Tác giả:

Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…

Chương 42-1: Qúa khứ

Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Nó ngất đi trong vô thức......~ Mấy ngày sau ~Nó bỗng nhiên đổ bệnh và nằm liệt giường liệt chiếu.Những hình ảnh đó...sao nó cứ trong đầu nó hòai....Cô gái đó..sao lại giống nó đến vậy? Cô ta đang bị đâm kìa...Tiếng hét của cô gái là nó giật mình tỉnh giấc....Quay sang bên cạnh...đó là Kai...mắt anh thâm như mấy đêm chưa ngủ vậy.....Đưa tay lên...định sờ vào đầu Kai thì Kai tỉnh giấc...- Uả Zen....em tỉnh rồi hả?-....- Để anh đi lấy cái gì cho em ăn nha.- Tại sao.....Anh cứ đối tốt với em thế?.....Chẳng phải..em là con cờ của 2 người sao?- Zen.....em...biết chuyện rồi à?-.........Nó lạnh lùng quay đi..- Anh xin lỗi.-.....Em không muốn nghe...anh ra ngòai đi..- Thực ra....- Em đã nói là không muốn nghe anh ra ngòai đi...- nó hét lớn..-......Kai lặng lẽ bước ra ngòai.....Mắt nó lúc này rớm lệ...- Tại sao mấy người lại đối xử với tôi như thế chứ? Tôi đã làm gì sai?.....Nấp sau cánh cửa, Kai buồn bã. Phải chăng anh đã suy nghĩ điều gì đó?.....~ 1 lúc sau ~Kai bê tô chào vào phòng nó, nó quay đi.- Zen..em ăn chút gì đi?- Em không muốn ăn.- Em còn giận anh à.-......- Anh xin lỗi.....-......Chẳng phải em với anh đã kết thúc rồi sao? Tại sao anh còn đến đây làm gì?- Anh....chúng ta, có thể bắt đầu lại từ đầu?-..........- Anh xin lỗi, từ đầu anh đã không muốn coi em như 1 con cờ. Anh đã luôn luôn tìm kiếm em, luôn nhớ, và......luôn luôn yêu em...Thế nên......- Anh à, cái gì cũng đến giới hạn của nó thôi. Nếu anh còn yêu em, còn tôn trọng em thì tại sao anh lại làm thế chứ? Trong khỏang thời gian quen anh, yêu anh có lẽ, chẳng có người con gái nào như em. Ngay lúc mới bắt đầu yêu, đã nghĩ tới ngày chia cắt. Nhưng sau tất cả những gì anh và em đã có, thì cũng đến lúc rồi, mình buông tay đi… Chúng ta, rồi vẫn sẽ là những người quen. Giữa ngã tư gặp nhau vẫn đưa tay vẫy chào, miệng mỉm cười mà lòng không hề trách giận. Chỉ là, những – người – quen này đã từng bước chung một quãng đường thương nhớ. Dù có lạc nhau, có buông tay hai người đi về khác lối, ta vẫn sẽ trân quý một thuở ngày xưa........

Nó ngất đi trong vô thức......

~ Mấy ngày sau ~

Nó bỗng nhiên đổ bệnh và nằm liệt giường liệt chiếu.

Những hình ảnh đó...sao nó cứ trong đầu nó hòai....Cô gái đó..sao lại giống nó đến vậy? Cô ta đang bị đâm kìa...

Tiếng hét của cô gái là nó giật mình tỉnh giấc....

Quay sang bên cạnh...đó là Kai...mắt anh thâm như mấy đêm chưa ngủ vậy.....

Đưa tay lên...định sờ vào đầu Kai thì Kai tỉnh giấc...

- Uả Zen....em tỉnh rồi hả?

-....

- Để anh đi lấy cái gì cho em ăn nha.

- Tại sao.....Anh cứ đối tốt với em thế?.....Chẳng phải..em là con cờ của 2 người sao?

- Zen.....em...biết chuyện rồi à?

-.........

Nó lạnh lùng quay đi..

- Anh xin lỗi.

-.....Em không muốn nghe...anh ra ngòai đi..

- Thực ra....

- Em đã nói là không muốn nghe anh ra ngòai đi...- nó hét lớn..

-......

Kai lặng lẽ bước ra ngòai.....Mắt nó lúc này rớm lệ...

- Tại sao mấy người lại đối xử với tôi như thế chứ? Tôi đã làm gì sai?.....

Nấp sau cánh cửa, Kai buồn bã. Phải chăng anh đã suy nghĩ điều gì đó?.....

~ 1 lúc sau ~

Kai bê tô chào vào phòng nó, nó quay đi.

- Zen..em ăn chút gì đi?

- Em không muốn ăn.

- Em còn giận anh à.

-......

- Anh xin lỗi.....

-......Chẳng phải em với anh đã kết thúc rồi sao? Tại sao anh còn đến đây làm gì?

- Anh....chúng ta, có thể bắt đầu lại từ đầu?

-..........

- Anh xin lỗi, từ đầu anh đã không muốn coi em như 1 con cờ. Anh đã luôn luôn tìm kiếm em, luôn nhớ, và......luôn luôn yêu em...Thế nên......

- Anh à, cái gì cũng đến giới hạn của nó thôi. Nếu anh còn yêu em, còn tôn trọng em thì tại sao anh lại làm thế chứ? Trong khỏang thời gian quen anh, yêu anh có lẽ, chẳng có người con gái nào như em. Ngay lúc mới bắt đầu yêu, đã nghĩ tới ngày chia cắt. Nhưng sau tất cả những gì anh và em đã có, thì cũng đến lúc rồi, mình buông tay đi… Chúng ta, rồi vẫn sẽ là những người quen. Giữa ngã tư gặp nhau vẫn đưa tay vẫy chào, miệng mỉm cười mà lòng không hề trách giận. Chỉ là, những – người – quen này đã từng bước chung một quãng đường thương nhớ. Dù có lạc nhau, có buông tay hai người đi về khác lối, ta vẫn sẽ trân quý một thuở ngày xưa.

.......

Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… Nó ngất đi trong vô thức......~ Mấy ngày sau ~Nó bỗng nhiên đổ bệnh và nằm liệt giường liệt chiếu.Những hình ảnh đó...sao nó cứ trong đầu nó hòai....Cô gái đó..sao lại giống nó đến vậy? Cô ta đang bị đâm kìa...Tiếng hét của cô gái là nó giật mình tỉnh giấc....Quay sang bên cạnh...đó là Kai...mắt anh thâm như mấy đêm chưa ngủ vậy.....Đưa tay lên...định sờ vào đầu Kai thì Kai tỉnh giấc...- Uả Zen....em tỉnh rồi hả?-....- Để anh đi lấy cái gì cho em ăn nha.- Tại sao.....Anh cứ đối tốt với em thế?.....Chẳng phải..em là con cờ của 2 người sao?- Zen.....em...biết chuyện rồi à?-.........Nó lạnh lùng quay đi..- Anh xin lỗi.-.....Em không muốn nghe...anh ra ngòai đi..- Thực ra....- Em đã nói là không muốn nghe anh ra ngòai đi...- nó hét lớn..-......Kai lặng lẽ bước ra ngòai.....Mắt nó lúc này rớm lệ...- Tại sao mấy người lại đối xử với tôi như thế chứ? Tôi đã làm gì sai?.....Nấp sau cánh cửa, Kai buồn bã. Phải chăng anh đã suy nghĩ điều gì đó?.....~ 1 lúc sau ~Kai bê tô chào vào phòng nó, nó quay đi.- Zen..em ăn chút gì đi?- Em không muốn ăn.- Em còn giận anh à.-......- Anh xin lỗi.....-......Chẳng phải em với anh đã kết thúc rồi sao? Tại sao anh còn đến đây làm gì?- Anh....chúng ta, có thể bắt đầu lại từ đầu?-..........- Anh xin lỗi, từ đầu anh đã không muốn coi em như 1 con cờ. Anh đã luôn luôn tìm kiếm em, luôn nhớ, và......luôn luôn yêu em...Thế nên......- Anh à, cái gì cũng đến giới hạn của nó thôi. Nếu anh còn yêu em, còn tôn trọng em thì tại sao anh lại làm thế chứ? Trong khỏang thời gian quen anh, yêu anh có lẽ, chẳng có người con gái nào như em. Ngay lúc mới bắt đầu yêu, đã nghĩ tới ngày chia cắt. Nhưng sau tất cả những gì anh và em đã có, thì cũng đến lúc rồi, mình buông tay đi… Chúng ta, rồi vẫn sẽ là những người quen. Giữa ngã tư gặp nhau vẫn đưa tay vẫy chào, miệng mỉm cười mà lòng không hề trách giận. Chỉ là, những – người – quen này đã từng bước chung một quãng đường thương nhớ. Dù có lạc nhau, có buông tay hai người đi về khác lối, ta vẫn sẽ trân quý một thuở ngày xưa........

Chương 42-1: Qúa khứ