Tác giả:

Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…

Chương 178: Người nào búi tóc em lại?

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanPhó Chân Ngôn không ngăn cản cô.Vốn là muốn nhắc nhở cô đừng khoa trương như vậy, lại nhịn xuống. Ở phương diện khác, anh và cô đặc biệt giống nhau, cố chấp cứng rắn đến đáng sợ, nếu như cô chịu nghe lời anh, cô cũng không còn là Diệp Thanh Hòa nữa......Vì vậy, chỉ trước lúc cô ra khỏi cửa, nói với cô, "Một mình đừng manh động, có chuyện tới đây tìm tôi, hoặc là gọi điện thoại cho tôi."Diệp Thanh Hòa chỉ dừng bước chân một chút, liền đi.Phó Chân Ngôn liền gọi người đến, "Trần Định, chuyện tôi giao phó cho cậu, cậu phải làm xong, một chút không may cũng không thểxảy ra, tốt nhất là tự cậu lúc nào cũng nhìn chằm chằm""Biết, anh Phó, chỉ là......" Trần Định hơi dừng lại."Chuyện gì? Có lời nói thẳng." Phó Chân Ngôn cau mày lại. Trần Định là anh em cùng anh lăn lộn từ hồi cấp 2, giống nhưĐiền Giản, đều là bạn thân rồi, nhưng là Điền Giản so với cậu ta lịch lãm nhiều hơn chút, những năm này làm ăn cũng học được này nọ, cho nên công ty giao cho Điền Giản vẫn là yên tâm, Trần Định và một người anh em khác bị anh mang đến Vân Nam.>>>>dien>dien>dien>dien>dien

Editor: Hạ Y Lan

Phó Chân Ngôn không ngăn cản cô.

Vốn là muốn nhắc nhở cô đừng khoa trương như vậy, lại nhịn xuống. Ở phương diện khác, anh và cô đặc biệt giống nhau, cố chấp cứng rắn đến đáng sợ, nếu như cô chịu nghe lời anh, cô cũng không còn là Diệp Thanh Hòa nữa......

Vì vậy, chỉ trước lúc cô ra khỏi cửa, nói với cô, "Một mình đừng manh động, có chuyện tới đây tìm tôi, hoặc là gọi điện thoại cho tôi."

Diệp Thanh Hòa chỉ dừng bước chân một chút, liền đi.

Phó Chân Ngôn liền gọi người đến, "Trần Định, chuyện tôi giao phó cho cậu, cậu phải làm xong, một chút không may cũng không thểxảy ra, tốt nhất là tự cậu lúc nào cũng nhìn chằm chằm"

"Biết, anh Phó, chỉ là......" Trần Định hơi dừng lại.

"Chuyện gì? Có lời nói thẳng." Phó Chân Ngôn cau mày lại. Trần Định là anh em cùng anh lăn lộn từ hồi cấp 2, giống nhưĐiền Giản, đều là bạn thân rồi, nhưng là Điền Giản so với cậu ta lịch lãm nhiều hơn chút, những năm này làm ăn cũng học được này nọ, cho nên công ty giao cho Điền Giản vẫn là yên tâm, Trần Định và một người anh em khác bị anh mang đến Vân Nam.

>>>>dien>dien>dien>dien>dien

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanPhó Chân Ngôn không ngăn cản cô.Vốn là muốn nhắc nhở cô đừng khoa trương như vậy, lại nhịn xuống. Ở phương diện khác, anh và cô đặc biệt giống nhau, cố chấp cứng rắn đến đáng sợ, nếu như cô chịu nghe lời anh, cô cũng không còn là Diệp Thanh Hòa nữa......Vì vậy, chỉ trước lúc cô ra khỏi cửa, nói với cô, "Một mình đừng manh động, có chuyện tới đây tìm tôi, hoặc là gọi điện thoại cho tôi."Diệp Thanh Hòa chỉ dừng bước chân một chút, liền đi.Phó Chân Ngôn liền gọi người đến, "Trần Định, chuyện tôi giao phó cho cậu, cậu phải làm xong, một chút không may cũng không thểxảy ra, tốt nhất là tự cậu lúc nào cũng nhìn chằm chằm""Biết, anh Phó, chỉ là......" Trần Định hơi dừng lại."Chuyện gì? Có lời nói thẳng." Phó Chân Ngôn cau mày lại. Trần Định là anh em cùng anh lăn lộn từ hồi cấp 2, giống nhưĐiền Giản, đều là bạn thân rồi, nhưng là Điền Giản so với cậu ta lịch lãm nhiều hơn chút, những năm này làm ăn cũng học được này nọ, cho nên công ty giao cho Điền Giản vẫn là yên tâm, Trần Định và một người anh em khác bị anh mang đến Vân Nam.>>>>dien>dien>dien>dien>dien

Chương 178: Người nào búi tóc em lại?