“Vợ à, em yêu anh” “Đã biết”, Tiêu Trần nhấp ngụm trà tiếp tục xem báo tài chính “Vợ à, em rất yêu anh, thật đó!” “Ừ”, Tiêu Trần lật báo gật đầu đáp lại “Em yêu anh hơn bất cứ kẻ nào trên đời!” —_—///, hắn hôm nay bị cái gì k*ch th*ch vậy? “Anh hỏi em yêu anh sâu đậm, em yêu anh xứng với biển sâu!” —________—///////, cư nhiên còn hát nhạc sến, hắn…… hắn từ khi nào đã thành…… b**n th**? Nhìn phản ứng vô biểu tình của Tiêu Trần, khuôn mặt sáng lạn của Kỉ Tích nhất thời tối sầm lại, suy sụp hạ bả vai trộm xem xét nam nhân bên người lại ai oán lên án: “Trần Trần một chút cũng không yêu em!” Lại nữa! Tiêu Trần âm thầm nhíu mi, nâng đầu khỏi mặt báo hỏi: “Hôm nay em gặp ai?” “Không có!” Kỉ Tích trảm đinh tiệt thiết trả lời. Tiêu trần chọn mi nói: “Nga? Thật sự không có?” “Không” “Vậy thì tốt”, khuôn mặt trắng nõn của Tiêu Trần lại hướng về mặt báo, tầm mắt tập trung vào trong tin tức, cũng không quay đầu lại tiếp lời “Em về phòng ngủ trước đi”. “Không cần!” Kỉ Tích nhìn chằm chằm Tiêu Trần…
Chương 37: Bàn ăn Lễ Giáng Sinh
Gặp Phải Một Lão Công Nhỏ Hơn NgươiTác giả: U NhiễmTruyện Đam Mỹ“Vợ à, em yêu anh” “Đã biết”, Tiêu Trần nhấp ngụm trà tiếp tục xem báo tài chính “Vợ à, em rất yêu anh, thật đó!” “Ừ”, Tiêu Trần lật báo gật đầu đáp lại “Em yêu anh hơn bất cứ kẻ nào trên đời!” —_—///, hắn hôm nay bị cái gì k*ch th*ch vậy? “Anh hỏi em yêu anh sâu đậm, em yêu anh xứng với biển sâu!” —________—///////, cư nhiên còn hát nhạc sến, hắn…… hắn từ khi nào đã thành…… b**n th**? Nhìn phản ứng vô biểu tình của Tiêu Trần, khuôn mặt sáng lạn của Kỉ Tích nhất thời tối sầm lại, suy sụp hạ bả vai trộm xem xét nam nhân bên người lại ai oán lên án: “Trần Trần một chút cũng không yêu em!” Lại nữa! Tiêu Trần âm thầm nhíu mi, nâng đầu khỏi mặt báo hỏi: “Hôm nay em gặp ai?” “Không có!” Kỉ Tích trảm đinh tiệt thiết trả lời. Tiêu trần chọn mi nói: “Nga? Thật sự không có?” “Không” “Vậy thì tốt”, khuôn mặt trắng nõn của Tiêu Trần lại hướng về mặt báo, tầm mắt tập trung vào trong tin tức, cũng không quay đầu lại tiếp lời “Em về phòng ngủ trước đi”. “Không cần!” Kỉ Tích nhìn chằm chằm Tiêu Trần… Buổi sáng trong lành, Kỉ Tích lôi kéo Tiêu Trần mơ mơ màng màng tiến vào phòng tắm, cùng nhau tắm uyên ương ấm áp. Thần thanh khí sảng mở cửa sổ, giữa không trung bay xuống ba hộp quà lớn, ở trước cửa sổ không ngừng lắc lư.Tiêu Trần thăm dò nhìn qua, một sợi dây đỏ buộc vào hộp quà, đầu khác cột trên cái móc duy nhất lồi ra ngoài cửa sổ. Chỉ cần mở cửa, hộp quà liền tự động nhào vào lòng chủ nhân.“Xem ra, thừa dịp lúc chúng ta không ở đây làm ra.” Kỉ Tích đưa tay gỡ xuống hộp quà đẹp mắt,ôm cả Tiêu Trần, cùng ngồi trên sofa mở ra xem.Một cặp ly tình nhân thủy tinh khảm sapphire, một cặp đồng hồ nam phong cách cổ xưa thần bí, hai bộ áo ngủ màu sắc hoàn toàn tương phản, hàng nút của nó là kim cương đánh bóng làm thành, thập phần sáng chói.Quà tặng đều có lạc khoản thống nhất – ông già Noel. >___
Buổi sáng trong lành, Kỉ Tích lôi kéo Tiêu Trần mơ mơ màng màng tiến vào phòng tắm, cùng nhau tắm uyên ương ấm áp. Thần thanh khí sảng mở cửa sổ, giữa không trung bay xuống ba hộp quà lớn, ở trước cửa sổ không ngừng lắc lư.
Tiêu Trần thăm dò nhìn qua, một sợi dây đỏ buộc vào hộp quà, đầu khác cột trên cái móc duy nhất lồi ra ngoài cửa sổ. Chỉ cần mở cửa, hộp quà liền tự động nhào vào lòng chủ nhân.
“Xem ra, thừa dịp lúc chúng ta không ở đây làm ra.” Kỉ Tích đưa tay gỡ xuống hộp quà đẹp mắt,ôm cả Tiêu Trần, cùng ngồi trên sofa mở ra xem.
Một cặp ly tình nhân thủy tinh khảm sapphire, một cặp đồng hồ nam phong cách cổ xưa thần bí, hai bộ áo ngủ màu sắc hoàn toàn tương phản, hàng nút của nó là kim cương đánh bóng làm thành, thập phần sáng chói.
Quà tặng đều có lạc khoản thống nhất – ông già Noel. >___
Gặp Phải Một Lão Công Nhỏ Hơn NgươiTác giả: U NhiễmTruyện Đam Mỹ“Vợ à, em yêu anh” “Đã biết”, Tiêu Trần nhấp ngụm trà tiếp tục xem báo tài chính “Vợ à, em rất yêu anh, thật đó!” “Ừ”, Tiêu Trần lật báo gật đầu đáp lại “Em yêu anh hơn bất cứ kẻ nào trên đời!” —_—///, hắn hôm nay bị cái gì k*ch th*ch vậy? “Anh hỏi em yêu anh sâu đậm, em yêu anh xứng với biển sâu!” —________—///////, cư nhiên còn hát nhạc sến, hắn…… hắn từ khi nào đã thành…… b**n th**? Nhìn phản ứng vô biểu tình của Tiêu Trần, khuôn mặt sáng lạn của Kỉ Tích nhất thời tối sầm lại, suy sụp hạ bả vai trộm xem xét nam nhân bên người lại ai oán lên án: “Trần Trần một chút cũng không yêu em!” Lại nữa! Tiêu Trần âm thầm nhíu mi, nâng đầu khỏi mặt báo hỏi: “Hôm nay em gặp ai?” “Không có!” Kỉ Tích trảm đinh tiệt thiết trả lời. Tiêu trần chọn mi nói: “Nga? Thật sự không có?” “Không” “Vậy thì tốt”, khuôn mặt trắng nõn của Tiêu Trần lại hướng về mặt báo, tầm mắt tập trung vào trong tin tức, cũng không quay đầu lại tiếp lời “Em về phòng ngủ trước đi”. “Không cần!” Kỉ Tích nhìn chằm chằm Tiêu Trần… Buổi sáng trong lành, Kỉ Tích lôi kéo Tiêu Trần mơ mơ màng màng tiến vào phòng tắm, cùng nhau tắm uyên ương ấm áp. Thần thanh khí sảng mở cửa sổ, giữa không trung bay xuống ba hộp quà lớn, ở trước cửa sổ không ngừng lắc lư.Tiêu Trần thăm dò nhìn qua, một sợi dây đỏ buộc vào hộp quà, đầu khác cột trên cái móc duy nhất lồi ra ngoài cửa sổ. Chỉ cần mở cửa, hộp quà liền tự động nhào vào lòng chủ nhân.“Xem ra, thừa dịp lúc chúng ta không ở đây làm ra.” Kỉ Tích đưa tay gỡ xuống hộp quà đẹp mắt,ôm cả Tiêu Trần, cùng ngồi trên sofa mở ra xem.Một cặp ly tình nhân thủy tinh khảm sapphire, một cặp đồng hồ nam phong cách cổ xưa thần bí, hai bộ áo ngủ màu sắc hoàn toàn tương phản, hàng nút của nó là kim cương đánh bóng làm thành, thập phần sáng chói.Quà tặng đều có lạc khoản thống nhất – ông già Noel. >___