Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…
Chương 177: Tha hương gặp bạn cố tri
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanThành phố I là một thành phố nhỏ nằm sát vùng Vân Nam, khí hậu dễ chịu, cả thành phố đều trồng cây mai, còn chưa tới mùa hoa nở, cành lá rậm rạp, một quang cảnh phồn thịnh.Một nửa dân số ở đây đều là dân tộc thiểu số, cũng là một vùng đất đầy hấp dẫn lôi cuốn của đỗ trường. Diệp Thanh Hòa biết gần đây nơi này có mở một đỗ trường khoán thạch, giờ phút này, cô lại ở trong đám người đang vây xem trận đánh cuộc.Rời Bắc Kinh,cô không ăn mặc như trước, mặc dù vẫn mộc mạc đơn giản, nhưng là, tóc dài, tùy ý búi một búi tóc nhỏ sau ót, mái tóc dùng kẹp kẹp chặt về phía sau, gọng kính lớn cũng lấy ra, khuôn mặt thanh lệ không còn thứ gì che đậy, mặt mộc không trang điểm, ánh mắt long lanh xinh đẹp, đối với nơi đàn ông chiếm đa số như đỗ trường, là tương đối thu hút sự chú ý của người khác.>>>>dien>dien>dien>dien
Editor: Hạ Y Lan
Thành phố I là một thành phố nhỏ nằm sát vùng Vân Nam, khí hậu dễ chịu, cả thành phố đều trồng cây mai, còn chưa tới mùa hoa nở, cành lá rậm rạp, một quang cảnh phồn thịnh.
Một nửa dân số ở đây đều là dân tộc thiểu số, cũng là một vùng đất đầy hấp dẫn lôi cuốn của đỗ trường. Diệp Thanh Hòa biết gần đây nơi này có mở một đỗ trường khoán thạch, giờ phút này, cô lại ở trong đám người đang vây xem trận đánh cuộc.
Rời Bắc Kinh,cô không ăn mặc như trước, mặc dù vẫn mộc mạc đơn giản, nhưng là, tóc dài, tùy ý búi một búi tóc nhỏ sau ót, mái tóc dùng kẹp kẹp chặt về phía sau, gọng kính lớn cũng lấy ra, khuôn mặt thanh lệ không còn thứ gì che đậy, mặt mộc không trang điểm, ánh mắt long lanh xinh đẹp, đối với nơi đàn ông chiếm đa số như đỗ trường, là tương đối thu hút sự chú ý của người khác.
>>>>dien>dien>dien>dien
Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanThành phố I là một thành phố nhỏ nằm sát vùng Vân Nam, khí hậu dễ chịu, cả thành phố đều trồng cây mai, còn chưa tới mùa hoa nở, cành lá rậm rạp, một quang cảnh phồn thịnh.Một nửa dân số ở đây đều là dân tộc thiểu số, cũng là một vùng đất đầy hấp dẫn lôi cuốn của đỗ trường. Diệp Thanh Hòa biết gần đây nơi này có mở một đỗ trường khoán thạch, giờ phút này, cô lại ở trong đám người đang vây xem trận đánh cuộc.Rời Bắc Kinh,cô không ăn mặc như trước, mặc dù vẫn mộc mạc đơn giản, nhưng là, tóc dài, tùy ý búi một búi tóc nhỏ sau ót, mái tóc dùng kẹp kẹp chặt về phía sau, gọng kính lớn cũng lấy ra, khuôn mặt thanh lệ không còn thứ gì che đậy, mặt mộc không trang điểm, ánh mắt long lanh xinh đẹp, đối với nơi đàn ông chiếm đa số như đỗ trường, là tương đối thu hút sự chú ý của người khác.>>>>dien>dien>dien>dien