Tác giả:

Trong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô…

Chương 13: Sự tình cờ đáng yêu

Nàng Ác Ma Biết YêuTác giả: Hứa LinhTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô… "Tớ muốn ăn hồ lô" Mễ Mễ nhõng nhẽo thèm ăn vặt nữa "Tớ cũng muốn..." giờ là Hứa Tử giả nai nhõng nhẽo"Vậy cậu đi mua 4 cây nhá Dương Mị" Hiểu Hằng móc từ trong túi ra vài đồng đưa Dương Mị"Các cậu lười quá tớ mua rồi tớ ăn hết đó nha" nói rồi Dương Mị tung tăng chạy ra ngoài với y phục màu vàng nhạt rất đáng yêu."Là lá la....." (lố quá đó Dương tỷ) vừa chạy vừa cầm 4 cây hồ lô lăn săn trên phố làm ai ai cũng phải ngó nhìn nàng."Á ui da đau quá đi mất" vì vấp phải cục đá (đi không nhìn đường mà ^^)Lúc này tay nàng không cầm 4 cây kẹo hồ lô nữa mà là cầm cái vạt áo của người nào đó, còn 1 cây thì yên vị trên tóc của người nam nhi trước mặt, còn 3 cây còn lại thì rơi vãi ra đất."Ngươi là ai" bỗng có hai tên người hầu phía sau lôi nàng ra khỏi người nam nhân kia."Ta là Dương Mị ta lỡ vấp té không phải muốn tới gần cong tử nhà các người đâu"Nàng ngồi xuống đất bày ra vẻ mặt tội nghiệp nhưng ánh mắt thì len lén nhìn gương mặt lãnh khốc nhưng cũng không kém phần tuấn mỹ (háo sắc tỷ háo sắc quá)."Đền"Trong tâm trí Dương Mị: Cái gì đẹp trai như vậy hào hoa phong nhã như vậy chỉ là vẽ bề ngoài thôi nhưng bên trong lại là một tên keo kiệt, keo kiệt, quá bủn xỉn keo kiệt...."Ta không có tiền""Dẫn ta đi gặp người thân cùa ngươi, để ta kêu họ đền" lúc này khóe miệng của Dương Mị cong lên rồi giật giật tỏ vẻ bất mãn trước tên bủn xỉn này."Được thôi"...Một lúc sau tại quán trọ..."Help me" cái tật tiếng Anh được nàng nói ra khiến mọi người chú ý nhưng không hiểu gì chỉ có 3 người trong quá trọ hiểu được, họ phóng từ trong trọ ra ngoài"Ngươi nói ta là heo" nam nhân kia giật mình quay qua nhìn Dương Mị với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống."Không, tôi đang kêu người thân"Cả ba người vừa chạy ra thì có một tiếng đồng thanh được miệng cùa Hiểu Hằng và người nam nhân kia"Ngươi" - người nam nhân"Ngươi" - Hiểu Hằng"Ấy chết nhầm....Hoàng....""Đừng lên đi ta đang đi thị sát không cần đa lễ""Thần tuân lệnh""Này, này ai đó?" Dương Mị"Đây là Hoàng thượng các cậu phải lễ phép...""Ý trên đầu có viên kẹo hồ lô kìa đúng không" Hứa Tử la to thậm chí còn cười lớn làm Dương Mị, Mễ Mễ, Từ Thiên và tất nhiên không thễ nào thiếu Hiểu Hằng chết đứng đầu đầy hắc tuyến. Người trong quán trọ thì ngồi bụm miệng cười không dám lớn tiếng (Khổ thân Tử Thiên lãnh khốc, tuấn mỹ như vậy mà bị các tỷ hạ bệ không thương tiếc)

"Tớ muốn ăn hồ lô" Mễ Mễ nhõng nhẽo thèm ăn vặt nữa "Tớ cũng muốn..." giờ là Hứa Tử giả nai nhõng nhẽo

"Vậy cậu đi mua 4 cây nhá Dương Mị" Hiểu Hằng móc từ trong túi ra vài đồng đưa Dương Mị

"Các cậu lười quá tớ mua rồi tớ ăn hết đó nha" nói rồi Dương Mị tung tăng chạy ra ngoài với y phục màu vàng nhạt rất đáng yêu.

"Là lá la....." (lố quá đó Dương tỷ) vừa chạy vừa cầm 4 cây hồ lô lăn săn trên phố làm ai ai cũng phải ngó nhìn nàng.

"Á ui da đau quá đi mất" vì vấp phải cục đá (đi không nhìn đường mà ^^)

Lúc này tay nàng không cầm 4 cây kẹo hồ lô nữa mà là cầm cái vạt áo của người nào đó, còn 1 cây thì yên vị trên tóc của người nam nhi trước mặt, còn 3 cây còn lại thì rơi vãi ra đất.

"Ngươi là ai" bỗng có hai tên người hầu phía sau lôi nàng ra khỏi người nam nhân kia.

"Ta là Dương Mị ta lỡ vấp té không phải muốn tới gần cong tử nhà các người đâu"

Nàng ngồi xuống đất bày ra vẻ mặt tội nghiệp nhưng ánh mắt thì len lén nhìn gương mặt lãnh khốc nhưng cũng không kém phần tuấn mỹ (háo sắc tỷ háo sắc quá).

"Đền"

Trong tâm trí Dương Mị: Cái gì đẹp trai như vậy hào hoa phong nhã như vậy chỉ là vẽ bề ngoài thôi nhưng bên trong lại là một tên keo kiệt, keo kiệt, quá bủn xỉn keo kiệt....

"Ta không có tiền"

"Dẫn ta đi gặp người thân cùa ngươi, để ta kêu họ đền" lúc này khóe miệng của Dương Mị cong lên rồi giật giật tỏ vẻ bất mãn trước tên bủn xỉn này.

"Được thôi"

...Một lúc sau tại quán trọ...

"Help me" cái tật tiếng Anh được nàng nói ra khiến mọi người chú ý nhưng không hiểu gì chỉ có 3 người trong quá trọ hiểu được, họ phóng từ trong trọ ra ngoài

"Ngươi nói ta là heo" nam nhân kia giật mình quay qua nhìn Dương Mị với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Không, tôi đang kêu người thân"

Cả ba người vừa chạy ra thì có một tiếng đồng thanh được miệng cùa Hiểu Hằng và người nam nhân kia

"Ngươi" - người nam nhân

"Ngươi" - Hiểu Hằng

"Ấy chết nhầm....Hoàng...."

"Đừng lên đi ta đang đi thị sát không cần đa lễ"

"Thần tuân lệnh"

"Này, này ai đó?" Dương Mị

"Đây là Hoàng thượng các cậu phải lễ phép..."

"Ý trên đầu có viên kẹo hồ lô kìa đúng không" Hứa Tử la to thậm chí còn cười lớn làm Dương Mị, Mễ Mễ, Từ Thiên và tất nhiên không thễ nào thiếu Hiểu Hằng chết đứng đầu đầy hắc tuyến. Người trong quán trọ thì ngồi bụm miệng cười không dám lớn tiếng (Khổ thân Tử Thiên lãnh khốc, tuấn mỹ như vậy mà bị các tỷ hạ bệ không thương tiếc)

Nàng Ác Ma Biết YêuTác giả: Hứa LinhTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lớp học Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài. …Renggggggggggggg… Hiểu Hằng đeo cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô chưa hề có một mối tình). “Cậu đến rồi sao, cô… "Tớ muốn ăn hồ lô" Mễ Mễ nhõng nhẽo thèm ăn vặt nữa "Tớ cũng muốn..." giờ là Hứa Tử giả nai nhõng nhẽo"Vậy cậu đi mua 4 cây nhá Dương Mị" Hiểu Hằng móc từ trong túi ra vài đồng đưa Dương Mị"Các cậu lười quá tớ mua rồi tớ ăn hết đó nha" nói rồi Dương Mị tung tăng chạy ra ngoài với y phục màu vàng nhạt rất đáng yêu."Là lá la....." (lố quá đó Dương tỷ) vừa chạy vừa cầm 4 cây hồ lô lăn săn trên phố làm ai ai cũng phải ngó nhìn nàng."Á ui da đau quá đi mất" vì vấp phải cục đá (đi không nhìn đường mà ^^)Lúc này tay nàng không cầm 4 cây kẹo hồ lô nữa mà là cầm cái vạt áo của người nào đó, còn 1 cây thì yên vị trên tóc của người nam nhi trước mặt, còn 3 cây còn lại thì rơi vãi ra đất."Ngươi là ai" bỗng có hai tên người hầu phía sau lôi nàng ra khỏi người nam nhân kia."Ta là Dương Mị ta lỡ vấp té không phải muốn tới gần cong tử nhà các người đâu"Nàng ngồi xuống đất bày ra vẻ mặt tội nghiệp nhưng ánh mắt thì len lén nhìn gương mặt lãnh khốc nhưng cũng không kém phần tuấn mỹ (háo sắc tỷ háo sắc quá)."Đền"Trong tâm trí Dương Mị: Cái gì đẹp trai như vậy hào hoa phong nhã như vậy chỉ là vẽ bề ngoài thôi nhưng bên trong lại là một tên keo kiệt, keo kiệt, quá bủn xỉn keo kiệt...."Ta không có tiền""Dẫn ta đi gặp người thân cùa ngươi, để ta kêu họ đền" lúc này khóe miệng của Dương Mị cong lên rồi giật giật tỏ vẻ bất mãn trước tên bủn xỉn này."Được thôi"...Một lúc sau tại quán trọ..."Help me" cái tật tiếng Anh được nàng nói ra khiến mọi người chú ý nhưng không hiểu gì chỉ có 3 người trong quá trọ hiểu được, họ phóng từ trong trọ ra ngoài"Ngươi nói ta là heo" nam nhân kia giật mình quay qua nhìn Dương Mị với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống."Không, tôi đang kêu người thân"Cả ba người vừa chạy ra thì có một tiếng đồng thanh được miệng cùa Hiểu Hằng và người nam nhân kia"Ngươi" - người nam nhân"Ngươi" - Hiểu Hằng"Ấy chết nhầm....Hoàng....""Đừng lên đi ta đang đi thị sát không cần đa lễ""Thần tuân lệnh""Này, này ai đó?" Dương Mị"Đây là Hoàng thượng các cậu phải lễ phép...""Ý trên đầu có viên kẹo hồ lô kìa đúng không" Hứa Tử la to thậm chí còn cười lớn làm Dương Mị, Mễ Mễ, Từ Thiên và tất nhiên không thễ nào thiếu Hiểu Hằng chết đứng đầu đầy hắc tuyến. Người trong quán trọ thì ngồi bụm miệng cười không dám lớn tiếng (Khổ thân Tử Thiên lãnh khốc, tuấn mỹ như vậy mà bị các tỷ hạ bệ không thương tiếc)

Chương 13: Sự tình cờ đáng yêu