Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…
Chương 33
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Chị....chị....- nó sửng sốt- Sao nào?- Chị..chẳng phải là bà chị hôm đó. ( nếu ai không nhớ có thể đọc lại chap 9)- Nhớ ra rồi sao!- Tại....tại sao chị lại ở đây? À mà cũng phải thôi chị là quản lí của tên đó mà.Quay lại khuôn mặt rầu rĩ đó nó bước đi vô hồn,- Này...em chưa trả lời câu hỏi của chị.- Câu hỏi gì cơ? - nó đáp lại- Em....thích Dian hả?- Không.- Thế yêu thì sao?- Cũng không nốt....chỉ là em có chút cảm giác lạ khi nhìn thấy hắn thôi.- Đó là gì?- Em không biết, lúc đầu hắn trêu em cũng bực lắm chứ, nhưng dần dần em lại cảm thấy vui. Những lúc em buồn, hắn đều đến đúng lúc tìm cách an ủi em.....Mỗi lần như thế....trái tim em lại thêm 1 nhịp đập, nó đập mạnh lắm....mặt em cũng từ đó nóng ran...-......~ Nhà nó ~Nó được chị quản lí lái xe đưa về nhà...... bước xuống xe nó nhìn thấy Kai đang đứng trước cửa nhà.- Kai....- Zen.....em về rồi hả?- Uả mà anh đến đây chi vậy?- Thì tìm em chứ sao.- Có việc gì muốn gặp em hả?- Chứ cứ có việc mới được gặp em sao.- À...ý em không phải vậy.- Anh đùa thôi, mà em vừa đi đâu về thế?- Em có chút việc riêng ý mà.- Là việc này à - Kai dơ tấm hình của nó và hắn- Hóa ra anh cũng biết rồi..Ôm chầm lấy nó, Kai nói- Điều đó không phải sự thật đúng không? Em không ở với hắn....đúng chứ?-......Kai à....Em.......xin....lỗi- Ý em là sao?- Em..xin lỗi vì đã lừa dối anh...nhưng điều đó là sự thật.....-.......Tất cả mọi thứ giờ chỉ là sự im lặng, chỉ còn là tiếng xào xạc của lá, tiếng xe cộ đi lại....Anh bước đi vô hồn, em xin lỗi vì đã lừa dối anh mọi thứ, nhưng tất cả cũng vì 5 chữ: '' Em yêu anh ''.....'' Nhiều lắm ''~ Mấy ngày sau ~Những tin đồn vẫn chưa hết cơn sốt, nó đến trường với 1 đám đông bu lại....Tìm 1 chỗ trống nó thở hổn hển- Đến bao giờ mới thóat được kiếp nạn đây.......mệt quớ...- Zen.......Zen...- Lizze bước vào- Hả?- Chuyện này là sao?-.....- Chẳng phải mày đang quen với Kai?- Ừ....- Thế tại sao?-......- Trả lời đi chứ. Nè...- THÌ VỀ MÀ HỎI ANH MÀY Ế. TÊN CHẾT DẪM, MÀY CÓ BIẾT LÀ NHỚ HẮN MÀ TAO KHỔ MẤY HÔM NAY KHÔNG? ĐI ĐÂU CŨNG BỊ BU LẠI...- nó hét lớn- Zen ờ, mày đã trở lại bình thường rồi ư, thế mà tao cứ tưởng mà câm rồi chứ.- CÂM CÁI ĐẦU MÀY...
- Chị....chị....- nó sửng sốt
- Sao nào?
- Chị..chẳng phải là bà chị hôm đó. ( nếu ai không nhớ có thể đọc lại chap 9)
- Nhớ ra rồi sao!
- Tại....tại sao chị lại ở đây? À mà cũng phải thôi chị là quản lí của tên đó mà.
Quay lại khuôn mặt rầu rĩ đó nó bước đi vô hồn,
- Này...em chưa trả lời câu hỏi của chị.
- Câu hỏi gì cơ? - nó đáp lại
- Em....thích Dian hả?
- Không.
- Thế yêu thì sao?
- Cũng không nốt....chỉ là em có chút cảm giác lạ khi nhìn thấy hắn thôi.
- Đó là gì?
- Em không biết, lúc đầu hắn trêu em cũng bực lắm chứ, nhưng dần dần em lại cảm thấy vui. Những lúc em buồn, hắn đều đến đúng lúc tìm cách an ủi em.....Mỗi lần như thế....trái tim em lại thêm 1 nhịp đập, nó đập mạnh lắm....mặt em cũng từ đó nóng ran...
-......
~ Nhà nó ~
Nó được chị quản lí lái xe đưa về nhà...... bước xuống xe nó nhìn thấy Kai đang đứng trước cửa nhà.
- Kai....
- Zen.....em về rồi hả?
- Uả mà anh đến đây chi vậy?
- Thì tìm em chứ sao.
- Có việc gì muốn gặp em hả?
- Chứ cứ có việc mới được gặp em sao.
- À...ý em không phải vậy.
- Anh đùa thôi, mà em vừa đi đâu về thế?
- Em có chút việc riêng ý mà.
- Là việc này à - Kai dơ tấm hình của nó và hắn
- Hóa ra anh cũng biết rồi..
Ôm chầm lấy nó, Kai nói
- Điều đó không phải sự thật đúng không? Em không ở với hắn....đúng chứ?
-......Kai à....Em.......xin....lỗi
- Ý em là sao?
- Em..xin lỗi vì đã lừa dối anh...nhưng điều đó là sự thật.....
-.......
Tất cả mọi thứ giờ chỉ là sự im lặng, chỉ còn là tiếng xào xạc của lá, tiếng xe cộ đi lại....
Anh bước đi vô hồn, em xin lỗi vì đã lừa dối anh mọi thứ, nhưng tất cả cũng vì 5 chữ: '' Em yêu anh ''.....'' Nhiều lắm ''
~ Mấy ngày sau ~
Những tin đồn vẫn chưa hết cơn sốt, nó đến trường với 1 đám đông bu lại....
Tìm 1 chỗ trống nó thở hổn hển
- Đến bao giờ mới thóat được kiếp nạn đây.......mệt quớ...
- Zen.......Zen...- Lizze bước vào
- Hả?
- Chuyện này là sao?
-.....
- Chẳng phải mày đang quen với Kai?
- Ừ....
- Thế tại sao?
-......
- Trả lời đi chứ. Nè...
- THÌ VỀ MÀ HỎI ANH MÀY Ế. TÊN CHẾT DẪM, MÀY CÓ BIẾT LÀ NHỚ HẮN MÀ TAO KHỔ MẤY HÔM NAY KHÔNG? ĐI ĐÂU CŨNG BỊ BU LẠI...- nó hét lớn
- Zen ờ, mày đã trở lại bình thường rồi ư, thế mà tao cứ tưởng mà câm rồi chứ.
- CÂM CÁI ĐẦU MÀY...
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Chị....chị....- nó sửng sốt- Sao nào?- Chị..chẳng phải là bà chị hôm đó. ( nếu ai không nhớ có thể đọc lại chap 9)- Nhớ ra rồi sao!- Tại....tại sao chị lại ở đây? À mà cũng phải thôi chị là quản lí của tên đó mà.Quay lại khuôn mặt rầu rĩ đó nó bước đi vô hồn,- Này...em chưa trả lời câu hỏi của chị.- Câu hỏi gì cơ? - nó đáp lại- Em....thích Dian hả?- Không.- Thế yêu thì sao?- Cũng không nốt....chỉ là em có chút cảm giác lạ khi nhìn thấy hắn thôi.- Đó là gì?- Em không biết, lúc đầu hắn trêu em cũng bực lắm chứ, nhưng dần dần em lại cảm thấy vui. Những lúc em buồn, hắn đều đến đúng lúc tìm cách an ủi em.....Mỗi lần như thế....trái tim em lại thêm 1 nhịp đập, nó đập mạnh lắm....mặt em cũng từ đó nóng ran...-......~ Nhà nó ~Nó được chị quản lí lái xe đưa về nhà...... bước xuống xe nó nhìn thấy Kai đang đứng trước cửa nhà.- Kai....- Zen.....em về rồi hả?- Uả mà anh đến đây chi vậy?- Thì tìm em chứ sao.- Có việc gì muốn gặp em hả?- Chứ cứ có việc mới được gặp em sao.- À...ý em không phải vậy.- Anh đùa thôi, mà em vừa đi đâu về thế?- Em có chút việc riêng ý mà.- Là việc này à - Kai dơ tấm hình của nó và hắn- Hóa ra anh cũng biết rồi..Ôm chầm lấy nó, Kai nói- Điều đó không phải sự thật đúng không? Em không ở với hắn....đúng chứ?-......Kai à....Em.......xin....lỗi- Ý em là sao?- Em..xin lỗi vì đã lừa dối anh...nhưng điều đó là sự thật.....-.......Tất cả mọi thứ giờ chỉ là sự im lặng, chỉ còn là tiếng xào xạc của lá, tiếng xe cộ đi lại....Anh bước đi vô hồn, em xin lỗi vì đã lừa dối anh mọi thứ, nhưng tất cả cũng vì 5 chữ: '' Em yêu anh ''.....'' Nhiều lắm ''~ Mấy ngày sau ~Những tin đồn vẫn chưa hết cơn sốt, nó đến trường với 1 đám đông bu lại....Tìm 1 chỗ trống nó thở hổn hển- Đến bao giờ mới thóat được kiếp nạn đây.......mệt quớ...- Zen.......Zen...- Lizze bước vào- Hả?- Chuyện này là sao?-.....- Chẳng phải mày đang quen với Kai?- Ừ....- Thế tại sao?-......- Trả lời đi chứ. Nè...- THÌ VỀ MÀ HỎI ANH MÀY Ế. TÊN CHẾT DẪM, MÀY CÓ BIẾT LÀ NHỚ HẮN MÀ TAO KHỔ MẤY HÔM NAY KHÔNG? ĐI ĐÂU CŨNG BỊ BU LẠI...- nó hét lớn- Zen ờ, mày đã trở lại bình thường rồi ư, thế mà tao cứ tưởng mà câm rồi chứ.- CÂM CÁI ĐẦU MÀY...