Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…
Chương 34
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Khiếp khiếp, tao đùa thôi mà. - Lizze nói- Hừ...- Mà....chuyện đó.....- Gì nữa!!- À...à không có gì.Bỗng nhiên, 1 cô gái chạy vào- Này Zen có ai gặp cậu kìa.Nó bước ra ngòai, đó là Line- Hello...- Có chuyện gì? - nó hỏi- Chắc cậu cũng biết những tin đồn rồi chứ.- Cậu muốn gì?- Không muốn gì cả, chỉ có điều bố Dian đang bệnh rất nặng và có thể sẽ không qua khỏi.-......- Nhưng tên đó lại rất bướng bỉnh, hắn không muốn về, có lẽ 1 phần cũng vì bà mẹ kế. Đó mới chỉ là 1 phần rất nhỏ trong lí do hắn không muốn về. Cậu biết lí do còn lại mà, đúng không?- Ý cậu là sao?- Đừng ra bộ ngốc thế chứ, tôi biết cậu biết đấy.-......- Tôi.....muốn cậu rời xa Dian và để cậu ta quay về..- Tôi không hiểu.- Lí do Dian còn ở đây là vì cậu.....Cậu hãy buông tha cho cậu ta, cậu biết bệnh tình bố của Dian màNó im lặng 1 lúc rồi nói- Tôi không cần biết lí do hắn ở đây là gi? Vì tôi, hay thậm chí vì ai đó thì tôi cũng sẽ không quan tâm. Cậu nói tôi tôi buông tha hắn? Tôi chưa từng níu kéo hắn dù chỉ 1 chút....-........- Còn việc hắn không quay về nhà thì tôi không quan tâm, bởi vì hắn đã gây ra quá nhiều phiền tóai cho tôi. Ngay cả việc ra ngòai, làm thêm tôi cũng không thể.......trong khi bà tôi ngày 1 yếu....Tôi ước gì hắn chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi.Nói xong nó bước đi kiên quyết......~ 1 lúc sau ~Tại phòng giám thị,- Các em biết chuyện gì đang xảy ra rồi chứ? - cô hiểu trưởng nói- Dạ. - nó đáp lại- Dian, cô không cần biết em là ngôi sao hay gì đi nữa thì em cũng phải giữ nội quy trường học chứ. Em nên nhớ đây là trường học chứ không phải cái chợ để PR cho bản thân mình. Thử hỏi, phóng viên ở khắp nơi thì sao có thể tập trung học tập được-.....- Cô muốn 2 em giải quyết việc này nhanh chóngSau khi cô hiệu trưởng dặn dò, nó cùng hắn bước ra ngòai. Thở dài, nó cất lời- Chắc anh cũng nghe cô hiệu trưởng nói rồi chứ.-....- Tôi nghĩ......anh nên trở về nhà đi. Bố anh chẳng phải đang bệnh à?- Nếu tôi nói không muốn về thì sao?- Sao anh cứng đầu và trẻ con quá vậy? Bố anh đang bệnh, anh không biết lo cho ông ấy sao?
- Khiếp khiếp, tao đùa thôi mà. - Lizze nói
- Hừ...
- Mà....chuyện đó.....
- Gì nữa!!
- À...à không có gì.
Bỗng nhiên, 1 cô gái chạy vào
- Này Zen có ai gặp cậu kìa.
Nó bước ra ngòai, đó là Line
- Hello...
- Có chuyện gì? - nó hỏi
- Chắc cậu cũng biết những tin đồn rồi chứ.
- Cậu muốn gì?
- Không muốn gì cả, chỉ có điều bố Dian đang bệnh rất nặng và có thể sẽ không qua khỏi.
-......
- Nhưng tên đó lại rất bướng bỉnh, hắn không muốn về, có lẽ 1 phần cũng vì bà mẹ kế. Đó mới chỉ là 1 phần rất nhỏ trong lí do hắn không muốn về. Cậu biết lí do còn lại mà, đúng không?
- Ý cậu là sao?
- Đừng ra bộ ngốc thế chứ, tôi biết cậu biết đấy.
-......
- Tôi.....muốn cậu rời xa Dian và để cậu ta quay về..
- Tôi không hiểu.
- Lí do Dian còn ở đây là vì cậu.....Cậu hãy buông tha cho cậu ta, cậu biết bệnh tình bố của Dian mà
Nó im lặng 1 lúc rồi nói
- Tôi không cần biết lí do hắn ở đây là gi? Vì tôi, hay thậm chí vì ai đó thì tôi cũng sẽ không quan tâm. Cậu nói tôi tôi buông tha hắn? Tôi chưa từng níu kéo hắn dù chỉ 1 chút....
-........
- Còn việc hắn không quay về nhà thì tôi không quan tâm, bởi vì hắn đã gây ra quá nhiều phiền tóai cho tôi. Ngay cả việc ra ngòai, làm thêm tôi cũng không thể.......trong khi bà tôi ngày 1 yếu....Tôi ước gì hắn chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi.
Nói xong nó bước đi kiên quyết......
~ 1 lúc sau ~
Tại phòng giám thị,
- Các em biết chuyện gì đang xảy ra rồi chứ? - cô hiểu trưởng nói
- Dạ. - nó đáp lại
- Dian, cô không cần biết em là ngôi sao hay gì đi nữa thì em cũng phải giữ nội quy trường học chứ. Em nên nhớ đây là trường học chứ không phải cái chợ để PR cho bản thân mình. Thử hỏi, phóng viên ở khắp nơi thì sao có thể tập trung học tập được
-.....
- Cô muốn 2 em giải quyết việc này nhanh chóng
Sau khi cô hiệu trưởng dặn dò, nó cùng hắn bước ra ngòai. Thở dài, nó cất lời
- Chắc anh cũng nghe cô hiệu trưởng nói rồi chứ.
-....
- Tôi nghĩ......anh nên trở về nhà đi. Bố anh chẳng phải đang bệnh à?
- Nếu tôi nói không muốn về thì sao?
- Sao anh cứng đầu và trẻ con quá vậy? Bố anh đang bệnh, anh không biết lo cho ông ấy sao?
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… - Khiếp khiếp, tao đùa thôi mà. - Lizze nói- Hừ...- Mà....chuyện đó.....- Gì nữa!!- À...à không có gì.Bỗng nhiên, 1 cô gái chạy vào- Này Zen có ai gặp cậu kìa.Nó bước ra ngòai, đó là Line- Hello...- Có chuyện gì? - nó hỏi- Chắc cậu cũng biết những tin đồn rồi chứ.- Cậu muốn gì?- Không muốn gì cả, chỉ có điều bố Dian đang bệnh rất nặng và có thể sẽ không qua khỏi.-......- Nhưng tên đó lại rất bướng bỉnh, hắn không muốn về, có lẽ 1 phần cũng vì bà mẹ kế. Đó mới chỉ là 1 phần rất nhỏ trong lí do hắn không muốn về. Cậu biết lí do còn lại mà, đúng không?- Ý cậu là sao?- Đừng ra bộ ngốc thế chứ, tôi biết cậu biết đấy.-......- Tôi.....muốn cậu rời xa Dian và để cậu ta quay về..- Tôi không hiểu.- Lí do Dian còn ở đây là vì cậu.....Cậu hãy buông tha cho cậu ta, cậu biết bệnh tình bố của Dian màNó im lặng 1 lúc rồi nói- Tôi không cần biết lí do hắn ở đây là gi? Vì tôi, hay thậm chí vì ai đó thì tôi cũng sẽ không quan tâm. Cậu nói tôi tôi buông tha hắn? Tôi chưa từng níu kéo hắn dù chỉ 1 chút....-........- Còn việc hắn không quay về nhà thì tôi không quan tâm, bởi vì hắn đã gây ra quá nhiều phiền tóai cho tôi. Ngay cả việc ra ngòai, làm thêm tôi cũng không thể.......trong khi bà tôi ngày 1 yếu....Tôi ước gì hắn chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi.Nói xong nó bước đi kiên quyết......~ 1 lúc sau ~Tại phòng giám thị,- Các em biết chuyện gì đang xảy ra rồi chứ? - cô hiểu trưởng nói- Dạ. - nó đáp lại- Dian, cô không cần biết em là ngôi sao hay gì đi nữa thì em cũng phải giữ nội quy trường học chứ. Em nên nhớ đây là trường học chứ không phải cái chợ để PR cho bản thân mình. Thử hỏi, phóng viên ở khắp nơi thì sao có thể tập trung học tập được-.....- Cô muốn 2 em giải quyết việc này nhanh chóngSau khi cô hiệu trưởng dặn dò, nó cùng hắn bước ra ngòai. Thở dài, nó cất lời- Chắc anh cũng nghe cô hiệu trưởng nói rồi chứ.-....- Tôi nghĩ......anh nên trở về nhà đi. Bố anh chẳng phải đang bệnh à?- Nếu tôi nói không muốn về thì sao?- Sao anh cứng đầu và trẻ con quá vậy? Bố anh đang bệnh, anh không biết lo cho ông ấy sao?