Tính ra cô đã đến nơi này đã gần một tháng rồi, người không tin dị đoan như Khả Khả cô cũng phải buộc chấp nhận một sự thật rằng: ''Mình đã hoa hoa lệ lệ mà xuyên qua a !'' Thật không thể tin nỗi linh hồn nàng lại xuyên đến một nơi khỉ ho cò gáy không có trong lịch sữ này, theo nàng tìm hiểu nàng là đang ở Bắc Thiên Hoàng Triều năm thứ 13, Tử Tuyết Quốc . Chủ nhân khối thân thể này cũng gọi Lạc Khả Khả nhưng chỉ mới 15 tuổi,dung mạo thì... hình dung bằng ''tuyệt thế khuynh thành '' cũng chưa đủ, mắt to tròn sâu lắng như đáy hồ mùa thu khiến lòng người như đắm chìm vào nó, muốn làn da có làn da , muốn dáng người có dáng người , muốn diện mạo có diện mạo, là nữ nhi của một vị thương gia lắm tiền a~. Nguồn gốc của nước da trắng gần như có thể nhìn thấy xương của nàng là nàng đã bị phạt giam lỏng trong phật đường 10 năm trời. Chỉ vì một câu nói vô lí của mẹ cả, nói là bà đi xem tướng số, thầy tướng số nói mệnh nàng và hai người con của bà xung khắc , phải đem giam nàng ở phật đường trong…
Chương 3
Tình Khúc Vượt Thời GianTác giả: Ngọc Băng Tử NhiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTính ra cô đã đến nơi này đã gần một tháng rồi, người không tin dị đoan như Khả Khả cô cũng phải buộc chấp nhận một sự thật rằng: ''Mình đã hoa hoa lệ lệ mà xuyên qua a !'' Thật không thể tin nỗi linh hồn nàng lại xuyên đến một nơi khỉ ho cò gáy không có trong lịch sữ này, theo nàng tìm hiểu nàng là đang ở Bắc Thiên Hoàng Triều năm thứ 13, Tử Tuyết Quốc . Chủ nhân khối thân thể này cũng gọi Lạc Khả Khả nhưng chỉ mới 15 tuổi,dung mạo thì... hình dung bằng ''tuyệt thế khuynh thành '' cũng chưa đủ, mắt to tròn sâu lắng như đáy hồ mùa thu khiến lòng người như đắm chìm vào nó, muốn làn da có làn da , muốn dáng người có dáng người , muốn diện mạo có diện mạo, là nữ nhi của một vị thương gia lắm tiền a~. Nguồn gốc của nước da trắng gần như có thể nhìn thấy xương của nàng là nàng đã bị phạt giam lỏng trong phật đường 10 năm trời. Chỉ vì một câu nói vô lí của mẹ cả, nói là bà đi xem tướng số, thầy tướng số nói mệnh nàng và hai người con của bà xung khắc , phải đem giam nàng ở phật đường trong… Hắn ngâm mình trong thùng gỗ suy nghĩ lại hình ảnh lúc nảy, đột nhiên bật tiếng cười trầm ấm khiến Cố Tĩnh đang tiến vào giật mình dừng bước.'' Người bên trong có phải đúng là chủ tử, tiếng cười vừa rồi ???''''Cố Tĩnh đã tra ra chưa?'' Thanh âm lạnh lùng quen thuộc ấy khiến hắn hoàn hồn.'' Dạ! Nàng là Lạc Khả Khả, thứ nữ của Lạc gia, bị giam trong phật đường từ lúc 5 tuổi ......''Cuộc đời Khả Khả được 'Cố thị vệ' ngắn gọn, xúc tính tóm lược trong vài câu.So với bên này thư thái ngâm mình nghe thị vệ báo cáo, thì nàng ở bên kia đang than trời trách đất.Quay lại nửa canh giờ trước khi tên nam nhân nào đó từ từ quay lưng lại hiên lên một khuôn mặt yêu nghiệt như hư ảo dưới ánh trăng khiến nàng có cảm giác không chân thực. Mọi thứ đều hoàn hảo để hắn như một yêu nghiệt, bao gồm, bộ y phục đen thui hắn đang mặc và cả câu nói kia.''Chúng ta tắm uyên ương.''(@.@lll)'Ương cái đầu khỉ nhà hắn ấy.'Nhìn mặt nàng đang đỏ lên hắn nhếch môi như trêu nàng đã đủ vui hắn xoay người đi, nàng định gọi thì hắn nhỏ giọng như đang thì thầm bên tai nàng.'' Nhanh sẽ có người đến mang ngươi đi tắm, đừng có mà leo tường nữa! Không may mắn mà gặp ta giúp đỡ bỏ trốn nữa đâu. Hảo hảo mà nghỉ cách trả ơn ta đi. ''Hắn chưa khuất bóng thì đã có nha hoàn đến dẫn đường mang nàng đến một gian phòng rộng rãi, thoải mái. Tắm gội sạch sẽ nàng chẳng thèm quản mái tóc dài đến gối đang ướt mà lăn ra ngủ.''...''Giữa giờ Thìn có người gõ cửa phòng... nàng kéo chăn kín đầu lăn vào góc giường tiếp tục ngủ. Người bên ngoài phòng nóng lòng đá cửa "Rầm'' một tiếng chạy lại bên giường, lại thấy nữ nhân nào đó đã giờ này mà vẫn quấn chăn ngủ ngon lành.Lúc nãy gõ cửa không thấy ai trả lời hắn giật mình tưởng nàng lại chuồn êm đi, lại giật mình hơn là bản thân hắn lại mất khống chế mà xông vào. Có lẽ tính cách 'nàng' quá giống 'người đó' khiến hắn muốn giữ được nàng.Nâng nụ cười khổ, hắn cứ ngỡ đã quên được rồi chứ, tự hỏi lòng là hắn chú ý đến 'nàng' hay vì hắn nhầm 'nàng' là 'người đó'.
Hắn ngâm mình trong thùng gỗ suy nghĩ lại hình ảnh lúc nảy, đột nhiên bật tiếng cười trầm ấm khiến Cố Tĩnh đang tiến vào giật mình dừng bước.
'' Người bên trong có phải đúng là chủ tử, tiếng cười vừa rồi ???''
''Cố Tĩnh đã tra ra chưa?'' Thanh âm lạnh lùng quen thuộc ấy khiến hắn hoàn hồn.
'' Dạ! Nàng là Lạc Khả Khả, thứ nữ của Lạc gia, bị giam trong phật đường từ lúc 5 tuổi ......''
Cuộc đời Khả Khả được 'Cố thị vệ' ngắn gọn, xúc tính tóm lược trong vài câu.
So với bên này thư thái ngâm mình nghe thị vệ báo cáo, thì nàng ở bên kia đang than trời trách đất.
Quay lại nửa canh giờ trước khi tên nam nhân nào đó từ từ quay lưng lại hiên lên một khuôn mặt yêu nghiệt như hư ảo dưới ánh trăng khiến nàng có cảm giác không chân thực. Mọi thứ đều hoàn hảo để hắn như một yêu nghiệt, bao gồm, bộ y phục đen thui hắn đang mặc và cả câu nói kia.
''Chúng ta tắm uyên ương.''(@.@lll)'Ương cái đầu khỉ nhà hắn ấy.'
Nhìn mặt nàng đang đỏ lên hắn nhếch môi như trêu nàng đã đủ vui hắn xoay người đi, nàng định gọi thì hắn nhỏ giọng như đang thì thầm bên tai nàng.
'' Nhanh sẽ có người đến mang ngươi đi tắm, đừng có mà leo tường nữa! Không may mắn mà gặp ta giúp đỡ bỏ trốn nữa đâu. Hảo hảo mà nghỉ cách trả ơn ta đi. ''
Hắn chưa khuất bóng thì đã có nha hoàn đến dẫn đường mang nàng đến một gian phòng rộng rãi, thoải mái. Tắm gội sạch sẽ nàng chẳng thèm quản mái tóc dài đến gối đang ướt mà lăn ra ngủ.
''...''
Giữa giờ Thìn có người gõ cửa phòng... nàng kéo chăn kín đầu lăn vào góc giường tiếp tục ngủ. Người bên ngoài phòng nóng lòng đá cửa "Rầm'' một tiếng chạy lại bên giường, lại thấy nữ nhân nào đó đã giờ này mà vẫn quấn chăn ngủ ngon lành.
Lúc nãy gõ cửa không thấy ai trả lời hắn giật mình tưởng nàng lại chuồn êm đi, lại giật mình hơn là bản thân hắn lại mất khống chế mà xông vào. Có lẽ tính cách 'nàng' quá giống 'người đó' khiến hắn muốn giữ được nàng.
Nâng nụ cười khổ, hắn cứ ngỡ đã quên được rồi chứ, tự hỏi lòng là hắn chú ý đến 'nàng' hay vì hắn nhầm 'nàng' là 'người đó'.
Tình Khúc Vượt Thời GianTác giả: Ngọc Băng Tử NhiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTính ra cô đã đến nơi này đã gần một tháng rồi, người không tin dị đoan như Khả Khả cô cũng phải buộc chấp nhận một sự thật rằng: ''Mình đã hoa hoa lệ lệ mà xuyên qua a !'' Thật không thể tin nỗi linh hồn nàng lại xuyên đến một nơi khỉ ho cò gáy không có trong lịch sữ này, theo nàng tìm hiểu nàng là đang ở Bắc Thiên Hoàng Triều năm thứ 13, Tử Tuyết Quốc . Chủ nhân khối thân thể này cũng gọi Lạc Khả Khả nhưng chỉ mới 15 tuổi,dung mạo thì... hình dung bằng ''tuyệt thế khuynh thành '' cũng chưa đủ, mắt to tròn sâu lắng như đáy hồ mùa thu khiến lòng người như đắm chìm vào nó, muốn làn da có làn da , muốn dáng người có dáng người , muốn diện mạo có diện mạo, là nữ nhi của một vị thương gia lắm tiền a~. Nguồn gốc của nước da trắng gần như có thể nhìn thấy xương của nàng là nàng đã bị phạt giam lỏng trong phật đường 10 năm trời. Chỉ vì một câu nói vô lí của mẹ cả, nói là bà đi xem tướng số, thầy tướng số nói mệnh nàng và hai người con của bà xung khắc , phải đem giam nàng ở phật đường trong… Hắn ngâm mình trong thùng gỗ suy nghĩ lại hình ảnh lúc nảy, đột nhiên bật tiếng cười trầm ấm khiến Cố Tĩnh đang tiến vào giật mình dừng bước.'' Người bên trong có phải đúng là chủ tử, tiếng cười vừa rồi ???''''Cố Tĩnh đã tra ra chưa?'' Thanh âm lạnh lùng quen thuộc ấy khiến hắn hoàn hồn.'' Dạ! Nàng là Lạc Khả Khả, thứ nữ của Lạc gia, bị giam trong phật đường từ lúc 5 tuổi ......''Cuộc đời Khả Khả được 'Cố thị vệ' ngắn gọn, xúc tính tóm lược trong vài câu.So với bên này thư thái ngâm mình nghe thị vệ báo cáo, thì nàng ở bên kia đang than trời trách đất.Quay lại nửa canh giờ trước khi tên nam nhân nào đó từ từ quay lưng lại hiên lên một khuôn mặt yêu nghiệt như hư ảo dưới ánh trăng khiến nàng có cảm giác không chân thực. Mọi thứ đều hoàn hảo để hắn như một yêu nghiệt, bao gồm, bộ y phục đen thui hắn đang mặc và cả câu nói kia.''Chúng ta tắm uyên ương.''(@.@lll)'Ương cái đầu khỉ nhà hắn ấy.'Nhìn mặt nàng đang đỏ lên hắn nhếch môi như trêu nàng đã đủ vui hắn xoay người đi, nàng định gọi thì hắn nhỏ giọng như đang thì thầm bên tai nàng.'' Nhanh sẽ có người đến mang ngươi đi tắm, đừng có mà leo tường nữa! Không may mắn mà gặp ta giúp đỡ bỏ trốn nữa đâu. Hảo hảo mà nghỉ cách trả ơn ta đi. ''Hắn chưa khuất bóng thì đã có nha hoàn đến dẫn đường mang nàng đến một gian phòng rộng rãi, thoải mái. Tắm gội sạch sẽ nàng chẳng thèm quản mái tóc dài đến gối đang ướt mà lăn ra ngủ.''...''Giữa giờ Thìn có người gõ cửa phòng... nàng kéo chăn kín đầu lăn vào góc giường tiếp tục ngủ. Người bên ngoài phòng nóng lòng đá cửa "Rầm'' một tiếng chạy lại bên giường, lại thấy nữ nhân nào đó đã giờ này mà vẫn quấn chăn ngủ ngon lành.Lúc nãy gõ cửa không thấy ai trả lời hắn giật mình tưởng nàng lại chuồn êm đi, lại giật mình hơn là bản thân hắn lại mất khống chế mà xông vào. Có lẽ tính cách 'nàng' quá giống 'người đó' khiến hắn muốn giữ được nàng.Nâng nụ cười khổ, hắn cứ ngỡ đã quên được rồi chứ, tự hỏi lòng là hắn chú ý đến 'nàng' hay vì hắn nhầm 'nàng' là 'người đó'.