Trong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô…
Chương 7: Ngọc hư kiếm trận
Nàng Ác Ma Biết YêuTác giả: Hứa LinhTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô… Trong màng đêm nàng cảm thấy có luống khí dâng trào khó thoát ra được nàng bèn trong đêm một người một Kiếm nhảy múa dưới ánh trăng. Mái tóc tím xõa dài thước tha theo làn gió được kiếm sắt bén đưa trên không trung như muốn cắt lìa ánh trăng khuya một mỹ cảnh khó cưỡng lòng người. Đường kiếm cuối cùng cũng dứt một tiếng vỗ tay làm nàng giật mình.“Ai?”“Là ta Tử Dương” đi tới nàng khẽ vuốt mái tóc đang bay.“Tại sao nàng có Ngọc Hư Kiếm Trận”“Ta tìm thấy”“Được nàng theo ta” không nói không rằng Tử Dương kéo nàng đi với vẻ mặt căng thẳng tột cùng khiến nàng phải ủy khuất đi theo Tử Dương. Dắt nàng đi đến thư phòng đặt nàng xuống ghế.“Nàng có biết Ngọc Hư Kiếm Trận như thế nào không?”“Ta biết tất cả, và lí do ta ở đây là muốn làm minh chủ võ lâm”“Được ta sẽ giúp nàng nhưng nàng hay nhớ đừng để kiếm rơi vào tay bất kì ai”Xong lời Tử Dương đem ra một cuốn sách rất giống cuốn bí tịch của nàng, đúng là không sai trên bí tịch có ghi ‘Ngọc Hư Kiếm Trận 2’. Đưa cho Hiểu Hằng đọc một hồi nàng bắt đầu chau mày lại hỏi những điều ngớ ngẩn.“Sao ta cho thể điều khiển kiếm?”“Nàng giả vờ đấy à, ở đây ai cũng có một pháp thuật riêng cho bản thân mà hệ pháp thuật được sử dụng đều tồn tại trong thiên nhiên, nàng cũng có mà chưa phát hiện ra ngày mai ta sẽ tập cho nàng” hắn ôn tồn nói cho nàng nghe mọi thứ ở thế giới này. Thoáng giật mình nàng mới hiểu tại sao chén trà pha đủ độ ấm mà vẫn lúc nóng lúc lạnh bất thường, và nhung cung nữ kia mặc dù không ra khỏi hoàng cung lại biết được nhiều tin tức đến vậy, “Trời ơi tại sao mình lại ngốc vậy”.Sáng hôm sau nàng được Tử Dương đem ra sân bắt đầu tập luyện các thị vệ cung nữ cũng không khỏi ngạc nhiên một người đào hoa như vương gia luôn xem bọn nữ nhân chỉ là thứ để trêu đùa vậy tại sao hôm nay Vương gia lại ôn như với một cung nữ đã vậy con giúp nữ nhân ấy nhận dạng pháp thuật nữa chứ. Trong cung cũng không tránh khỏi sự bàn tán, nhưng vài ngày sau thì mọi chuyện lại êm xuôi. Không ít người ganh ghét nàng cũng không ít người ngưỡng mộ nàng, nhưng nàng đều mặt kệ không thèm đếm xỉ tới những lời họ nói.
Trong màng đêm
nàng cảm thấy có luống khí dâng trào khó thoát ra được nàng bèn trong đêm một
người một Kiếm nhảy múa dưới ánh trăng. Mái tóc tím xõa dài thước tha theo làn
gió được kiếm sắt bén đưa trên không trung như muốn cắt lìa ánh trăng khuya một
mỹ cảnh khó cưỡng lòng người. Đường kiếm cuối cùng cũng dứt một tiếng vỗ tay
làm nàng giật mình.
“Ai?”
“Là ta Tử
Dương” đi tới nàng khẽ vuốt mái tóc đang bay.
“Tại sao nàng
có Ngọc Hư Kiếm Trận”
“Ta tìm thấy”
“Được nàng
theo ta” không nói không rằng Tử Dương kéo nàng đi với vẻ mặt căng thẳng tột
cùng khiến nàng phải ủy khuất đi theo Tử Dương. Dắt nàng đi đến thư phòng đặt
nàng xuống ghế.
“Nàng có biết
Ngọc Hư Kiếm Trận như thế nào không?”
“Ta biết tất cả,
và lí do ta ở đây là muốn làm minh chủ võ lâm”
“Được ta sẽ
giúp nàng nhưng nàng hay nhớ đừng để kiếm rơi vào tay bất kì ai”
Xong lời Tử
Dương đem ra một cuốn sách rất giống cuốn bí tịch của nàng, đúng là không sai trên bí tịch có ghi ‘Ngọc
Hư Kiếm Trận 2’. Đưa cho Hiểu Hằng đọc một hồi nàng bắt đầu chau mày lại hỏi những
điều ngớ ngẩn.
“Sao ta cho thể
điều khiển kiếm?”
“Nàng giả vờ đấy
à, ở đây ai cũng có một pháp thuật riêng cho bản thân mà hệ pháp thuật được sử
dụng đều tồn tại trong thiên nhiên, nàng cũng có mà chưa phát hiện ra ngày mai
ta sẽ tập cho nàng” hắn ôn tồn nói
cho nàng nghe mọi thứ ở thế giới này. Thoáng giật mình nàng mới hiểu tại sao
chén trà pha đủ độ ấm mà vẫn lúc nóng lúc lạnh bất thường, và nhung cung nữ kia
mặc dù không ra khỏi hoàng cung lại biết được nhiều tin tức đến vậy, “Trời ơi tại
sao mình lại ngốc vậy”.
Sáng hôm sau nàng được Tử Dương đem ra sân bắt đầu
tập luyện các thị vệ cung nữ cũng không khỏi ngạc nhiên một người đào hoa như
vương gia luôn xem bọn nữ nhân chỉ là thứ để trêu đùa vậy tại sao hôm nay Vương
gia lại ôn như với một cung nữ đã vậy con giúp nữ nhân ấy nhận dạng pháp thuật
nữa chứ. Trong cung cũng không tránh khỏi sự bàn tán, nhưng vài ngày sau thì mọi
chuyện lại êm xuôi. Không ít người ganh ghét nàng cũng không ít người ngưỡng mộ
nàng, nhưng nàng đều mặt kệ không thèm đếm xỉ tới những lời họ nói.
Nàng Ác Ma Biết YêuTác giả: Hứa LinhTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô… Trong màng đêm nàng cảm thấy có luống khí dâng trào khó thoát ra được nàng bèn trong đêm một người một Kiếm nhảy múa dưới ánh trăng. Mái tóc tím xõa dài thước tha theo làn gió được kiếm sắt bén đưa trên không trung như muốn cắt lìa ánh trăng khuya một mỹ cảnh khó cưỡng lòng người. Đường kiếm cuối cùng cũng dứt một tiếng vỗ tay làm nàng giật mình.“Ai?”“Là ta Tử Dương” đi tới nàng khẽ vuốt mái tóc đang bay.“Tại sao nàng có Ngọc Hư Kiếm Trận”“Ta tìm thấy”“Được nàng theo ta” không nói không rằng Tử Dương kéo nàng đi với vẻ mặt căng thẳng tột cùng khiến nàng phải ủy khuất đi theo Tử Dương. Dắt nàng đi đến thư phòng đặt nàng xuống ghế.“Nàng có biết Ngọc Hư Kiếm Trận như thế nào không?”“Ta biết tất cả, và lí do ta ở đây là muốn làm minh chủ võ lâm”“Được ta sẽ giúp nàng nhưng nàng hay nhớ đừng để kiếm rơi vào tay bất kì ai”Xong lời Tử Dương đem ra một cuốn sách rất giống cuốn bí tịch của nàng, đúng là không sai trên bí tịch có ghi ‘Ngọc Hư Kiếm Trận 2’. Đưa cho Hiểu Hằng đọc một hồi nàng bắt đầu chau mày lại hỏi những điều ngớ ngẩn.“Sao ta cho thể điều khiển kiếm?”“Nàng giả vờ đấy à, ở đây ai cũng có một pháp thuật riêng cho bản thân mà hệ pháp thuật được sử dụng đều tồn tại trong thiên nhiên, nàng cũng có mà chưa phát hiện ra ngày mai ta sẽ tập cho nàng” hắn ôn tồn nói cho nàng nghe mọi thứ ở thế giới này. Thoáng giật mình nàng mới hiểu tại sao chén trà pha đủ độ ấm mà vẫn lúc nóng lúc lạnh bất thường, và nhung cung nữ kia mặc dù không ra khỏi hoàng cung lại biết được nhiều tin tức đến vậy, “Trời ơi tại sao mình lại ngốc vậy”.Sáng hôm sau nàng được Tử Dương đem ra sân bắt đầu tập luyện các thị vệ cung nữ cũng không khỏi ngạc nhiên một người đào hoa như vương gia luôn xem bọn nữ nhân chỉ là thứ để trêu đùa vậy tại sao hôm nay Vương gia lại ôn như với một cung nữ đã vậy con giúp nữ nhân ấy nhận dạng pháp thuật nữa chứ. Trong cung cũng không tránh khỏi sự bàn tán, nhưng vài ngày sau thì mọi chuyện lại êm xuôi. Không ít người ganh ghét nàng cũng không ít người ngưỡng mộ nàng, nhưng nàng đều mặt kệ không thèm đếm xỉ tới những lời họ nói.