Tác giả:

Diệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử…

Chương 179: Không có gì không bỏ được

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanTrước đấy là tranh chữ, hôm nay là tấm hình này.Không biết vì sao, giờ phút này, trong lòng lại bình tĩnh như vậy, hoàn toàn không như lần tranh chữ bị xé khan cả giọng như vậy, có thể, mình đã trải qua quá nhiều chuyện thôi......Tự hỏi, điện thoại lại rung lên.Hai chữ “Anh hai” xuất hiện trên màn hình.Điện thoại? Cùng sống chung một mái nhà có chuyện gì không đến phòng nói lại gọi điện thoại?"Alô?" Cô nói nhỏ."Em gái, là anh......" Giọng anh cũng thật thấp, trong đêm tối yên tĩnh, lại hết sức rõ ràng, kể cả hô hấp của anh, giống như đang ở bên tai cô, luồng hơi thở, quẩn quanh bên cô.Tất nhiên cô biết là anh......Đưa điện thoại di động thoáng cách xa lỗ tai, để cho luồng hơi thở kia không rõ ràng như vậy, "Anh hai...... Trễ như thế, có chuyện gì sao?""Ưmh......" Anh hơi chần chờ, "Em gái, có một chuyện muốn xin lỗi em......""Cái gì?" Cô mơ hồ, nghĩ tới vì sao anh phải xin lỗi, chẳng lẽ hình này có liên quan tới anh?"Anh...... Không cẩn thận làm hư tấm hình của em...... Thật xin lỗi......""......" Thật đúng là như vậy, nhưng mà, một chút cảm giác tức giận cũng không có, chẳng những không có, ngược lại vô cùng may mắn, may mắn là anh......Cô cũng không biết vì sao có cảm giác như thế, cô vẫn còn nhớ, mùa hè năm ấy anh xé bỏ tác phẩm của cha, cô hận không thể cùng anh liều mạng.....Hoặc là, đây cũng vì cả hai đều đã trưởng thành......>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien>dien

Editor: Hạ Y Lan

Trước đấy là tranh chữ, hôm nay là tấm hình này.

Không biết vì sao, giờ phút này, trong lòng lại bình tĩnh như vậy, hoàn toàn không như lần tranh chữ bị xé khan cả giọng như vậy, có thể, mình đã trải qua quá nhiều chuyện thôi......

Tự hỏi, điện thoại lại rung lên.

Hai chữ “Anh hai” xuất hiện trên màn hình.

Điện thoại? Cùng sống chung một mái nhà có chuyện gì không đến phòng nói lại gọi điện thoại?

"Alô?" Cô nói nhỏ.

"Em gái, là anh......" Giọng anh cũng thật thấp, trong đêm tối yên tĩnh, lại hết sức rõ ràng, kể cả hô hấp của anh, giống như đang ở bên tai cô, luồng hơi thở, quẩn quanh bên cô.

Tất nhiên cô biết là anh......

Đưa điện thoại di động thoáng cách xa lỗ tai, để cho luồng hơi thở kia không rõ ràng như vậy, "Anh hai...... Trễ như thế, có chuyện gì sao?"

"Ưmh......" Anh hơi chần chờ, "Em gái, có một chuyện muốn xin lỗi em......"

"Cái gì?" Cô mơ hồ, nghĩ tới vì sao anh phải xin lỗi, chẳng lẽ hình này có liên quan tới anh?

"Anh...... Không cẩn thận làm hư tấm hình của em...... Thật xin lỗi......"

"......" Thật đúng là như vậy, nhưng mà, một chút cảm giác tức giận cũng không có, chẳng những không có, ngược lại vô cùng may mắn, may mắn là anh......

Cô cũng không biết vì sao có cảm giác như thế, cô vẫn còn nhớ, mùa hè năm ấy anh xé bỏ tác phẩm của cha, cô hận không thể cùng anh liều mạng.....

Hoặc là, đây cũng vì cả hai đều đã trưởng thành......

>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien>dien

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy HiểmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhDiệp Thanh Hòa ngồi xuống trên ghế bằng gỗ lim dành cho khách, trên vách tường trắng tinh ở phía đối diện có treo một bức đề từ, chính là bài Khác vũ lãng của 《 Tô Mạc Già 》: Liệu Trầm Hương, tiêu nóng ẩm. Chim tước hô quang đãng, xâm hiểu dòm ngó mái nhà ngữ. Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử. Cố hương xa, ngày nào đi? Gia trụ Ngô môn, lâu làm Trường An lữ. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Tiểu tiếp thuyền nhẹ, mộng nhập Phù Dung phổ. (Tạm dịch: Đốt trầm hương, tan nóng ẩm. Chim gọi nắng, bình minh xâm lược mái hiên. Ánh nắng trải dài, giọt nước xoay tròn, gió thổi nhè nhẹ. Cố hương xa, ngày nào đi? Nhà ở cửa Ngô, chuyến đi đến Trường An thật dài. Tháng năm ngư lang nhớ nhau không? Mái chèo khua nhẹ, mộng nhập vào hoa sen.) Trong lòng xẹt qua một một tia buồn thương, phảng phất như nghe thấy tiếng trẻ con non nớt, đồng thanh đọc theo từng chữ lại từng chữ: Diệp thượng sơ dương kiền ngủ mưa, mặt nước thanh viên, nhất nhất phong hà cử… Editor: Hạ Y LanTrước đấy là tranh chữ, hôm nay là tấm hình này.Không biết vì sao, giờ phút này, trong lòng lại bình tĩnh như vậy, hoàn toàn không như lần tranh chữ bị xé khan cả giọng như vậy, có thể, mình đã trải qua quá nhiều chuyện thôi......Tự hỏi, điện thoại lại rung lên.Hai chữ “Anh hai” xuất hiện trên màn hình.Điện thoại? Cùng sống chung một mái nhà có chuyện gì không đến phòng nói lại gọi điện thoại?"Alô?" Cô nói nhỏ."Em gái, là anh......" Giọng anh cũng thật thấp, trong đêm tối yên tĩnh, lại hết sức rõ ràng, kể cả hô hấp của anh, giống như đang ở bên tai cô, luồng hơi thở, quẩn quanh bên cô.Tất nhiên cô biết là anh......Đưa điện thoại di động thoáng cách xa lỗ tai, để cho luồng hơi thở kia không rõ ràng như vậy, "Anh hai...... Trễ như thế, có chuyện gì sao?""Ưmh......" Anh hơi chần chờ, "Em gái, có một chuyện muốn xin lỗi em......""Cái gì?" Cô mơ hồ, nghĩ tới vì sao anh phải xin lỗi, chẳng lẽ hình này có liên quan tới anh?"Anh...... Không cẩn thận làm hư tấm hình của em...... Thật xin lỗi......""......" Thật đúng là như vậy, nhưng mà, một chút cảm giác tức giận cũng không có, chẳng những không có, ngược lại vô cùng may mắn, may mắn là anh......Cô cũng không biết vì sao có cảm giác như thế, cô vẫn còn nhớ, mùa hè năm ấy anh xé bỏ tác phẩm của cha, cô hận không thể cùng anh liều mạng.....Hoặc là, đây cũng vì cả hai đều đã trưởng thành......>>>>dien>dien>dien>dien>dien>dien>dien

Chương 179: Không có gì không bỏ được