NGÀY 2 THÁNG 7 Đó là một ngày hè oi ả ở Cousins. Tôi nằm dài bên bể bơi với cuốn tạp chí úp trên mặt. Mẹ đang chơi bài trước hiên nhà còn cô Susannah thì đang quanh quẩn trong bếp. Chắc cô sắp sửa bước ra cùng một tách trà Mặt Trời và một cuốn sách mà cô nghĩ là tôi nên đọc - một thứ gì đó thật lãng mạn. Anh Conrad, Jeremiah và anh Steven đi lướt sóng suốt cả buổi sáng. Đêm hôm trước ở đây vừa có một trận bão to. Anh Conrad và Jeremiah trở về nhà trước, mặt mũi còn chưa thấy đâu nhưng đã nghe thấy tiếng họ rôm rả từ ngoài sân. Cả hai vừa đi lên cầu thang vừa cười nghiêng ngả về vụ Steven bị một cơn sóng dữ đánh tụt cả quần đùi. Anh Conrad bước thật nhanh tới chỗ tôi đang nằm, nhấc cuốn tạp chí ướt nhẹp ra khỏi mặt tôi và nhe răng cười bảo, "Má em dính đầy cả chữ rồi kìa." Tôi liếc mắt lên nhìn anh, "Chữ viết gì thế ạ?" Anh ngồi xổm xuống bên cạnh, nheo mắt nhìn chằm chằm vào mặt tôi và nói, "Anh nhìn không rõ, để xem nào," mặt anh hình sự theo kiểu rất Conrad. Đột nhiên anh cúi xuống…
Chương 4: Jeremiah
Mùa Hè Thiên Đường 2 - Mùa Hè Không Lẻ LoiTác giả: Jenny HanTruyện Ngôn Tình, Truyện Phương TâyNGÀY 2 THÁNG 7 Đó là một ngày hè oi ả ở Cousins. Tôi nằm dài bên bể bơi với cuốn tạp chí úp trên mặt. Mẹ đang chơi bài trước hiên nhà còn cô Susannah thì đang quanh quẩn trong bếp. Chắc cô sắp sửa bước ra cùng một tách trà Mặt Trời và một cuốn sách mà cô nghĩ là tôi nên đọc - một thứ gì đó thật lãng mạn. Anh Conrad, Jeremiah và anh Steven đi lướt sóng suốt cả buổi sáng. Đêm hôm trước ở đây vừa có một trận bão to. Anh Conrad và Jeremiah trở về nhà trước, mặt mũi còn chưa thấy đâu nhưng đã nghe thấy tiếng họ rôm rả từ ngoài sân. Cả hai vừa đi lên cầu thang vừa cười nghiêng ngả về vụ Steven bị một cơn sóng dữ đánh tụt cả quần đùi. Anh Conrad bước thật nhanh tới chỗ tôi đang nằm, nhấc cuốn tạp chí ướt nhẹp ra khỏi mặt tôi và nhe răng cười bảo, "Má em dính đầy cả chữ rồi kìa." Tôi liếc mắt lên nhìn anh, "Chữ viết gì thế ạ?" Anh ngồi xổm xuống bên cạnh, nheo mắt nhìn chằm chằm vào mặt tôi và nói, "Anh nhìn không rõ, để xem nào," mặt anh hình sự theo kiểu rất Conrad. Đột nhiên anh cúi xuống… Tôi chưa bao giờ nghĩ chứng kiến cảnh bố mình khóc lại khiến tâm trạng tôi rối bời đến như vậy. Có thể với nhiều người đó là chuyện bình thường. Có thể với nhiều người, việc bố họ thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình là một điều rất tự nhiên. Nhưng bố tôi thì khác.Ông không phải là người dễ khóc và càng không phải là người khuyến khích con cái mình rơi lệ. Nhưng tại bệnh viện và tại đám tang sau đó, bố tôi đã khóc như một đứa trẻ con bị lạc. Mẹ tôi ra đi vào một buổi sáng sớm. Mọi thứ xảy ra quá nhanh và tôi phải mất một phút mới nhận ra được điều gì đang thực sự xảy ra.Bạn sẽ không thể cảm nhận ngay được sự mất mát ấy. Cho tới tối muộn ngày hôm đó, đêm đầu tiên không có mẹ, chỉ có mình tôi và anh Conrad ở nhà. Lần đầu tiên chúng tôi sẽ phải sống một mình trong suốt quãng đời còn lại của mình. Căn nhà thật yên tĩnh. Bố vẫn đang ở nhà tang lễ cùng cô Laurel.Còn họ hàng của gia đình thì ở ngoài khách sạn. Chỉ có mình tôi và anh Conrad. Mọi người đến rồi đi suốt cả ngày và giờ ở đây chỉ còn mình hai anh em tôi. Chúng tôi ngồi ở bàn ăn trong bếp. Mọi người gửi tới rất nhiều đồ, từ những giỏ hoa quả, đến những đĩa bánh ngọt và hộp bánh quy của Costco.Tôi xé một hộp bánh quy ra và tống cả cái bánh vào miệng. Nhưng nó rất khô và không ngon như tôi nghĩ. Tôi lại xé một hộp khác ra ăn thử. "Anh ăn không?" Tôi hỏi anh Conrad. "Không," anh lắc đầu, với tay lấy hộp sữa tươi uống tạm. Không hiểu nó đã quá đát chưa nữa. Tôi chịu, không thể nhớ nổi lần cuối cùng ai đó đi chợ là hôm nào."Ngày mai sẽ thế nào?" Tôi hỏi. "Mọi người sẽ tới đây chứ?" Anh Conrad hớp thêm một ngụm sữa và nhún vai nói, "Có thể." Đó là tất cả những gì chúng tôi nói với nhau. Anh đi lên gác và về phòng của mình, còn tôi ở dưới dọn dẹp trong bếp cho tới khi mệt lử, sau đó cũng đi lên gác.Tôi đã nghĩ tới chuyện sang phòng của anh Conrad, bởi dù chúng tôi có không nói chuyện với nhau thì ít ra cũng có anh có em cho đỡ cô độc. Tôi đứng ở hành lang một lúc, đang chuẩn bị giơ tay gõ cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng anh khóc. Những tiếng nức nở, nghẹn ngào. Tôi quyết định không vào phòng anh nữa.Để anh một mình. Bởi tôi biết đó là điều anh muốn. Tôi quay trở về phòng, leo lên giường. Và tôi cũng khóc.
Tôi chưa bao giờ nghĩ chứng kiến cảnh bố mình khóc lại khiến tâm trạng tôi rối bời đến như vậy. Có thể với nhiều người đó là chuyện bình thường. Có thể với nhiều người, việc bố họ thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình là một điều rất tự nhiên. Nhưng bố tôi thì khác.
Ông không phải là người dễ khóc và càng không phải là người khuyến khích con cái mình rơi lệ. Nhưng tại bệnh viện và tại đám tang sau đó, bố tôi đã khóc như một đứa trẻ con bị lạc. Mẹ tôi ra đi vào một buổi sáng sớm. Mọi thứ xảy ra quá nhanh và tôi phải mất một phút mới nhận ra được điều gì đang thực sự xảy ra.
Bạn sẽ không thể cảm nhận ngay được sự mất mát ấy. Cho tới tối muộn ngày hôm đó, đêm đầu tiên không có mẹ, chỉ có mình tôi và anh Conrad ở nhà. Lần đầu tiên chúng tôi sẽ phải sống một mình trong suốt quãng đời còn lại của mình. Căn nhà thật yên tĩnh. Bố vẫn đang ở nhà tang lễ cùng cô Laurel.
Còn họ hàng của gia đình thì ở ngoài khách sạn. Chỉ có mình tôi và anh Conrad. Mọi người đến rồi đi suốt cả ngày và giờ ở đây chỉ còn mình hai anh em tôi. Chúng tôi ngồi ở bàn ăn trong bếp. Mọi người gửi tới rất nhiều đồ, từ những giỏ hoa quả, đến những đĩa bánh ngọt và hộp bánh quy của Costco.
Tôi xé một hộp bánh quy ra và tống cả cái bánh vào miệng. Nhưng nó rất khô và không ngon như tôi nghĩ. Tôi lại xé một hộp khác ra ăn thử. "Anh ăn không?" Tôi hỏi anh Conrad. "Không," anh lắc đầu, với tay lấy hộp sữa tươi uống tạm. Không hiểu nó đã quá đát chưa nữa. Tôi chịu, không thể nhớ nổi lần cuối cùng ai đó đi chợ là hôm nào.
"Ngày mai sẽ thế nào?" Tôi hỏi. "Mọi người sẽ tới đây chứ?" Anh Conrad hớp thêm một ngụm sữa và nhún vai nói, "Có thể." Đó là tất cả những gì chúng tôi nói với nhau. Anh đi lên gác và về phòng của mình, còn tôi ở dưới dọn dẹp trong bếp cho tới khi mệt lử, sau đó cũng đi lên gác.
Tôi đã nghĩ tới chuyện sang phòng của anh Conrad, bởi dù chúng tôi có không nói chuyện với nhau thì ít ra cũng có anh có em cho đỡ cô độc. Tôi đứng ở hành lang một lúc, đang chuẩn bị giơ tay gõ cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng anh khóc. Những tiếng nức nở, nghẹn ngào. Tôi quyết định không vào phòng anh nữa.Để anh một mình. Bởi tôi biết đó là điều anh muốn. Tôi quay trở về phòng, leo lên giường. Và tôi cũng khóc.
Mùa Hè Thiên Đường 2 - Mùa Hè Không Lẻ LoiTác giả: Jenny HanTruyện Ngôn Tình, Truyện Phương TâyNGÀY 2 THÁNG 7 Đó là một ngày hè oi ả ở Cousins. Tôi nằm dài bên bể bơi với cuốn tạp chí úp trên mặt. Mẹ đang chơi bài trước hiên nhà còn cô Susannah thì đang quanh quẩn trong bếp. Chắc cô sắp sửa bước ra cùng một tách trà Mặt Trời và một cuốn sách mà cô nghĩ là tôi nên đọc - một thứ gì đó thật lãng mạn. Anh Conrad, Jeremiah và anh Steven đi lướt sóng suốt cả buổi sáng. Đêm hôm trước ở đây vừa có một trận bão to. Anh Conrad và Jeremiah trở về nhà trước, mặt mũi còn chưa thấy đâu nhưng đã nghe thấy tiếng họ rôm rả từ ngoài sân. Cả hai vừa đi lên cầu thang vừa cười nghiêng ngả về vụ Steven bị một cơn sóng dữ đánh tụt cả quần đùi. Anh Conrad bước thật nhanh tới chỗ tôi đang nằm, nhấc cuốn tạp chí ướt nhẹp ra khỏi mặt tôi và nhe răng cười bảo, "Má em dính đầy cả chữ rồi kìa." Tôi liếc mắt lên nhìn anh, "Chữ viết gì thế ạ?" Anh ngồi xổm xuống bên cạnh, nheo mắt nhìn chằm chằm vào mặt tôi và nói, "Anh nhìn không rõ, để xem nào," mặt anh hình sự theo kiểu rất Conrad. Đột nhiên anh cúi xuống… Tôi chưa bao giờ nghĩ chứng kiến cảnh bố mình khóc lại khiến tâm trạng tôi rối bời đến như vậy. Có thể với nhiều người đó là chuyện bình thường. Có thể với nhiều người, việc bố họ thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình là một điều rất tự nhiên. Nhưng bố tôi thì khác.Ông không phải là người dễ khóc và càng không phải là người khuyến khích con cái mình rơi lệ. Nhưng tại bệnh viện và tại đám tang sau đó, bố tôi đã khóc như một đứa trẻ con bị lạc. Mẹ tôi ra đi vào một buổi sáng sớm. Mọi thứ xảy ra quá nhanh và tôi phải mất một phút mới nhận ra được điều gì đang thực sự xảy ra.Bạn sẽ không thể cảm nhận ngay được sự mất mát ấy. Cho tới tối muộn ngày hôm đó, đêm đầu tiên không có mẹ, chỉ có mình tôi và anh Conrad ở nhà. Lần đầu tiên chúng tôi sẽ phải sống một mình trong suốt quãng đời còn lại của mình. Căn nhà thật yên tĩnh. Bố vẫn đang ở nhà tang lễ cùng cô Laurel.Còn họ hàng của gia đình thì ở ngoài khách sạn. Chỉ có mình tôi và anh Conrad. Mọi người đến rồi đi suốt cả ngày và giờ ở đây chỉ còn mình hai anh em tôi. Chúng tôi ngồi ở bàn ăn trong bếp. Mọi người gửi tới rất nhiều đồ, từ những giỏ hoa quả, đến những đĩa bánh ngọt và hộp bánh quy của Costco.Tôi xé một hộp bánh quy ra và tống cả cái bánh vào miệng. Nhưng nó rất khô và không ngon như tôi nghĩ. Tôi lại xé một hộp khác ra ăn thử. "Anh ăn không?" Tôi hỏi anh Conrad. "Không," anh lắc đầu, với tay lấy hộp sữa tươi uống tạm. Không hiểu nó đã quá đát chưa nữa. Tôi chịu, không thể nhớ nổi lần cuối cùng ai đó đi chợ là hôm nào."Ngày mai sẽ thế nào?" Tôi hỏi. "Mọi người sẽ tới đây chứ?" Anh Conrad hớp thêm một ngụm sữa và nhún vai nói, "Có thể." Đó là tất cả những gì chúng tôi nói với nhau. Anh đi lên gác và về phòng của mình, còn tôi ở dưới dọn dẹp trong bếp cho tới khi mệt lử, sau đó cũng đi lên gác.Tôi đã nghĩ tới chuyện sang phòng của anh Conrad, bởi dù chúng tôi có không nói chuyện với nhau thì ít ra cũng có anh có em cho đỡ cô độc. Tôi đứng ở hành lang một lúc, đang chuẩn bị giơ tay gõ cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng anh khóc. Những tiếng nức nở, nghẹn ngào. Tôi quyết định không vào phòng anh nữa.Để anh một mình. Bởi tôi biết đó là điều anh muốn. Tôi quay trở về phòng, leo lên giường. Và tôi cũng khóc.