Tác giả:

Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…

Chương 164: Valentine

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanValentine ngày ấy, a, không, sinh nhật Tiêu Y Đình ngày ấy, sáng sớm thì có điện thoại gọi đến nhà họ TiêuDiệp Thanh Hòa ở trong phòng cũng có thể nghe Khương Vãn Ngư đi lại ở hành lang gọi Tiêu Y Đình nghe điện thoại, là Quách Cẩm Nhi từ miền nam gọi tới.Trường học còn có mấy ngày nữa mới mở, Quách Cẩm Nhi chưa trở lại trường, làm bạn gái, đương nhiên là muốn lấy hình thức gọi điện thoại chúc Tiêu Y Đình sinh nhật vui vẻ.Mặc kệ là TiêuY Đình hay là những người khác của nhà họ Tiêu, mấy năm nay đều hình thành một thói quen, ngày này sẽ mừng sinh nhật cho anh hai lần.Cho nên, sinh nhật của cô cũng đổi ngày.Dĩ nhiên, cô cũng không cảm thấy có cái gìkhông tốt.Hàng năm, mỗi người nhà họ Tiêu cũng sẽ chuẩn bị hai phần, một phần cho Tiêu Y Đình, một phần cho cô, hơn nữa, phần cho cô thường so Tiêu Y Đình tốt hơn.Mà chính Tiêu Y Đình, cũng sẽ không quên bày tỏ tâm ý, dĩ nhiên, lấy bản tính không biết thẹn của anh, tất nhiên anh sẽ trực tiếp muốn quà tặng từ cô, bình thường trước sinh nhật một tuần sẽ cho cô chuẩn bị......Chỉ là, đồ anh muốn rất kỳ lạ, không phải là những đồ đắt tiền, vừa ý một quyển sách tham khảo, lôi kéo cô đi mua, trên trang sách muốn cô đề chữ lên; trong vườn hoa lúc hoa quế nở, trời thu anh bảo cô đi thu gom lại, làm thành hoa khô, mùa đông pha trà cho anh, sinh nhật ngày đó làm Hoa Quế Cao cho anh ăn; cao xa hơn là trong phòng ăn có bánh ngọt cùng bánh bích quy, anh mang theo bánh bích quy, mỗi một khối trên mặt đều phải viết chữ, viết lên anh hai là người tốt nhất......Tóm lại, những suy nghĩ không tưởng của anh luôn không ngừng......Về phần năm nay, quà tặng anh muốn vừa vào mùa thu rất phù hợp: anh muốn một đôi bao tay, hơn nữa còn là tự tay Thanh Hòa làm......Cô không biết đan, ngày thường bài tập lại vội, còn phải chăm sóc anh, nghỉ đông mới bắt đầu xem lại sách vở, nhưng cô học đan, chuyện này thiên phú thường thường, cô đâm đến ngón tay đều đau, cũng không học được dạng gì, ngày này qua ngày khác, anh còn giữ chức giám sát, mỗi ngày hỏi tới tiến độ của cô, hôm nay cuối cùng làm xong, chỉ là không hiểu tại sao có nhiều hơn vài cái lỗ?Cô bỏ nó vào trong hộp quà, do dự sáng sớm có nên đưa cho anh không, thật sự không bản lĩnh mà......Lúc cô u mê rối rắm, người nào đó tiếp điện thoại xong tới gõ cửa kiểm hàng......>>>>dien>dien>dien>dien

Editor: Hạ Y Lan

Valentine ngày ấy, a, không, sinh nhật Tiêu Y Đình ngày ấy, sáng sớm thì có điện thoại gọi đến nhà họ Tiêu

Diệp Thanh Hòa ở trong phòng cũng có thể nghe Khương Vãn Ngư đi lại ở hành lang gọi Tiêu Y Đình nghe điện thoại, là Quách Cẩm Nhi từ miền nam gọi tới.

Trường học còn có mấy ngày nữa mới mở, Quách Cẩm Nhi chưa trở lại trường, làm bạn gái, đương nhiên là muốn lấy hình thức gọi điện thoại chúc Tiêu Y Đình sinh nhật vui vẻ.

Mặc kệ là TiêuY Đình hay là những người khác của nhà họ Tiêu, mấy năm nay đều hình thành một thói quen, ngày này sẽ mừng sinh nhật cho anh hai lần.

Cho nên, sinh nhật của cô cũng đổi ngày.

Dĩ nhiên, cô cũng không cảm thấy có cái gìkhông tốt.

Hàng năm, mỗi người nhà họ Tiêu cũng sẽ chuẩn bị hai phần, một phần cho Tiêu Y Đình, một phần cho cô, hơn nữa, phần cho cô thường so Tiêu Y Đình tốt hơn.

Mà chính Tiêu Y Đình, cũng sẽ không quên bày tỏ tâm ý, dĩ nhiên, lấy bản tính không biết thẹn của anh, tất nhiên anh sẽ trực tiếp muốn quà tặng từ cô, bình thường trước sinh nhật một tuần sẽ cho cô chuẩn bị......

Chỉ là, đồ anh muốn rất kỳ lạ, không phải là những đồ đắt tiền, vừa ý một quyển sách tham khảo, lôi kéo cô đi mua, trên trang sách muốn cô đề chữ lên; trong vườn hoa lúc hoa quế nở, trời thu anh bảo cô đi thu gom lại, làm thành hoa khô, mùa đông pha trà cho anh, sinh nhật ngày đó làm Hoa Quế Cao cho anh ăn; cao xa hơn là trong phòng ăn có bánh ngọt cùng bánh bích quy, anh mang theo bánh bích quy, mỗi một khối trên mặt đều phải viết chữ, viết lên anh hai là người tốt nhất......

Tóm lại, những suy nghĩ không tưởng của anh luôn không ngừng......

Về phần năm nay, quà tặng anh muốn vừa vào mùa thu rất phù hợp: anh muốn một đôi bao tay, hơn nữa còn là tự tay Thanh Hòa làm......

Cô không biết đan, ngày thường bài tập lại vội, còn phải chăm sóc anh, nghỉ đông mới bắt đầu xem lại sách vở, nhưng cô học đan, chuyện này thiên phú thường thường, cô đâm đến ngón tay đều đau, cũng không học được dạng gì, ngày này qua ngày khác, anh còn giữ chức giám sát, mỗi ngày hỏi tới tiến độ của cô, hôm nay cuối cùng làm xong, chỉ là không hiểu tại sao có nhiều hơn vài cái lỗ?

Cô bỏ nó vào trong hộp quà, do dự sáng sớm có nên đưa cho anh không, thật sự không bản lĩnh mà......

Lúc cô u mê rối rắm, người nào đó tiếp điện thoại xong tới gõ cửa kiểm hàng......

>>>>dien>dien>dien>dien

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanValentine ngày ấy, a, không, sinh nhật Tiêu Y Đình ngày ấy, sáng sớm thì có điện thoại gọi đến nhà họ TiêuDiệp Thanh Hòa ở trong phòng cũng có thể nghe Khương Vãn Ngư đi lại ở hành lang gọi Tiêu Y Đình nghe điện thoại, là Quách Cẩm Nhi từ miền nam gọi tới.Trường học còn có mấy ngày nữa mới mở, Quách Cẩm Nhi chưa trở lại trường, làm bạn gái, đương nhiên là muốn lấy hình thức gọi điện thoại chúc Tiêu Y Đình sinh nhật vui vẻ.Mặc kệ là TiêuY Đình hay là những người khác của nhà họ Tiêu, mấy năm nay đều hình thành một thói quen, ngày này sẽ mừng sinh nhật cho anh hai lần.Cho nên, sinh nhật của cô cũng đổi ngày.Dĩ nhiên, cô cũng không cảm thấy có cái gìkhông tốt.Hàng năm, mỗi người nhà họ Tiêu cũng sẽ chuẩn bị hai phần, một phần cho Tiêu Y Đình, một phần cho cô, hơn nữa, phần cho cô thường so Tiêu Y Đình tốt hơn.Mà chính Tiêu Y Đình, cũng sẽ không quên bày tỏ tâm ý, dĩ nhiên, lấy bản tính không biết thẹn của anh, tất nhiên anh sẽ trực tiếp muốn quà tặng từ cô, bình thường trước sinh nhật một tuần sẽ cho cô chuẩn bị......Chỉ là, đồ anh muốn rất kỳ lạ, không phải là những đồ đắt tiền, vừa ý một quyển sách tham khảo, lôi kéo cô đi mua, trên trang sách muốn cô đề chữ lên; trong vườn hoa lúc hoa quế nở, trời thu anh bảo cô đi thu gom lại, làm thành hoa khô, mùa đông pha trà cho anh, sinh nhật ngày đó làm Hoa Quế Cao cho anh ăn; cao xa hơn là trong phòng ăn có bánh ngọt cùng bánh bích quy, anh mang theo bánh bích quy, mỗi một khối trên mặt đều phải viết chữ, viết lên anh hai là người tốt nhất......Tóm lại, những suy nghĩ không tưởng của anh luôn không ngừng......Về phần năm nay, quà tặng anh muốn vừa vào mùa thu rất phù hợp: anh muốn một đôi bao tay, hơn nữa còn là tự tay Thanh Hòa làm......Cô không biết đan, ngày thường bài tập lại vội, còn phải chăm sóc anh, nghỉ đông mới bắt đầu xem lại sách vở, nhưng cô học đan, chuyện này thiên phú thường thường, cô đâm đến ngón tay đều đau, cũng không học được dạng gì, ngày này qua ngày khác, anh còn giữ chức giám sát, mỗi ngày hỏi tới tiến độ của cô, hôm nay cuối cùng làm xong, chỉ là không hiểu tại sao có nhiều hơn vài cái lỗ?Cô bỏ nó vào trong hộp quà, do dự sáng sớm có nên đưa cho anh không, thật sự không bản lĩnh mà......Lúc cô u mê rối rắm, người nào đó tiếp điện thoại xong tới gõ cửa kiểm hàng......>>>>dien>dien>dien>dien

Chương 164: Valentine