Trong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô…
Chương 12: Gặp lại bằng hữu
Nàng Ác Ma Biết YêuTác giả: Hứa LinhTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô… "Tiểu nhị cho vài món ăn ngon đi" "Dạ, xin khách quan đợi một lát"Đồ ăn vừa mang lên không được bao lâu thì bên ngoài quán đã có nhiều tiếng bàn tán xôn xao:Người A: Bọn họ từ đâu tới vậy?Người B: chắc thích khách, tại họ mặc đồ đen kìaNgười C: Mặt mũi cũng ra dáng mỹ nhân lắm đó."Bọn họ đang nói ai vậy nhĩ? Phải ra xem mới được, đồ ăn thì lát tính." (tỷ thật là nhìu chuyện nga)Nàng chạy ra xem thì xung quanh ba cô gái ăn mặc lạ lùng ấy thì già trẻ lớn bé đu kín. Nàng bất lực với số đông ấy nên chẳng còn gì ngoài sử dụng lốc xoáy đưa nàng lên cao."What? Là chúng nó à tại sao bạn nó lại ở đây vậy đã vậy còn mặc đồ viếng tang là sao?Nàng điều khiển gió bay thẳng tới trước mặt của Hứa Tử, Mễ Mễ, Dương Mị. Cả bốn người nhìn nhau ôm nhau khóc chí chóe - Cả bốn người bọn họ là 'Tứ đại cuồng loại' nổi tiếng về học giỏi đứng đầu toàn khối và về lạnh lùng, sắc đẹp, cá tính, nóng nảy. Bọn họ là bạn thân từ lúc còn nằm trên tã lót cho đến cấp 3."Sao các cậu đến đây vậy đã vậy còn mặc đồ tang nữa là sao?""Bọn tớ cũng chẳng biết nữa cậu chết đã được 2 năm chúng tới đang thăm mộ cậu bỗng trời đen thui một tia sét làm cái "ẦM" là thấy nằm ngay bìa rừng cách đây không xa rồi" Dương Mị mếu máo kể lại."Các cậu xuyên không cùng mình rồi? Đúng là ông trời đã sắp đặt hết rồi, thôi vào quá trọ cùng ăn cơm rồi các cậu sẽ thay y phục"Họ vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ, sau bữa Hiểu Hằng dẫn họ đi thay y phục. Dọc đường Hiểu Hằng đã kể lại đầu đuôi mọi việc nên cả ba người bọn họ cũng hiểu được sơ sơ thế giới ở đây."Cậu sướng thật đã vậy còn lấy được Vương gia nữa chứ ghen tị quá ti" cả ba vừa đi vừa chí chóe la ỏm tỏm"Thôi đi các cậu à nếu sướng thì giờ này tớ đâu ở đây và chẳng thể nào gặp các cậu được rồi, các cậu nghĩ đi bị chồng gieo tiếng oan thì có vui không?""AAAAAA, thì ra bé Hằng nhà mình bị chồng mắng""Thôi các cậu cứ trêu, mình ghét nơi đó lắm nên trốn ra đây""AAAA, tstrongi ra là bỏ chồng chạy ra đây""Các cậu........""Được rồi chúng tớ im đây".....Trong khi đó ở phủ Vương gia...."Có tìm được không?""Thuộc hạ đã ra lệnh đóng cổng thành rồi nhưng vẫn chưa tìm thấy Vương phi""Nữ nhân vừa có phu quân thì ngay lập tức chịu không được nên cùng gã nào hồng hạnh xuất tường chăng, đúng là không có chút gia giáo" Bảo Bình đứng phía sau lưng lưng Tử Dương độc thoại với chính mình"Ngươi câm mồm lại cho ta đừng tưởng có Thái hậu chống lưng thi ta không dám làm gì ngươi." ánh mắt Tử Dương làm bầu không khi trở nên lạnh lẽo như muốn đóng băng tất cả những thứ trong phòng."Đừng xuất hiện trước mặt ta đến khi ta tìm được Vương phi, không thì đừng trách ta giết người"Lúc này cảm xúc của Bảo Bình lẫn lộn tức cũng có sợ cũng có, nhưng cũng phải lẳng lặng quay đi không nói được gì
"Tiểu nhị cho vài món ăn ngon đi" "Dạ, xin khách quan đợi một lát"
Đồ ăn vừa mang lên không được bao lâu thì bên ngoài quán đã có nhiều tiếng bàn tán xôn xao:
Người A: Bọn họ từ đâu tới vậy?
Người B: chắc thích khách, tại họ mặc đồ đen kìa
Người C: Mặt mũi cũng ra dáng mỹ nhân lắm đó.
"Bọn họ đang nói ai vậy nhĩ? Phải ra xem mới được, đồ ăn thì lát tính." (tỷ thật là nhìu chuyện nga)
Nàng chạy ra xem thì xung quanh ba cô gái ăn mặc lạ lùng ấy thì già trẻ lớn bé đu kín. Nàng bất lực với số đông ấy nên chẳng còn gì ngoài sử dụng lốc xoáy đưa nàng lên cao.
"What? Là chúng nó à tại sao bạn nó lại ở đây vậy đã vậy còn mặc đồ viếng tang là sao?
Nàng điều khiển gió bay thẳng tới trước mặt của Hứa Tử, Mễ Mễ, Dương Mị. Cả bốn người nhìn nhau ôm nhau khóc chí chóe - Cả bốn người bọn họ là 'Tứ đại cuồng loại' nổi tiếng về học giỏi đứng đầu toàn khối và về lạnh lùng, sắc đẹp, cá tính, nóng nảy. Bọn họ là bạn thân từ lúc còn nằm trên tã lót cho đến cấp 3.
"Sao các cậu đến đây vậy đã vậy còn mặc đồ tang nữa là sao?"
"Bọn tớ cũng chẳng biết nữa cậu chết đã được 2 năm chúng tới đang thăm mộ cậu bỗng trời đen thui một tia sét làm cái "ẦM" là thấy nằm ngay bìa rừng cách đây không xa rồi" Dương Mị mếu máo kể lại.
"Các cậu xuyên không cùng mình rồi? Đúng là ông trời đã sắp đặt hết rồi, thôi vào quá trọ cùng ăn cơm rồi các cậu sẽ thay y phục"
Họ vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ, sau bữa Hiểu Hằng dẫn họ đi thay y phục. Dọc đường Hiểu Hằng đã kể lại đầu đuôi mọi việc nên cả ba người bọn họ cũng hiểu được sơ sơ thế giới ở đây.
"Cậu sướng thật đã vậy còn lấy được Vương gia nữa chứ ghen tị quá ti" cả ba vừa đi vừa chí chóe la ỏm tỏm
"Thôi đi các cậu à nếu sướng thì giờ này tớ đâu ở đây và chẳng thể nào gặp các cậu được rồi, các cậu nghĩ đi bị chồng gieo tiếng oan thì có vui không?"
"AAAAAA, thì ra bé Hằng nhà mình bị chồng mắng"
"Thôi các cậu cứ trêu, mình ghét nơi đó lắm nên trốn ra đây"
"AAAA, tstrongi ra là bỏ chồng chạy ra đây"
"Các cậu........"
"Được rồi chúng tớ im đây"
.....Trong khi đó ở phủ Vương gia....
"Có tìm được không?"
"Thuộc hạ đã ra lệnh đóng cổng thành rồi nhưng vẫn chưa tìm thấy Vương phi"
"Nữ nhân vừa có phu quân thì ngay lập tức chịu không được nên cùng gã nào hồng hạnh xuất tường chăng, đúng là không có chút gia giáo" Bảo Bình đứng phía sau lưng lưng Tử Dương độc thoại với chính mình
"Ngươi câm mồm lại cho ta đừng tưởng có Thái hậu chống lưng thi ta không dám làm gì ngươi." ánh mắt Tử Dương làm bầu không khi trở nên lạnh lẽo như muốn đóng băng tất cả những thứ trong phòng.
"Đừng xuất hiện trước mặt ta đến khi ta tìm được Vương phi, không thì đừng trách ta giết người"
Lúc này cảm xúc của Bảo Bình lẫn lộn tức cũng có sợ cũng có, nhưng cũng phải lẳng lặng quay đi không nói được gì
Nàng Ác Ma Biết YêuTác giả: Hứa LinhTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô… "Tiểu nhị cho vài món ăn ngon đi" "Dạ, xin khách quan đợi một lát"Đồ ăn vừa mang lên không được bao lâu thì bên ngoài quán đã có nhiều tiếng bàn tán xôn xao:Người A: Bọn họ từ đâu tới vậy?Người B: chắc thích khách, tại họ mặc đồ đen kìaNgười C: Mặt mũi cũng ra dáng mỹ nhân lắm đó."Bọn họ đang nói ai vậy nhĩ? Phải ra xem mới được, đồ ăn thì lát tính." (tỷ thật là nhìu chuyện nga)Nàng chạy ra xem thì xung quanh ba cô gái ăn mặc lạ lùng ấy thì già trẻ lớn bé đu kín. Nàng bất lực với số đông ấy nên chẳng còn gì ngoài sử dụng lốc xoáy đưa nàng lên cao."What? Là chúng nó à tại sao bạn nó lại ở đây vậy đã vậy còn mặc đồ viếng tang là sao?Nàng điều khiển gió bay thẳng tới trước mặt của Hứa Tử, Mễ Mễ, Dương Mị. Cả bốn người nhìn nhau ôm nhau khóc chí chóe - Cả bốn người bọn họ là 'Tứ đại cuồng loại' nổi tiếng về học giỏi đứng đầu toàn khối và về lạnh lùng, sắc đẹp, cá tính, nóng nảy. Bọn họ là bạn thân từ lúc còn nằm trên tã lót cho đến cấp 3."Sao các cậu đến đây vậy đã vậy còn mặc đồ tang nữa là sao?""Bọn tớ cũng chẳng biết nữa cậu chết đã được 2 năm chúng tới đang thăm mộ cậu bỗng trời đen thui một tia sét làm cái "ẦM" là thấy nằm ngay bìa rừng cách đây không xa rồi" Dương Mị mếu máo kể lại."Các cậu xuyên không cùng mình rồi? Đúng là ông trời đã sắp đặt hết rồi, thôi vào quá trọ cùng ăn cơm rồi các cậu sẽ thay y phục"Họ vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ, sau bữa Hiểu Hằng dẫn họ đi thay y phục. Dọc đường Hiểu Hằng đã kể lại đầu đuôi mọi việc nên cả ba người bọn họ cũng hiểu được sơ sơ thế giới ở đây."Cậu sướng thật đã vậy còn lấy được Vương gia nữa chứ ghen tị quá ti" cả ba vừa đi vừa chí chóe la ỏm tỏm"Thôi đi các cậu à nếu sướng thì giờ này tớ đâu ở đây và chẳng thể nào gặp các cậu được rồi, các cậu nghĩ đi bị chồng gieo tiếng oan thì có vui không?""AAAAAA, thì ra bé Hằng nhà mình bị chồng mắng""Thôi các cậu cứ trêu, mình ghét nơi đó lắm nên trốn ra đây""AAAA, tstrongi ra là bỏ chồng chạy ra đây""Các cậu........""Được rồi chúng tớ im đây".....Trong khi đó ở phủ Vương gia...."Có tìm được không?""Thuộc hạ đã ra lệnh đóng cổng thành rồi nhưng vẫn chưa tìm thấy Vương phi""Nữ nhân vừa có phu quân thì ngay lập tức chịu không được nên cùng gã nào hồng hạnh xuất tường chăng, đúng là không có chút gia giáo" Bảo Bình đứng phía sau lưng lưng Tử Dương độc thoại với chính mình"Ngươi câm mồm lại cho ta đừng tưởng có Thái hậu chống lưng thi ta không dám làm gì ngươi." ánh mắt Tử Dương làm bầu không khi trở nên lạnh lẽo như muốn đóng băng tất cả những thứ trong phòng."Đừng xuất hiện trước mặt ta đến khi ta tìm được Vương phi, không thì đừng trách ta giết người"Lúc này cảm xúc của Bảo Bình lẫn lộn tức cũng có sợ cũng có, nhưng cũng phải lẳng lặng quay đi không nói được gì