Tác giả:

Trên giường tiểu Phàm đang nằm ngủ thì bị ai đó ôm. Hôn đến hai má đỏ hết lên. Bàn tay mũm mĩm xô xô người kia cất lên giọng trong cao mang theo chút ngái ngủ "Á...để tiểu Phàm ngủ. Anh xinh đẹp đừng làm phiền tiểu Phàm." Hạ Lộ Thần mười ba tuổi bị tiểu Phàm tám tuổi chọc cười. Giả vờ tủi thân nhỏ giọng. "Tiểu Phàm ghét anh xinh đẹp rồi. Anh buồn, anh đi chơi với tiểu Trung đây." Đôi mắt tinh nghịch lập tức mở ra, ôm chầm lấy cổ Hạ Lộ Thần. "Ứ ư...anh xinh đẹp ở lại chơi với tiểu Phàm. Tiểu Phàm hứa không ghét anh." Hạ Lộ Thần cười ranh ma, nheo nheo mắt nhìn tiểu Phàm. "Hứa thôi thì không đủ. Phải có cam kết a." "Chụt" một tiếng, nước miếng kéo từ miệng tiểu Phàm đến má phải của Hạ Lộ Thần. "Hảo a. Cam kết rồi, anh xinh đẹp không được đi chơi với tiểu Trung."

Chương 2: Cái đuôi

Lại Đây Tiểu PhàmTác giả: Huyền NamidaTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngôn TìnhTrên giường tiểu Phàm đang nằm ngủ thì bị ai đó ôm. Hôn đến hai má đỏ hết lên. Bàn tay mũm mĩm xô xô người kia cất lên giọng trong cao mang theo chút ngái ngủ "Á...để tiểu Phàm ngủ. Anh xinh đẹp đừng làm phiền tiểu Phàm." Hạ Lộ Thần mười ba tuổi bị tiểu Phàm tám tuổi chọc cười. Giả vờ tủi thân nhỏ giọng. "Tiểu Phàm ghét anh xinh đẹp rồi. Anh buồn, anh đi chơi với tiểu Trung đây." Đôi mắt tinh nghịch lập tức mở ra, ôm chầm lấy cổ Hạ Lộ Thần. "Ứ ư...anh xinh đẹp ở lại chơi với tiểu Phàm. Tiểu Phàm hứa không ghét anh." Hạ Lộ Thần cười ranh ma, nheo nheo mắt nhìn tiểu Phàm. "Hứa thôi thì không đủ. Phải có cam kết a." "Chụt" một tiếng, nước miếng kéo từ miệng tiểu Phàm đến má phải của Hạ Lộ Thần. "Hảo a. Cam kết rồi, anh xinh đẹp không được đi chơi với tiểu Trung." Hạ Lộ Thần đang ngồi trước bàn học. Cặm cụi ghi chép. Trên khuôn mặt mười ba tuổi đã ra dáng một chàng hoàng tử từ tranh vẽ bước ra, cậu ngước nhìn tiểu Phàm đang phụng phịu đôi má bầu bĩnh trắng nõn."Tiểu Phàm hôm nay làm sao thế? Ai bắt nạt tiểu Phàm à? Nói anh nghe, anh đòi lại công bằng."Lắc đầu."Vậy bị lão ba mắng à?"Lắc đầu."Hay bị lão nương đánh?"Lắc đầu.Hạ Lộ Thần nhấc bổng tiểu Phàm đặt lên đùi. Ngón tay thon dài sờ sờ khuôn má mềm mịn đến muốn cắn cho cái."Nói đi rồi anh xinh đẹp đưa đi ăn hồ lô mận."Cặp mắt ỉu xìu nãy giờ bỗng xẹt qua tia khẩn trương. Cái miệng chu ra, hai tay vân vê ngón tay Hạ Lộ Thần."Tiểu Linh nhi và tiểu Hà nhi bảo tiểu Phàm là cái khác người.""Hử? Tại sao?""Vì tiểu Phàm có đuôi mọc đằng trước.""À...Vậy tiểu Phàm thích đuôi mọc đằng sau hả?"Gật đầu.Đưa má tiểu Phàm lại gần miệng nhẹ cắn một cái, Hạ Lộ Thần khoé miệng nhếch lên."Chờ 5 năm nữa tiểu Phàm sẽ có đuôi đằng sau. Yên tâm đi nha."

Hạ Lộ Thần đang ngồi trước bàn học. Cặm cụi ghi chép. Trên khuôn mặt mười ba tuổi đã ra dáng một chàng hoàng tử từ tranh vẽ bước ra, cậu ngước nhìn tiểu Phàm đang phụng phịu đôi má bầu bĩnh trắng nõn.

"Tiểu Phàm hôm nay làm sao thế? Ai bắt nạt tiểu Phàm à? Nói anh nghe, anh đòi lại công bằng."

Lắc đầu.

"Vậy bị lão ba mắng à?"

Lắc đầu.

"Hay bị lão nương đánh?"

Lắc đầu.

Hạ Lộ Thần nhấc bổng tiểu Phàm đặt lên đùi. Ngón tay thon dài sờ sờ khuôn má mềm mịn đến muốn cắn cho cái.

"Nói đi rồi anh xinh đẹp đưa đi ăn hồ lô mận."

Cặp mắt ỉu xìu nãy giờ bỗng xẹt qua tia khẩn trương. Cái miệng chu ra, hai tay vân vê ngón tay Hạ Lộ Thần.

"Tiểu Linh nhi và tiểu Hà nhi bảo tiểu Phàm là cái khác người."

"Hử? Tại sao?"

"Vì tiểu Phàm có đuôi mọc đằng trước."

"À...Vậy tiểu Phàm thích đuôi mọc đằng sau hả?"

Gật đầu.

Đưa má tiểu Phàm lại gần miệng nhẹ cắn một cái, Hạ Lộ Thần khoé miệng nhếch lên.

"Chờ 5 năm nữa tiểu Phàm sẽ có đuôi đằng sau. Yên tâm đi nha."

Lại Đây Tiểu PhàmTác giả: Huyền NamidaTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngôn TìnhTrên giường tiểu Phàm đang nằm ngủ thì bị ai đó ôm. Hôn đến hai má đỏ hết lên. Bàn tay mũm mĩm xô xô người kia cất lên giọng trong cao mang theo chút ngái ngủ "Á...để tiểu Phàm ngủ. Anh xinh đẹp đừng làm phiền tiểu Phàm." Hạ Lộ Thần mười ba tuổi bị tiểu Phàm tám tuổi chọc cười. Giả vờ tủi thân nhỏ giọng. "Tiểu Phàm ghét anh xinh đẹp rồi. Anh buồn, anh đi chơi với tiểu Trung đây." Đôi mắt tinh nghịch lập tức mở ra, ôm chầm lấy cổ Hạ Lộ Thần. "Ứ ư...anh xinh đẹp ở lại chơi với tiểu Phàm. Tiểu Phàm hứa không ghét anh." Hạ Lộ Thần cười ranh ma, nheo nheo mắt nhìn tiểu Phàm. "Hứa thôi thì không đủ. Phải có cam kết a." "Chụt" một tiếng, nước miếng kéo từ miệng tiểu Phàm đến má phải của Hạ Lộ Thần. "Hảo a. Cam kết rồi, anh xinh đẹp không được đi chơi với tiểu Trung." Hạ Lộ Thần đang ngồi trước bàn học. Cặm cụi ghi chép. Trên khuôn mặt mười ba tuổi đã ra dáng một chàng hoàng tử từ tranh vẽ bước ra, cậu ngước nhìn tiểu Phàm đang phụng phịu đôi má bầu bĩnh trắng nõn."Tiểu Phàm hôm nay làm sao thế? Ai bắt nạt tiểu Phàm à? Nói anh nghe, anh đòi lại công bằng."Lắc đầu."Vậy bị lão ba mắng à?"Lắc đầu."Hay bị lão nương đánh?"Lắc đầu.Hạ Lộ Thần nhấc bổng tiểu Phàm đặt lên đùi. Ngón tay thon dài sờ sờ khuôn má mềm mịn đến muốn cắn cho cái."Nói đi rồi anh xinh đẹp đưa đi ăn hồ lô mận."Cặp mắt ỉu xìu nãy giờ bỗng xẹt qua tia khẩn trương. Cái miệng chu ra, hai tay vân vê ngón tay Hạ Lộ Thần."Tiểu Linh nhi và tiểu Hà nhi bảo tiểu Phàm là cái khác người.""Hử? Tại sao?""Vì tiểu Phàm có đuôi mọc đằng trước.""À...Vậy tiểu Phàm thích đuôi mọc đằng sau hả?"Gật đầu.Đưa má tiểu Phàm lại gần miệng nhẹ cắn một cái, Hạ Lộ Thần khoé miệng nhếch lên."Chờ 5 năm nữa tiểu Phàm sẽ có đuôi đằng sau. Yên tâm đi nha."

Chương 2: Cái đuôi