Nó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó…
Chương 42-2: Bức thư từ hắn
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… ~ 3 tuần sau ~Nó vẫn tiếp tục vào con hẻm đó và tìm kiếm kí ức,mỗi lần nó cố nhớ lại điều gì đó thì đầu nó đau nhói.....Bỗng nhiên, nó nhìn thấy tấm áp phích của hắn.....Tim nó ngói lên, phải chăng nó đang nhớ hắn?Người ta nói vì còn nhiều chông chênh vấp ngã nên cuộc đời này không bằng phẳng.Người ta khuyên em, nếu có thể, đừng yêu để rồi đau thương. Nếu có thể, đừng đánh đổi thanh xuân bằng muôn ngàn lần chờ đợi một chuyện tình không hồi kết.Em biết trách ai bây giờ đây anh nhỉ? Một người em yêu, một người làm tim em rung động, có lỗi gì đâu?Thôi thì, trách trái tim em đã dại khờ lạc nhịp!Gịot nước mắt nó khẽ rơi, ôm ngực nhưng sao nó cảm thấy khó chịu thế này? Những kỉ niệm giữa hắn và nó lại hiện hữu.... '' - Này thỏ, đi chơi không?-Không thích.- Đi đi mà.- Không- Vậy thì cô cứ ngồi đấy mà nhổ cỏ đi nhé tui đi chơi. Haizz muốn đi công viên giải trí, ăn cá chiên viên ghê..-Chờ tí, tui zô thay đồ ''... Liệu anh còn nhớ tui nữa không, liệu anh còn nhớ 1 thời gian chúng ta ở bên nhau..liệu tui có thể gặp anh....Tui mệt mỏi lắm rồi, những ngày đó sao thật trống vắng, tui nhớ những ngày anh và tui ở chung....nhớ lắm...- nó bật khóc.~ Nhà nó ~Nó lững thững về nhà- Cháu về rồi đấy à?- Dạ.- À Zen này cháu có thư.Nó như sực tỉnh, chạy lại cầm vội lá thư..'' Tôi nè, thỏ hâm....Dạo này cô khỏe không? Xin lỗi vì không về thăm cô được cũng như không liên lạc được với cô. À...tôi có mấy cái đĩa phim kinh dị đấy cô có muốn xem không? Còn nữa.....thỏ hâm à...nhớ ăn uống đều đặn vào nhé....đừng bỏ bữa...tôi không muốn thấy cô với bộ dạng thân gầy xác ve đâu....Nó bật khóc- Tên khốn....bỏ tui đi sao còn dám gửi thư về nữa chứ.'' Thỏ ngố này.....quên tôi đi.....tôi không xứng với em...Em hãy dành thời gian để góp nhặt một vài niềm vui nho nhỏ, có thể là ai đó làm cho em vui, có thể là em tự làm cho mình vui. Nhưng không phải vì không có tôi bên cạnh mà em tự cho phép mình buông thả hay cợt nhả với tình cảm của người khác. Hãy cứ sống mạnh mẽ như ngày trước, quên tôi đi, hãy luôn cười nhé. Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến như vậy thì tôi đã không buông tay em.....
~ 3 tuần sau ~
Nó vẫn tiếp tục vào con hẻm đó và tìm kiếm kí ức,mỗi lần nó cố nhớ lại điều gì đó thì đầu nó đau nhói.....
Bỗng nhiên, nó nhìn thấy tấm áp phích của hắn.....Tim nó ngói lên, phải chăng nó đang nhớ hắn?
Người ta nói vì còn nhiều chông chênh vấp ngã nên cuộc đời này không bằng phẳng.
Người ta khuyên em, nếu có thể, đừng yêu để rồi đau thương. Nếu có thể, đừng đánh đổi thanh xuân bằng muôn ngàn lần chờ đợi một chuyện tình không hồi kết.
Em biết trách ai bây giờ đây anh nhỉ? Một người em yêu, một người làm tim em rung động, có lỗi gì đâu?
Thôi thì, trách trái tim em đã dại khờ lạc nhịp!
Gịot nước mắt nó khẽ rơi, ôm ngực nhưng sao nó cảm thấy khó chịu thế này? Những kỉ niệm giữa hắn và nó lại hiện hữu.... '' - Này thỏ, đi chơi không?
-Không thích.
- Đi đi mà.
- Không
- Vậy thì cô cứ ngồi đấy mà nhổ cỏ đi nhé tui đi chơi. Haizz muốn đi công viên giải trí, ăn cá chiên viên ghê..
-Chờ tí, tui zô thay đồ ''
... Liệu anh còn nhớ tui nữa không, liệu anh còn nhớ 1 thời gian chúng ta ở bên nhau..liệu tui có thể gặp anh....Tui mệt mỏi lắm rồi, những ngày đó sao thật trống vắng, tui nhớ những ngày anh và tui ở chung....nhớ lắm...- nó bật khóc.
~ Nhà nó ~
Nó lững thững về nhà
- Cháu về rồi đấy à?
- Dạ.
- À Zen này cháu có thư.
Nó như sực tỉnh, chạy lại cầm vội lá thư..
'' Tôi nè, thỏ hâm....
Dạo này cô khỏe không? Xin lỗi vì không về thăm cô được cũng như không liên lạc được với cô. À...tôi có mấy cái đĩa phim kinh dị đấy cô có muốn xem không? Còn nữa.....thỏ hâm à...nhớ ăn uống đều đặn vào nhé....đừng bỏ bữa...tôi không muốn thấy cô với bộ dạng thân gầy xác ve đâu....
Nó bật khóc
- Tên khốn....bỏ tui đi sao còn dám gửi thư về nữa chứ.
'' Thỏ ngố này.....quên tôi đi.....tôi không xứng với em...
Em hãy dành thời gian để góp nhặt một vài niềm vui nho nhỏ, có thể là ai đó làm cho em vui, có thể là em tự làm cho mình vui. Nhưng không phải vì không có tôi bên cạnh mà em tự cho phép mình buông thả hay cợt nhả với tình cảm của người khác. Hãy cứ sống mạnh mẽ như ngày trước, quên tôi đi, hãy luôn cười nhé. Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến như vậy thì tôi đã không buông tay em.....
Đồ Điên!Tác giả: xZenlyxNó dắt chiếc xe mệt mỏi đến trường, miệng không ngừng than vãn: - Lại trường học, đến bao giờ mới thóat ra khỏi cái nơi quái quỷ này đây! Đến trường học, nó cất xe và bước vào lớp. Bỗng, có 1 con nhỏ chặn đường nó, hình như nhỏ đó là Sely thì phải, chả có gì nổi bật ngoài sở thích quái gở là bắt nạt bạn bè: - Ôi trời, Zen đây sao, ngạc nhiên chưa. Ngày đầu tiên đến lớp... Vừa nói nhỏ vừa cười chế nhạo nó, nó nhìn nhỏ: - Đáng ra là sáng sớm, Zen tỉ tỉ này không muốn động chân động tay đâu nhưng mà mấy cậu thích thì Zen này chiều vậy! Nhỏ đó bỗng mặt tái mét, chạy vội đi. Nó thở dài rồi hét to: - Hai thằng lúa mạch đâu rồi! Vội có 2 thằng chạy tới chỗ nó: - Dạ tỉ tỉ kêu tụi em. Nó cáu và dơ qủa đấm: - Tao tới nãy giờ, sao không thấy tụi mày đón tiếp. 2 thằng đó mặt tái mét: - Dạ dạ.... Nó đưa mắt nhìn 2 thằng đó, rồi nói: - Thôi được rồi, cút đi tao không muốn thấy mặt 2 đứa mày. Bỗng có tiếng còi xe hơi, nó nhìn qua cổng trường. Đó chẳng phải là xe hơi của nhỏ bạn thân nó Lizze sao! Nó… ~ 3 tuần sau ~Nó vẫn tiếp tục vào con hẻm đó và tìm kiếm kí ức,mỗi lần nó cố nhớ lại điều gì đó thì đầu nó đau nhói.....Bỗng nhiên, nó nhìn thấy tấm áp phích của hắn.....Tim nó ngói lên, phải chăng nó đang nhớ hắn?Người ta nói vì còn nhiều chông chênh vấp ngã nên cuộc đời này không bằng phẳng.Người ta khuyên em, nếu có thể, đừng yêu để rồi đau thương. Nếu có thể, đừng đánh đổi thanh xuân bằng muôn ngàn lần chờ đợi một chuyện tình không hồi kết.Em biết trách ai bây giờ đây anh nhỉ? Một người em yêu, một người làm tim em rung động, có lỗi gì đâu?Thôi thì, trách trái tim em đã dại khờ lạc nhịp!Gịot nước mắt nó khẽ rơi, ôm ngực nhưng sao nó cảm thấy khó chịu thế này? Những kỉ niệm giữa hắn và nó lại hiện hữu.... '' - Này thỏ, đi chơi không?-Không thích.- Đi đi mà.- Không- Vậy thì cô cứ ngồi đấy mà nhổ cỏ đi nhé tui đi chơi. Haizz muốn đi công viên giải trí, ăn cá chiên viên ghê..-Chờ tí, tui zô thay đồ ''... Liệu anh còn nhớ tui nữa không, liệu anh còn nhớ 1 thời gian chúng ta ở bên nhau..liệu tui có thể gặp anh....Tui mệt mỏi lắm rồi, những ngày đó sao thật trống vắng, tui nhớ những ngày anh và tui ở chung....nhớ lắm...- nó bật khóc.~ Nhà nó ~Nó lững thững về nhà- Cháu về rồi đấy à?- Dạ.- À Zen này cháu có thư.Nó như sực tỉnh, chạy lại cầm vội lá thư..'' Tôi nè, thỏ hâm....Dạo này cô khỏe không? Xin lỗi vì không về thăm cô được cũng như không liên lạc được với cô. À...tôi có mấy cái đĩa phim kinh dị đấy cô có muốn xem không? Còn nữa.....thỏ hâm à...nhớ ăn uống đều đặn vào nhé....đừng bỏ bữa...tôi không muốn thấy cô với bộ dạng thân gầy xác ve đâu....Nó bật khóc- Tên khốn....bỏ tui đi sao còn dám gửi thư về nữa chứ.'' Thỏ ngố này.....quên tôi đi.....tôi không xứng với em...Em hãy dành thời gian để góp nhặt một vài niềm vui nho nhỏ, có thể là ai đó làm cho em vui, có thể là em tự làm cho mình vui. Nhưng không phải vì không có tôi bên cạnh mà em tự cho phép mình buông thả hay cợt nhả với tình cảm của người khác. Hãy cứ sống mạnh mẽ như ngày trước, quên tôi đi, hãy luôn cười nhé. Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến như vậy thì tôi đã không buông tay em.....