Tác giả:

“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều…

Chương 68: Ngũ đại công tử

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… A! Hắn rốt cuộc là làm sao vậy? Tự nhiên tới đây suất ba ngày trời tìm nàng,Thương Lan Mạch có chút tự giễu.Quên đi, giờ Thìn rồi, cũng nên về thôi!Chuyện tình ở Phượng Vũ Cửu Thiên đều đâu vào đó, Phượng Thiên Mị đám người trở lại phòng, qua nhiều ngày như vậy Phượng Thiên Mị đột nhiênmuốn thả lỏng một chút, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn Minh Nguyệt hồ đốidiện, du thuyền lui tới, nhạc khúc du dương.Nổi bật nhất trong hồ là hai chiếc thuyền lớn, đặc biệt là thuyền của PhùHương viện, hấp dẫn ánh mắt của Phượng Thiên Mị, trong mắt nàng bõnghiển lên âm ngoan cùng giảo hoạt.Một kế này cũng là phương pháp tuyên truyền tốt nhất cho Phượng Vũ Cửu Thiên, nếu là Thương Lan Hiên cũng ngồi trong thuyền đó thì càng thêmthuận tiện…Nàng không phải thần, không nhất định tất cả mọi thứ đều có trong dự đoán của nàng, nhưng nàng chưa bao giờ bỏ qua khi có cơ hội trả thù, chínhchẳng qua không được thống khoái mà thôi.“Đã qua nhiều ngày như vậy, chúng ta cũng nên thả lỏng một chút, vừa vặncó thuyền chúng ta đi du hồ chút đi.” Phượng Thiên Mị cười nói.Du thuyền là nhân lúc sửa sang lại Phượng Vũ Cửu Thiên nhờ người làm một cái, tuy rằng không xa hoa nhưng thập phần tao nhã.“Chủ tử, vậy ta đi chuẩn bị.” Lâm ma ma và Tiền ma ma đáp lại vội vàngchạy đi chuẩn bị.Phượng Thiên Mị thuyền tuy rằng không xa xỉ nhưng so với bọn họ thanhnhã vẫn thập phần hấp dẫn.Quả nhiên, Phượng Thiên Mị cho người đưa thuyền ra, một phe vải đỏ vắtlên, nhất thời khiến người xung quanh một phen than vãn.“Oa! Thuyền thật đẹp nha!”“Đúng vậy! Không biết là của nhà nào đây?”“…..”Thuyền này, màu đỏ làm chủ, màu sắc rực rỡ khác làm phụ. Tầng thứ nhất,áo choàng phi phượng, tầng thứ hai hồng sa phiêu thượng, ở trên thuyềncòn có một tấm biển lớn, nổi bật trong tấm biển là bốn chữ Phượng Vũ CửuThiên nét chữ khí phách rồng bay phượng múa do chính tay Phượng Thiên Mịviết.Người ở hai chiếc thuyền lớn trong hồ ánh mắt cũng bị hấp dẫn, đều nhịnkhông được đứng dậy nhìn qua.Chỉ thấy tám nữ tử lên thuyền, người đi phía trước vận hồng y, mặt manghồng sa, làm cho người ta cảm giác thần bí xinh đẹp, cao quý không tầmthường. tiếp đó là bạch y nữ tử, lụa trắng che mặt, thần bí thoát tục, phíasau là năm, sáu nữ tử khác vận y phục khác nhau, trên mặt đều mang bạchsa.Vì Phượng Thiên Mị không muốn lộ diện, cho nên mới lấy khăn che mặt, đặcbiệt Hồng Kiều, nếu là có người nhận ra thì thật không tốt.Nhưng trong mắt kẻ khác, hành động đó của các nàng chỉ là phô trươngthanh thế, mà kẻ đó không ai khác chính là Thương Lan Hiên đang đứng trênthuyền của Phù Hương viện. Lúc này, Thương Lan Hiên khoanh tay đứng trên đầu thuyền, nhìn thuyền của Phượng Thiên Mị bên kia bờ, trong mắt lộ vẻkhinh thường..Bên cạnh Thương Lan Hiên là Ngũ đại công tử trong vận thành, là phong lưu công tử, hàn lâm đại học sĩ, Trầm Hạo Duyên.Ngũ đại công tử Vận thành xếp theo thứ tự là Mộc Cẩm Thần, Giang Ngự Phong, Thương Lan Hiên, Trầm Hạo Duyên, Thương Lan Việt, năm người không chỉ có danh soái khí, tài hoa rất cao, võ công cũng không kém, cũng vì vậy mà bọn họ trở thành tình nhân trong mộng của các nữ tử.Chỉ là thần y Giang Ngự Phong đến vô ảnh, đi vô tung, muốn gặp mặt một lần cũng khó khăn!

A! Hắn rốt cuộc là làm sao vậy? Tự nhiên tới đây suất ba ngày trời tìm nàng,

Thương Lan Mạch có chút tự giễu.

Quên đi, giờ Thìn rồi, cũng nên về thôi!

Chuyện tình ở Phượng Vũ Cửu Thiên đều đâu vào đó, Phượng Thiên Mị đám người trở lại phòng, qua nhiều ngày như vậy Phượng Thiên Mị đột nhiên

muốn thả lỏng một chút, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn Minh Nguyệt hồ đối

diện, du thuyền lui tới, nhạc khúc du dương.

Nổi bật nhất trong hồ là hai chiếc thuyền lớn, đặc biệt là thuyền của Phù

Hương viện, hấp dẫn ánh mắt của Phượng Thiên Mị, trong mắt nàng bõng

hiển lên âm ngoan cùng giảo hoạt.

Một kế này cũng là phương pháp tuyên truyền tốt nhất cho Phượng Vũ Cửu Thiên, nếu là Thương Lan Hiên cũng ngồi trong thuyền đó thì càng thêm

thuận tiện…

Nàng không phải thần, không nhất định tất cả mọi thứ đều có trong dự đoán của nàng, nhưng nàng chưa bao giờ bỏ qua khi có cơ hội trả thù, chính

chẳng qua không được thống khoái mà thôi.

“Đã qua nhiều ngày như vậy, chúng ta cũng nên thả lỏng một chút, vừa vặn

có thuyền chúng ta đi du hồ chút đi.” Phượng Thiên Mị cười nói.

Du thuyền là nhân lúc sửa sang lại Phượng Vũ Cửu Thiên nhờ người làm một cái, tuy rằng không xa hoa nhưng thập phần tao nhã.

“Chủ tử, vậy ta đi chuẩn bị.” Lâm ma ma và Tiền ma ma đáp lại vội vàng

chạy đi chuẩn bị.

Phượng Thiên Mị thuyền tuy rằng không xa xỉ nhưng so với bọn họ thanh

nhã vẫn thập phần hấp dẫn.

Quả nhiên, Phượng Thiên Mị cho người đưa thuyền ra, một phe vải đỏ vắt

lên, nhất thời khiến người xung quanh một phen than vãn.

“Oa! Thuyền thật đẹp nha!”

“Đúng vậy! Không biết là của nhà nào đây?”

“…..”

Thuyền này, màu đỏ làm chủ, màu sắc rực rỡ khác làm phụ. Tầng thứ nhất,

áo choàng phi phượng, tầng thứ hai hồng sa phiêu thượng, ở trên thuyền

còn có một tấm biển lớn, nổi bật trong tấm biển là bốn chữ Phượng Vũ Cửu

Thiên nét chữ khí phách rồng bay phượng múa do chính tay Phượng Thiên Mị

viết.

Người ở hai chiếc thuyền lớn trong hồ ánh mắt cũng bị hấp dẫn, đều nhịn

không được đứng dậy nhìn qua.

Chỉ thấy tám nữ tử lên thuyền, người đi phía trước vận hồng y, mặt mang

hồng sa, làm cho người ta cảm giác thần bí xinh đẹp, cao quý không tầm

thường. tiếp đó là bạch y nữ tử, lụa trắng che mặt, thần bí thoát tục, phía

sau là năm, sáu nữ tử khác vận y phục khác nhau, trên mặt đều mang bạch

sa.

Vì Phượng Thiên Mị không muốn lộ diện, cho nên mới lấy khăn che mặt, đặc

biệt Hồng Kiều, nếu là có người nhận ra thì thật không tốt.

Nhưng trong mắt kẻ khác, hành động đó của các nàng chỉ là phô trương

thanh thế, mà kẻ đó không ai khác chính là Thương Lan Hiên đang đứng trên

thuyền của Phù Hương viện. Lúc này, Thương Lan Hiên khoanh tay đứng trên đầu thuyền, nhìn thuyền của Phượng Thiên Mị bên kia bờ, trong mắt lộ vẻ

khinh thường..

Bên cạnh Thương Lan Hiên là Ngũ đại công tử trong vận thành, là phong lưu công tử, hàn lâm đại học sĩ, Trầm Hạo Duyên.

Ngũ đại công tử Vận thành xếp theo thứ tự là Mộc Cẩm Thần, Giang Ngự Phong, Thương Lan Hiên, Trầm Hạo Duyên, Thương Lan Việt, năm người không chỉ có danh soái khí, tài hoa rất cao, võ công cũng không kém, cũng vì vậy mà bọn họ trở thành tình nhân trong mộng của các nữ tử.

Chỉ là thần y Giang Ngự Phong đến vô ảnh, đi vô tung, muốn gặp mặt một lần cũng khó khăn!

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… A! Hắn rốt cuộc là làm sao vậy? Tự nhiên tới đây suất ba ngày trời tìm nàng,Thương Lan Mạch có chút tự giễu.Quên đi, giờ Thìn rồi, cũng nên về thôi!Chuyện tình ở Phượng Vũ Cửu Thiên đều đâu vào đó, Phượng Thiên Mị đám người trở lại phòng, qua nhiều ngày như vậy Phượng Thiên Mị đột nhiênmuốn thả lỏng một chút, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn Minh Nguyệt hồ đốidiện, du thuyền lui tới, nhạc khúc du dương.Nổi bật nhất trong hồ là hai chiếc thuyền lớn, đặc biệt là thuyền của PhùHương viện, hấp dẫn ánh mắt của Phượng Thiên Mị, trong mắt nàng bõnghiển lên âm ngoan cùng giảo hoạt.Một kế này cũng là phương pháp tuyên truyền tốt nhất cho Phượng Vũ Cửu Thiên, nếu là Thương Lan Hiên cũng ngồi trong thuyền đó thì càng thêmthuận tiện…Nàng không phải thần, không nhất định tất cả mọi thứ đều có trong dự đoán của nàng, nhưng nàng chưa bao giờ bỏ qua khi có cơ hội trả thù, chínhchẳng qua không được thống khoái mà thôi.“Đã qua nhiều ngày như vậy, chúng ta cũng nên thả lỏng một chút, vừa vặncó thuyền chúng ta đi du hồ chút đi.” Phượng Thiên Mị cười nói.Du thuyền là nhân lúc sửa sang lại Phượng Vũ Cửu Thiên nhờ người làm một cái, tuy rằng không xa hoa nhưng thập phần tao nhã.“Chủ tử, vậy ta đi chuẩn bị.” Lâm ma ma và Tiền ma ma đáp lại vội vàngchạy đi chuẩn bị.Phượng Thiên Mị thuyền tuy rằng không xa xỉ nhưng so với bọn họ thanhnhã vẫn thập phần hấp dẫn.Quả nhiên, Phượng Thiên Mị cho người đưa thuyền ra, một phe vải đỏ vắtlên, nhất thời khiến người xung quanh một phen than vãn.“Oa! Thuyền thật đẹp nha!”“Đúng vậy! Không biết là của nhà nào đây?”“…..”Thuyền này, màu đỏ làm chủ, màu sắc rực rỡ khác làm phụ. Tầng thứ nhất,áo choàng phi phượng, tầng thứ hai hồng sa phiêu thượng, ở trên thuyềncòn có một tấm biển lớn, nổi bật trong tấm biển là bốn chữ Phượng Vũ CửuThiên nét chữ khí phách rồng bay phượng múa do chính tay Phượng Thiên Mịviết.Người ở hai chiếc thuyền lớn trong hồ ánh mắt cũng bị hấp dẫn, đều nhịnkhông được đứng dậy nhìn qua.Chỉ thấy tám nữ tử lên thuyền, người đi phía trước vận hồng y, mặt manghồng sa, làm cho người ta cảm giác thần bí xinh đẹp, cao quý không tầmthường. tiếp đó là bạch y nữ tử, lụa trắng che mặt, thần bí thoát tục, phíasau là năm, sáu nữ tử khác vận y phục khác nhau, trên mặt đều mang bạchsa.Vì Phượng Thiên Mị không muốn lộ diện, cho nên mới lấy khăn che mặt, đặcbiệt Hồng Kiều, nếu là có người nhận ra thì thật không tốt.Nhưng trong mắt kẻ khác, hành động đó của các nàng chỉ là phô trươngthanh thế, mà kẻ đó không ai khác chính là Thương Lan Hiên đang đứng trênthuyền của Phù Hương viện. Lúc này, Thương Lan Hiên khoanh tay đứng trên đầu thuyền, nhìn thuyền của Phượng Thiên Mị bên kia bờ, trong mắt lộ vẻkhinh thường..Bên cạnh Thương Lan Hiên là Ngũ đại công tử trong vận thành, là phong lưu công tử, hàn lâm đại học sĩ, Trầm Hạo Duyên.Ngũ đại công tử Vận thành xếp theo thứ tự là Mộc Cẩm Thần, Giang Ngự Phong, Thương Lan Hiên, Trầm Hạo Duyên, Thương Lan Việt, năm người không chỉ có danh soái khí, tài hoa rất cao, võ công cũng không kém, cũng vì vậy mà bọn họ trở thành tình nhân trong mộng của các nữ tử.Chỉ là thần y Giang Ngự Phong đến vô ảnh, đi vô tung, muốn gặp mặt một lần cũng khó khăn!

Chương 68: Ngũ đại công tử