Tác giả:

Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…

Chương 163: Lương tâm

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y Lan"Thật sao? Con đi xem một chút!" Buổi sáng còn sinh long hoạt hổ trung khí mười phần rống cô, hiện tại liền bị bệnh? Tại sao vậy? Dạy đàn nhị cũng có thể dạy đến bệnh sao?Đi tới phòng ngủ, anh đang nằm ở trên giường, cũng may lần này nhớ cởi giày rồi."Anh hai?" Cô kêu anh một tiếng.Anh mở mắt ra, mặt u oán nhìn cô.Không nói lời nào? Thật không thoải mái sao?"Anh hai, thế nào? Muốn đi gặp bác sĩ không? Báo cho bác gái nữa?" Cô ngồi bên giường, muốn sờ trán của anh, chợt nhớ tới chính mình đang cần giữ khoảng cách, tay dừng giữa không trung, thu hồi lại.Dáng vẻ anh ủy ủy khuất khuất, ôm hận nhìn cô, "Lớn thế này, một chút chuyện nhỏ còn nói với mẹ, em cho anh là đứa trẻ à?""......" Cô muốn nói, anh không phải là đứa trẻ, anh như bây giờ tính là đàn ông cái gì?"Vậy em đi mua thuốc cho anh uống." Xuất phát chủ nghĩa nhân đạo, cô phải phụ trách bộ dạng này của anh."Đừng!" Anh gấp đến độ từ trên giường ngồi dậy.Cô nhìn anh chằm chằm, bị bệnh, lại không chịu uống thuốc, đây không phải là đứa trẻ thì là cái gì chứ?>>>>dien>dien>dien>dien>dien

Editor: Hạ Y Lan

"Thật sao? Con đi xem một chút!" Buổi sáng còn sinh long hoạt hổ trung khí mười phần rống cô, hiện tại liền bị bệnh? Tại sao vậy? Dạy đàn nhị cũng có thể dạy đến bệnh sao?

Đi tới phòng ngủ, anh đang nằm ở trên giường, cũng may lần này nhớ cởi giày rồi.

"Anh hai?" Cô kêu anh một tiếng.

Anh mở mắt ra, mặt u oán nhìn cô.

Không nói lời nào? Thật không thoải mái sao?

"Anh hai, thế nào? Muốn đi gặp bác sĩ không? Báo cho bác gái nữa?" Cô ngồi bên giường, muốn sờ trán của anh, chợt nhớ tới chính mình đang cần giữ khoảng cách, tay dừng giữa không trung, thu hồi lại.

Dáng vẻ anh ủy ủy khuất khuất, ôm hận nhìn cô, "Lớn thế này, một chút chuyện nhỏ còn nói với mẹ, em cho anh là đứa trẻ à?"

"......" Cô muốn nói, anh không phải là đứa trẻ, anh như bây giờ tính là đàn ông cái gì?

"Vậy em đi mua thuốc cho anh uống." Xuất phát chủ nghĩa nhân đạo, cô phải phụ trách bộ dạng này của anh.

"Đừng!" Anh gấp đến độ từ trên giường ngồi dậy.

Cô nhìn anh chằm chằm, bị bệnh, lại không chịu uống thuốc, đây không phải là đứa trẻ thì là cái gì chứ?

>>>>dien>dien>dien>dien>dien

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y Lan"Thật sao? Con đi xem một chút!" Buổi sáng còn sinh long hoạt hổ trung khí mười phần rống cô, hiện tại liền bị bệnh? Tại sao vậy? Dạy đàn nhị cũng có thể dạy đến bệnh sao?Đi tới phòng ngủ, anh đang nằm ở trên giường, cũng may lần này nhớ cởi giày rồi."Anh hai?" Cô kêu anh một tiếng.Anh mở mắt ra, mặt u oán nhìn cô.Không nói lời nào? Thật không thoải mái sao?"Anh hai, thế nào? Muốn đi gặp bác sĩ không? Báo cho bác gái nữa?" Cô ngồi bên giường, muốn sờ trán của anh, chợt nhớ tới chính mình đang cần giữ khoảng cách, tay dừng giữa không trung, thu hồi lại.Dáng vẻ anh ủy ủy khuất khuất, ôm hận nhìn cô, "Lớn thế này, một chút chuyện nhỏ còn nói với mẹ, em cho anh là đứa trẻ à?""......" Cô muốn nói, anh không phải là đứa trẻ, anh như bây giờ tính là đàn ông cái gì?"Vậy em đi mua thuốc cho anh uống." Xuất phát chủ nghĩa nhân đạo, cô phải phụ trách bộ dạng này của anh."Đừng!" Anh gấp đến độ từ trên giường ngồi dậy.Cô nhìn anh chằm chằm, bị bệnh, lại không chịu uống thuốc, đây không phải là đứa trẻ thì là cái gì chứ?>>>>dien>dien>dien>dien>dien

Chương 163: Lương tâm