Tác giả:

“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều…

Chương 71: Cửu ngưỡng đại danh

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… Mà bên này tiếng ca như nước vẫn không ngừng:Đàn ngân khúc âm vang phù vân mơ hồn hoaVương ** *n hồng trần.Từng say đắm hương thơm nồng mang bao gió sươngLệ hồng nhan khẽ rơi.Còn đâu khúc ca nơi phồn hoa như phù duTan biến trên bờ môi.Vầng trăng chếch xa xôi, lầu cao thêm hắt hiuMàu rêu phong phủ mờPhong vân trôi qua vẫn câu thề khắc ghiNhưng thế gian xoay vần, người thay lòng.Tương tư chưa vơi muốn vươn bàn tay giữ lấyHồng trần muôn bể dâu.“Tiểu thư, có thuyền hoa đi về phía chúng ta.|” Phượng Thiên Mị vừa dưngtiếng ca, Bạch Nhan nhanh chóng báo cáo.Bởi vì tất cả mọi người đều trầm mê trong tiếng ca, nên không có phán hiện,giờ thuyền hoa đó đã cách các nàng khoảng mười thước.Phượng Thiên Mị nhìn phía ngoài, thấy người đứng đầu thuyền là ThươngLan Hiên, trong mắt hiện lên âm ngoan, khoé miệng gợi lên một nụ cười tàmị dưới hồng sa, “Không cố việc gì.”“Là, là Hiên vương.” Mà ngay tại Phượng Thiên Mị dứt lời sau, Hồng Kiều nhẹgiọng kinh hô, mọi người vừa nghe, trong mắt đều hiện lên hận ý cùng cảnhgiác.“Đừng khẩn trương, hôm nay cho các ngươi xem bản tiểu thư chỉnh hắn.”Phượng Thiên Mị cười ta nói.Mọi người nghe xong, cũng thực chờ mong kết cục của Thương Lan Hiên, nếukhông phải tiểu thư nói không thể hàng đọng thiếu suy nghĩ, các nàng thậtkhông định để Thương Lan Hiên sống tiêu dao như vậy đâu!Mộc Cẩm Thần trên thuyền Phong Nguyệt lâu, thấy Thương Lan Hiên nhưvậy cũng hiểu, hắn chỉ hơi nheo mắt, không có suy nghĩ dư thừa đơn giảnđứng nhìn tất cả.Thuyền của Phù Hương Viện tiến lại gần thuyền Phượng Vũ Cửu Thiên, haithuyền cách nhau khoảng hai thước thì dừng lại.Lúc này, một nam tử có bộ dạng giống gã sai vặt đứng lên mũi thuyềnhướng về thuyền của các nàng nói,“Cô nương, hảo chủ ta cho mời cô nươngđến đán một khúc.” Ngữ khí gã sai vặt mang theo nhiều điểm ngạo mạngcũng khinh thường.Quả thật vậy chủ tử hắn là Hiên vương gia, đối với một nữ tử thanh lâu.Cần khách khí sao? Chủ tử cho các nàng lên đàn hát đã là vinh hạnh lắm rồi.“Không biết, chủ tử nhà ngươi là ai?” Phượng Thiên Mị cố ý nhu hóa mộtchút thanh âm, ra vẻ không biết hỏi.“Chủ tử nhà ta chính là Hiên vương gia.” Gã sai vặt có chút không kiên nhẫn,khinh bỉ nói.“Nga…! Nguyên lai là Hiên vương gia! Cửu ngưỡng đại danh (ngưỡng mộ đãlâu).” Phượng Thiên Mị vừa nghe, giống như bừng tỉnh đại ngộ, cố ý nga dàimột tiếng, thanh âm cũng đề cao vài cái đê-xi-ben,“Nghe thời gian trước,Hiên vương gia cưới Phượng gia ngốc nữ, sau lại chết cháy trong hoả hoạn,đêm đó còn bị cháy đến hai lần. Sau lại có người nói là quỷ hồn PhượngThiên mị chết oan uổng, cho nên trở lại báo thù, còn khiến người dân Vânthành kinh hoảng mất ngày đâu! Chỉ là bị một đạo thánh chỉ tuyên bốPhượng Thiên Mị là điềm xấu dập tắt, bất quá, tiểu nữ cảm thấy, sự tình tựahồ không phải đơn giản như vậy, không biết Hiên vương có thể kể một hai, giúp tiểu nữ giải mối nghi hoặc trong lòng?” Phượng Thiên Mị nói trong giọng điệu tràn đầy cười nhạo và châm chọc.Thương Lan Hiên nghe vậy, sắc mặt nhất thời trở nên xanh mét, vặn vẹo,ánh mắt nhìn về phía Phượng Thiên Mị ngoài phẫn nộ cũng chỉ có phẫn nộ,nhưng lại không nói gì

Mà bên này tiếng ca như nước vẫn không ngừng:

Đàn ngân khúc âm vang phù vân mơ hồn hoa

Vương ** *n hồng trần.

Từng say đắm hương thơm nồng mang bao gió sương

Lệ hồng nhan khẽ rơi.

Còn đâu khúc ca nơi phồn hoa như phù du

Tan biến trên bờ môi.

Vầng trăng chếch xa xôi, lầu cao thêm hắt hiu

Màu rêu phong phủ mờ

Phong vân trôi qua vẫn câu thề khắc ghi

Nhưng thế gian xoay vần, người thay lòng.

Tương tư chưa vơi muốn vươn bàn tay giữ lấy

Hồng trần muôn bể dâu.

“Tiểu thư, có thuyền hoa đi về phía chúng ta.|” Phượng Thiên Mị vừa dưng

tiếng ca, Bạch Nhan nhanh chóng báo cáo.

Bởi vì tất cả mọi người đều trầm mê trong tiếng ca, nên không có phán hiện,

giờ thuyền hoa đó đã cách các nàng khoảng mười thước.

Phượng Thiên Mị nhìn phía ngoài, thấy người đứng đầu thuyền là Thương

Lan Hiên, trong mắt hiện lên âm ngoan, khoé miệng gợi lên một nụ cười tà

mị dưới hồng sa, “Không cố việc gì.”

“Là, là Hiên vương.” Mà ngay tại Phượng Thiên Mị dứt lời sau, Hồng Kiều nhẹ

giọng kinh hô, mọi người vừa nghe, trong mắt đều hiện lên hận ý cùng cảnh

giác.

“Đừng khẩn trương, hôm nay cho các ngươi xem bản tiểu thư chỉnh hắn.”

Phượng Thiên Mị cười ta nói.

Mọi người nghe xong, cũng thực chờ mong kết cục của Thương Lan Hiên, nếu

không phải tiểu thư nói không thể hàng đọng thiếu suy nghĩ, các nàng thật

không định để Thương Lan Hiên sống tiêu dao như vậy đâu!

Mộc Cẩm Thần trên thuyền Phong Nguyệt lâu, thấy Thương Lan Hiên như

vậy cũng hiểu, hắn chỉ hơi nheo mắt, không có suy nghĩ dư thừa đơn giản

đứng nhìn tất cả.

Thuyền của Phù Hương Viện tiến lại gần thuyền Phượng Vũ Cửu Thiên, hai

thuyền cách nhau khoảng hai thước thì dừng lại.

Lúc này, một nam tử có bộ dạng giống gã sai vặt đứng lên mũi thuyền

hướng về thuyền của các nàng nói,“Cô nương, hảo chủ ta cho mời cô nương

đến đán một khúc.” Ngữ khí gã sai vặt mang theo nhiều điểm ngạo mạng

cũng khinh thường.

Quả thật vậy chủ tử hắn là Hiên vương gia, đối với một nữ tử thanh lâu.

Cần khách khí sao? Chủ tử cho các nàng lên đàn hát đã là vinh hạnh lắm rồi.

“Không biết, chủ tử nhà ngươi là ai?” Phượng Thiên Mị cố ý nhu hóa một

chút thanh âm, ra vẻ không biết hỏi.

“Chủ tử nhà ta chính là Hiên vương gia.” Gã sai vặt có chút không kiên nhẫn,

khinh bỉ nói.

“Nga…! Nguyên lai là Hiên vương gia! Cửu ngưỡng đại danh (ngưỡng mộ đã

lâu).” Phượng Thiên Mị vừa nghe, giống như bừng tỉnh đại ngộ, cố ý nga dài

một tiếng, thanh âm cũng đề cao vài cái đê-xi-ben,“Nghe thời gian trước,

Hiên vương gia cưới Phượng gia ngốc nữ, sau lại chết cháy trong hoả hoạn,

đêm đó còn bị cháy đến hai lần. Sau lại có người nói là quỷ hồn Phượng

Thiên mị chết oan uổng, cho nên trở lại báo thù, còn khiến người dân Vân

thành kinh hoảng mất ngày đâu! Chỉ là bị một đạo thánh chỉ tuyên bố

Phượng Thiên Mị là điềm xấu dập tắt, bất quá, tiểu nữ cảm thấy, sự tình tựa

hồ không phải đơn giản như vậy, không biết Hiên vương có thể kể một hai, giúp tiểu nữ giải mối nghi hoặc trong lòng?” Phượng Thiên Mị nói trong giọng điệu tràn đầy cười nhạo và châm chọc.

Thương Lan Hiên nghe vậy, sắc mặt nhất thời trở nên xanh mét, vặn vẹo,

ánh mắt nhìn về phía Phượng Thiên Mị ngoài phẫn nộ cũng chỉ có phẫn nộ,

nhưng lại không nói gì

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… Mà bên này tiếng ca như nước vẫn không ngừng:Đàn ngân khúc âm vang phù vân mơ hồn hoaVương ** *n hồng trần.Từng say đắm hương thơm nồng mang bao gió sươngLệ hồng nhan khẽ rơi.Còn đâu khúc ca nơi phồn hoa như phù duTan biến trên bờ môi.Vầng trăng chếch xa xôi, lầu cao thêm hắt hiuMàu rêu phong phủ mờPhong vân trôi qua vẫn câu thề khắc ghiNhưng thế gian xoay vần, người thay lòng.Tương tư chưa vơi muốn vươn bàn tay giữ lấyHồng trần muôn bể dâu.“Tiểu thư, có thuyền hoa đi về phía chúng ta.|” Phượng Thiên Mị vừa dưngtiếng ca, Bạch Nhan nhanh chóng báo cáo.Bởi vì tất cả mọi người đều trầm mê trong tiếng ca, nên không có phán hiện,giờ thuyền hoa đó đã cách các nàng khoảng mười thước.Phượng Thiên Mị nhìn phía ngoài, thấy người đứng đầu thuyền là ThươngLan Hiên, trong mắt hiện lên âm ngoan, khoé miệng gợi lên một nụ cười tàmị dưới hồng sa, “Không cố việc gì.”“Là, là Hiên vương.” Mà ngay tại Phượng Thiên Mị dứt lời sau, Hồng Kiều nhẹgiọng kinh hô, mọi người vừa nghe, trong mắt đều hiện lên hận ý cùng cảnhgiác.“Đừng khẩn trương, hôm nay cho các ngươi xem bản tiểu thư chỉnh hắn.”Phượng Thiên Mị cười ta nói.Mọi người nghe xong, cũng thực chờ mong kết cục của Thương Lan Hiên, nếukhông phải tiểu thư nói không thể hàng đọng thiếu suy nghĩ, các nàng thậtkhông định để Thương Lan Hiên sống tiêu dao như vậy đâu!Mộc Cẩm Thần trên thuyền Phong Nguyệt lâu, thấy Thương Lan Hiên nhưvậy cũng hiểu, hắn chỉ hơi nheo mắt, không có suy nghĩ dư thừa đơn giảnđứng nhìn tất cả.Thuyền của Phù Hương Viện tiến lại gần thuyền Phượng Vũ Cửu Thiên, haithuyền cách nhau khoảng hai thước thì dừng lại.Lúc này, một nam tử có bộ dạng giống gã sai vặt đứng lên mũi thuyềnhướng về thuyền của các nàng nói,“Cô nương, hảo chủ ta cho mời cô nươngđến đán một khúc.” Ngữ khí gã sai vặt mang theo nhiều điểm ngạo mạngcũng khinh thường.Quả thật vậy chủ tử hắn là Hiên vương gia, đối với một nữ tử thanh lâu.Cần khách khí sao? Chủ tử cho các nàng lên đàn hát đã là vinh hạnh lắm rồi.“Không biết, chủ tử nhà ngươi là ai?” Phượng Thiên Mị cố ý nhu hóa mộtchút thanh âm, ra vẻ không biết hỏi.“Chủ tử nhà ta chính là Hiên vương gia.” Gã sai vặt có chút không kiên nhẫn,khinh bỉ nói.“Nga…! Nguyên lai là Hiên vương gia! Cửu ngưỡng đại danh (ngưỡng mộ đãlâu).” Phượng Thiên Mị vừa nghe, giống như bừng tỉnh đại ngộ, cố ý nga dàimột tiếng, thanh âm cũng đề cao vài cái đê-xi-ben,“Nghe thời gian trước,Hiên vương gia cưới Phượng gia ngốc nữ, sau lại chết cháy trong hoả hoạn,đêm đó còn bị cháy đến hai lần. Sau lại có người nói là quỷ hồn PhượngThiên mị chết oan uổng, cho nên trở lại báo thù, còn khiến người dân Vânthành kinh hoảng mất ngày đâu! Chỉ là bị một đạo thánh chỉ tuyên bốPhượng Thiên Mị là điềm xấu dập tắt, bất quá, tiểu nữ cảm thấy, sự tình tựahồ không phải đơn giản như vậy, không biết Hiên vương có thể kể một hai, giúp tiểu nữ giải mối nghi hoặc trong lòng?” Phượng Thiên Mị nói trong giọng điệu tràn đầy cười nhạo và châm chọc.Thương Lan Hiên nghe vậy, sắc mặt nhất thời trở nên xanh mét, vặn vẹo,ánh mắt nhìn về phía Phượng Thiên Mị ngoài phẫn nộ cũng chỉ có phẫn nộ,nhưng lại không nói gì

Chương 71: Cửu ngưỡng đại danh