớ cũng là một người thông tình đạt lý, tuy rằng ông rất kiên quyết với chuyện này, nhưng tớ có thể thuyết phục ông ấy, khiến ông ấy đổi ý."

Thích Cảnh Nhân vẫn rất rõ ràng ba mình, có đôi khi ông nói chuyện cường ngạnh một chút, làm việc quả quyết một chút, nhưng thật ra ông là một người rất có nguyên tắc.

Tô Cửu Y gật gật đầu, lúc đang muốn nói gì đó, Thích Cảnh Nhân đột nhiên đưa tay tới nắm cằm của cô, sau đó nâng lên, ra vẻ thâm trầm nhìn cô, "Nhóc con, tớ cảm thấy bây giờ là lúc tớ nói cho cậu biết thân phận thật sự của tớ rồi."

"Ừ cậu nói đi, tớ nghe." Tô Cửu Y cũng rất phối hợp, làm ra một bộ dáng "Cậu đùa giỡn tớ, nhưng tớ rất hưởng thụ".

"Có từng nghe nói đến cái tên Mạc Cẩn hay không?" Thích Cảnh Nhân thu hồi tay, cuối cùng vẻ mặt cũng nghiêm túc.

"Mạc Cẩn?" Trong đầu Tô Cửu Y rất nhanh tìm tòi một lần, sau đó liền định vị cái tên "Mạc Cẩn" này đến trên thân một người, cô nhíu nhíu mày, cẩn thận hỏi: "Mạc Cẩn - tổng thống đại nhân?"

"Đúng." Thích Cảnh Nhân cười, "Chính là ông ấy."

"Trước kia lúc học đại học, thấy giáo thường hay ở trước mặt chúng ta nói sự tích của ông ấy, nghe nói lúc ông ấy mười mấy tuổi liền làm tổng thống. Hơn nữa những năm gần đây, ông ấy đã cống hiến rất nhiều cho quốc gia, là một vị lãnh đạo rất đáng được người người tôn kính." Tô Cửu Y nói như thế.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Editor: May"Không có gì, đã sắp lành rồi."Lúc Tô Cửu Y nói chuyện, liếc nhìn Thích Cảnh Nhân, ý bảo Thích Cảnh Nhân đừng nói chuyện cô bị bắn cho Tô Man Ngưng biết.Mặc dù chỉ là một ánh mắt, nhưng Thích Cảnh Nhân vẫn rõ ràng dụng ý của cô, cũng không nói một chữ nào về chuyện bắn súng với Tô Man Ngưng.Một buổi sáng rất nhanh đã trôi qua, vì cảm ơn mọi người hỗ trợ, Thích Cảnh Nhân đề nghị buổi tối ở trên sân thượng BBQ ( nướng thịt), Tần Thiếu Bạch vì không làm cô mất hứng, xung phong nhận việc đi mua nguyên liệu nấu ăn.Công ty Tống Trí Kha tạm thời có cuộc họp phải mở liền rời đi trước, Tô Man Ngưng đại khái là cảm thấy không có Tống Trí Kha sẽ hơi ngượng, vì vậy cũng lấy cớ rời đi, nói buổi tối lại tới.Tô Cửu Y không có việc gì, liền ở lại chăm sóc cây với Thích Cảnh Nhân, thật ra từ sau khi cô rời khỏi Ciaos, cũng rất ít khi ở cùng một chỗ nói chuyện phiếm với Thích Cảnh Nhân, khó khăn lắm hôm nay mới ở cùng nhau, từ nhiên có chuyện nói không hết."Đúng rồi Cửu Y, cậu và Thi Ngạo Tước tiến triển thế nào rồi?" Thích Cảnh Nhân vừa tưới nước trên hoa, vừa nói."Hẳn là xem như ổn định đi, anh ấy giống như không có khó tiếp cận như trước nữa." Nghĩ đến hình ảnh lúc trước Thi Ngạo Tước ôm cô ngủ suốt cả đêm, Tô Cửu Y vẫn cảm thấy rất thỏa mãn, rất hạnh phúc."Xem ra, ngọn núi băng này đã bị cậu hòa tan rồi." Thích Cảnh Nhân nói xong, để bình tưới nước xuống ngồi đến trên cửa sổ, sau đó cũng lôi kéo Tô Cửu Y ngồi vào bên cạnh cô ấy, tiếp tục nói: "Cậu cứ việc yên tâm ở cùng với anh ta, hôn ước của tớ và anh ta, tớ sẽ tìm cơ hội để ba tớ giải trừ.""Có thể giải trừ sao?"Tô Cửu Y cảm thấy sự tình không đơn giản như trong tưởng tượng vậy, chẳng qua cảm thấy có lẽ hôn ước giữa Thích Cảnh Nhân và Thi Ngạo Tước là kết thông gia buôn bán, ba mẹ hai bên vì củng cố quan hệ giữa hai nhà nên đưa ra quyết định này.Giống như Tô Man Ngưng và Tống Trí Kha, hai người đều không thích nhau lại phải bắt buộc mình đi tiếp nhận một đoạn hôn nhân có thể sẽ không có kết quả, dù cho ôm lấy thái độ hoài nghi với hôn nhân, bọn họ cũng không có làm trái qua ý nguyện ba mẹ của mình, đây chính là cái gọi là kết thông gia buôn bán."Có thể." Thích Cảnh Nhân nói: "Ba tớ cũng là một người thông tình đạt lý, tuy rằng ông rất kiên quyết với chuyện này, nhưng tớ có thể thuyết phục ông ấy, khiến ông ấy đổi ý."Thích Cảnh Nhân vẫn rất rõ ràng ba mình, có đôi khi ông nói chuyện cường ngạnh một chút, làm việc quả quyết một chút, nhưng thật ra ông là một người rất có nguyên tắc.Tô Cửu Y gật gật đầu, lúc đang muốn nói gì đó, Thích Cảnh Nhân đột nhiên đưa tay tới nắm cằm của cô, sau đó nâng lên, ra vẻ thâm trầm nhìn cô, "Nhóc con, tớ cảm thấy bây giờ là lúc tớ nói cho cậu biết thân phận thật sự của tớ rồi.""Ừ cậu nói đi, tớ nghe." Tô Cửu Y cũng rất phối hợp, làm ra một bộ dáng "Cậu đùa giỡn tớ, nhưng tớ rất hưởng thụ"."Có từng nghe nói đến cái tên Mạc Cẩn hay không?" Thích Cảnh Nhân thu hồi tay, cuối cùng vẻ mặt cũng nghiêm túc."Mạc Cẩn?" Trong đầu Tô Cửu Y rất nhanh tìm tòi một lần, sau đó liền định vị cái tên "Mạc Cẩn" này đến trên thân một người, cô nhíu nhíu mày, cẩn thận hỏi: "Mạc Cẩn - tổng thống đại nhân?""Đúng." Thích Cảnh Nhân cười, "Chính là ông ấy.""Trước kia lúc học đại học, thấy giáo thường hay ở trước mặt chúng ta nói sự tích của ông ấy, nghe nói lúc ông ấy mười mấy tuổi liền làm tổng thống. Hơn nữa những năm gần đây, ông ấy đã cống hiến rất nhiều cho quốc gia, là một vị lãnh đạo rất đáng được người người tôn kính." Tô Cửu Y nói như thế.

Chương 1106: Cậu đùa giỡn tớ, nhưng tớ rất hưởng thụ