Tính ra cô đã đến nơi này đã gần một tháng rồi, người không tin dị đoan như Khả Khả cô cũng phải buộc chấp nhận một sự thật rằng: ''Mình đã hoa hoa lệ lệ mà xuyên qua a !'' Thật không thể tin nỗi linh hồn nàng lại xuyên đến một nơi khỉ ho cò gáy không có trong lịch sữ này, theo nàng tìm hiểu nàng là đang ở Bắc Thiên Hoàng Triều năm thứ 13, Tử Tuyết Quốc . Chủ nhân khối thân thể này cũng gọi Lạc Khả Khả nhưng chỉ mới 15 tuổi,dung mạo thì... hình dung bằng ''tuyệt thế khuynh thành '' cũng chưa đủ, mắt to tròn sâu lắng như đáy hồ mùa thu khiến lòng người như đắm chìm vào nó, muốn làn da có làn da , muốn dáng người có dáng người , muốn diện mạo có diện mạo, là nữ nhi của một vị thương gia lắm tiền a~. Nguồn gốc của nước da trắng gần như có thể nhìn thấy xương của nàng là nàng đã bị phạt giam lỏng trong phật đường 10 năm trời. Chỉ vì một câu nói vô lí của mẹ cả, nói là bà đi xem tướng số, thầy tướng số nói mệnh nàng và hai người con của bà xung khắc , phải đem giam nàng ở phật đường trong…
Chương 4
Tình Khúc Vượt Thời GianTác giả: Ngọc Băng Tử NhiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTính ra cô đã đến nơi này đã gần một tháng rồi, người không tin dị đoan như Khả Khả cô cũng phải buộc chấp nhận một sự thật rằng: ''Mình đã hoa hoa lệ lệ mà xuyên qua a !'' Thật không thể tin nỗi linh hồn nàng lại xuyên đến một nơi khỉ ho cò gáy không có trong lịch sữ này, theo nàng tìm hiểu nàng là đang ở Bắc Thiên Hoàng Triều năm thứ 13, Tử Tuyết Quốc . Chủ nhân khối thân thể này cũng gọi Lạc Khả Khả nhưng chỉ mới 15 tuổi,dung mạo thì... hình dung bằng ''tuyệt thế khuynh thành '' cũng chưa đủ, mắt to tròn sâu lắng như đáy hồ mùa thu khiến lòng người như đắm chìm vào nó, muốn làn da có làn da , muốn dáng người có dáng người , muốn diện mạo có diện mạo, là nữ nhi của một vị thương gia lắm tiền a~. Nguồn gốc của nước da trắng gần như có thể nhìn thấy xương của nàng là nàng đã bị phạt giam lỏng trong phật đường 10 năm trời. Chỉ vì một câu nói vô lí của mẹ cả, nói là bà đi xem tướng số, thầy tướng số nói mệnh nàng và hai người con của bà xung khắc , phải đem giam nàng ở phật đường trong… Hắn xua đi suy nghĩ trong đầu, quay lực chú ý lên con nhộng trên giường này.'' Này, cái tiểu nữ nhân, mặt trời chiếu tới mông rồi, còn không chịu rời giường.''''Ồn ào quá!'' Người trong chăn phền phức ló ra cái đầu từ mớ chăn hỗn độn.Nàng từ trong mộng đẹp ai oán mà tỉnh dậy, đập vào mắt là khuôn mặt phóng đại của hắn, không có la hét ầm ĩ, mà chỉ là nở nụ cười tươi '' Buổi sáng tốt lành! Ngươi đang ngắm ta sao?''''Ừh! Ta đang ngắm ngươi đấy! Nữ nhân ngốc.''''Ngươi mới là cổ nhân ngu ngốc, cả nhà ngươi đều ngốc, hừ.''Nghe tiếng nha hoàn vội mang nước vào giúp nàng rửa mặt.''A~ Vị tỷ tỷ này, không cần chạm ta nga, ta có tay có chân ta tự mình làm là tốt rồi, không nên phiền tỷ.''Nàng nha hoàn đột nhiên quỳ xuống dập đầu.'' Ô..ô.ô Tiểu thư, có phải người chê nô tỳ phục vụ không chu đáo nên không để nô nỳ giúp người, nô tỳ sẽ cố gắng người đừng bán nô tỳ đi ô..ô..ô.'''' Này, này ....ta..ta...tỷ...ta không có ý đó. Tỷ đứng lên đi! Chỉ là việc ta làm được ta không muốn nhờ người khác.''" Người là chủ tử, đừng gọi nô tỳ như vậy, nô tỳ gánh không nổi ô..ô.''''Ách...Ta...ta đâu phải chủ ...tử của ngươi a~. Đứng lên đi, cứ quỳ như thế ta gánh không nổi!''Hắn ngồi đấy nhếch môi bạc xem kịch vui giơ tay ý bảo nha hoàn lui ra, nhìn sang nàng chỉ vào bàn trang điểm .''Tiểu nữ nhân, rửa mặt nhanh thay y phục rồi ra ăn điểm tâm.''Nàng gật gù ngoan ngoãn rửa mặt, cầm bộ y phục vào phía sau bình phong.''Ách, rắc rối quá!'''' Cái mớ này mặc làm sao đây? ''''Hay là gọi vị nha hoàn lúc nảy vào lại.''Đột nhiên nàng cảm giác sởn gai ốc, một giọng nói từ tính phía sau lưng truyền đến.''Gọi người khác làm gì? Ta giúp ngươi mặc.''Nàng định hét lên b**n th** thì miệng bị ai đó dùng tay ngăn lại.''Cô nam ......quả nữ, lại ...ở cùng một phòng, ngươi cũng không mặc gì, thử hét lên xem.''Nàng ậm ừ ,trừng mắt nhìn hắn, bộ dạng.''Ta đây đã rất biết thời, ngươi có buông ra không thì bảo?''Hắn từ từ buông miệng nàng ra. Vừa được tự do nàng xoay người định chỉ vào mũi hắn mà mắng thì chợt nhớ ''Trời ạ! Mình còn chưa thay y phục .''''TÊN b**n th** NHÀ NGƯƠI, NHẮM MẮT LẠI CHO TA."Xung quanh một mảnh chim chóc bay tán loan.
Hắn xua đi suy nghĩ trong đầu, quay lực chú ý lên con nhộng trên giường này.
'' Này, cái tiểu nữ nhân, mặt trời chiếu tới mông rồi, còn không chịu rời giường.''
''Ồn ào quá!'' Người trong chăn phền phức ló ra cái đầu từ mớ chăn hỗn độn.
Nàng từ trong mộng đẹp ai oán mà tỉnh dậy, đập vào mắt là khuôn mặt phóng đại của hắn, không có la hét ầm ĩ, mà chỉ là nở nụ cười tươi '' Buổi sáng tốt lành! Ngươi đang ngắm ta sao?''
''Ừh! Ta đang ngắm ngươi đấy! Nữ nhân ngốc.''
''Ngươi mới là cổ nhân ngu ngốc, cả nhà ngươi đều ngốc, hừ.''
Nghe tiếng nha hoàn vội mang nước vào giúp nàng rửa mặt.
''A~ Vị tỷ tỷ này, không cần chạm ta nga, ta có tay có chân ta tự mình làm là tốt rồi, không nên phiền tỷ.''
Nàng nha hoàn đột nhiên quỳ xuống dập đầu.'' Ô..ô.ô Tiểu thư, có phải người chê nô tỳ phục vụ không chu đáo nên không để nô nỳ giúp người, nô tỳ sẽ cố gắng người đừng bán nô tỳ đi ô..ô..ô.''
'' Này, này ....ta..ta...tỷ...ta không có ý đó. Tỷ đứng lên đi! Chỉ là việc ta làm được ta không muốn nhờ người khác.''
" Người là chủ tử, đừng gọi nô tỳ như vậy, nô tỳ gánh không nổi ô..ô.''
''Ách...Ta...ta đâu phải chủ ...tử của ngươi a~. Đứng lên đi, cứ quỳ như thế ta gánh không nổi!''
Hắn ngồi đấy nhếch môi bạc xem kịch vui giơ tay ý bảo nha hoàn lui ra, nhìn sang nàng chỉ vào bàn trang điểm .
''Tiểu nữ nhân, rửa mặt nhanh thay y phục rồi ra ăn điểm tâm.''
Nàng gật gù ngoan ngoãn rửa mặt, cầm bộ y phục vào phía sau bình phong.
''Ách, rắc rối quá!''
'' Cái mớ này mặc làm sao đây? ''
''Hay là gọi vị nha hoàn lúc nảy vào lại.''
Đột nhiên nàng cảm giác sởn gai ốc, một giọng nói từ tính phía sau lưng truyền đến.
''Gọi người khác làm gì? Ta giúp ngươi mặc.''
Nàng định hét lên b**n th** thì miệng bị ai đó dùng tay ngăn lại.
''Cô nam ......quả nữ, lại ...ở cùng một phòng, ngươi cũng không mặc gì, thử hét lên xem.''
Nàng ậm ừ ,trừng mắt nhìn hắn, bộ dạng.''Ta đây đã rất biết thời, ngươi có buông ra không thì bảo?''
Hắn từ từ buông miệng nàng ra. Vừa được tự do nàng xoay người định chỉ vào mũi hắn mà mắng thì chợt nhớ ''Trời ạ! Mình còn chưa thay y phục .''
''TÊN b**n th** NHÀ NGƯƠI, NHẮM MẮT LẠI CHO TA."
Xung quanh một mảnh chim chóc bay tán loan.
Tình Khúc Vượt Thời GianTác giả: Ngọc Băng Tử NhiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTính ra cô đã đến nơi này đã gần một tháng rồi, người không tin dị đoan như Khả Khả cô cũng phải buộc chấp nhận một sự thật rằng: ''Mình đã hoa hoa lệ lệ mà xuyên qua a !'' Thật không thể tin nỗi linh hồn nàng lại xuyên đến một nơi khỉ ho cò gáy không có trong lịch sữ này, theo nàng tìm hiểu nàng là đang ở Bắc Thiên Hoàng Triều năm thứ 13, Tử Tuyết Quốc . Chủ nhân khối thân thể này cũng gọi Lạc Khả Khả nhưng chỉ mới 15 tuổi,dung mạo thì... hình dung bằng ''tuyệt thế khuynh thành '' cũng chưa đủ, mắt to tròn sâu lắng như đáy hồ mùa thu khiến lòng người như đắm chìm vào nó, muốn làn da có làn da , muốn dáng người có dáng người , muốn diện mạo có diện mạo, là nữ nhi của một vị thương gia lắm tiền a~. Nguồn gốc của nước da trắng gần như có thể nhìn thấy xương của nàng là nàng đã bị phạt giam lỏng trong phật đường 10 năm trời. Chỉ vì một câu nói vô lí của mẹ cả, nói là bà đi xem tướng số, thầy tướng số nói mệnh nàng và hai người con của bà xung khắc , phải đem giam nàng ở phật đường trong… Hắn xua đi suy nghĩ trong đầu, quay lực chú ý lên con nhộng trên giường này.'' Này, cái tiểu nữ nhân, mặt trời chiếu tới mông rồi, còn không chịu rời giường.''''Ồn ào quá!'' Người trong chăn phền phức ló ra cái đầu từ mớ chăn hỗn độn.Nàng từ trong mộng đẹp ai oán mà tỉnh dậy, đập vào mắt là khuôn mặt phóng đại của hắn, không có la hét ầm ĩ, mà chỉ là nở nụ cười tươi '' Buổi sáng tốt lành! Ngươi đang ngắm ta sao?''''Ừh! Ta đang ngắm ngươi đấy! Nữ nhân ngốc.''''Ngươi mới là cổ nhân ngu ngốc, cả nhà ngươi đều ngốc, hừ.''Nghe tiếng nha hoàn vội mang nước vào giúp nàng rửa mặt.''A~ Vị tỷ tỷ này, không cần chạm ta nga, ta có tay có chân ta tự mình làm là tốt rồi, không nên phiền tỷ.''Nàng nha hoàn đột nhiên quỳ xuống dập đầu.'' Ô..ô.ô Tiểu thư, có phải người chê nô tỳ phục vụ không chu đáo nên không để nô nỳ giúp người, nô tỳ sẽ cố gắng người đừng bán nô tỳ đi ô..ô..ô.'''' Này, này ....ta..ta...tỷ...ta không có ý đó. Tỷ đứng lên đi! Chỉ là việc ta làm được ta không muốn nhờ người khác.''" Người là chủ tử, đừng gọi nô tỳ như vậy, nô tỳ gánh không nổi ô..ô.''''Ách...Ta...ta đâu phải chủ ...tử của ngươi a~. Đứng lên đi, cứ quỳ như thế ta gánh không nổi!''Hắn ngồi đấy nhếch môi bạc xem kịch vui giơ tay ý bảo nha hoàn lui ra, nhìn sang nàng chỉ vào bàn trang điểm .''Tiểu nữ nhân, rửa mặt nhanh thay y phục rồi ra ăn điểm tâm.''Nàng gật gù ngoan ngoãn rửa mặt, cầm bộ y phục vào phía sau bình phong.''Ách, rắc rối quá!'''' Cái mớ này mặc làm sao đây? ''''Hay là gọi vị nha hoàn lúc nảy vào lại.''Đột nhiên nàng cảm giác sởn gai ốc, một giọng nói từ tính phía sau lưng truyền đến.''Gọi người khác làm gì? Ta giúp ngươi mặc.''Nàng định hét lên b**n th** thì miệng bị ai đó dùng tay ngăn lại.''Cô nam ......quả nữ, lại ...ở cùng một phòng, ngươi cũng không mặc gì, thử hét lên xem.''Nàng ậm ừ ,trừng mắt nhìn hắn, bộ dạng.''Ta đây đã rất biết thời, ngươi có buông ra không thì bảo?''Hắn từ từ buông miệng nàng ra. Vừa được tự do nàng xoay người định chỉ vào mũi hắn mà mắng thì chợt nhớ ''Trời ạ! Mình còn chưa thay y phục .''''TÊN b**n th** NHÀ NGƯƠI, NHẮM MẮT LẠI CHO TA."Xung quanh một mảnh chim chóc bay tán loan.