Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 4
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Tôi đã bảo mấy người bỏ tay ra rồi mà không nghe, đau rồi ráng chịu ha?....... Mà tôi có đụng đến mấy người đâu mà mấy người lại muốn gây sự với tôi........ Mà mấy người nói tôi động vào người của chị hai mấy người ư? Là sao? ( tôi hất hàm)- Thái Minh!! Mày dám động đến anh Thái Minh là không xong với bọn tao đâu. Anh Thái Minh là người của chị hai tao --- chị Mai Mai- Nghe rõ chưa?? ( Một con sấn sổ chạy lên, chắc là người của cái con " Chị Hai " kia)- À! Caí tên Thái Minh đấy hử? Mà ai thèm động vào cái tên khinh người thế chứ. Mà vừa nãy hắn đụng vào tôi trước. Mà cái chuyện hắn là người của chị hai mấy người thì tôi cũng không liên quan. Bảo chị hai ấy liệu mà giữ nó đi. Không nó "xổng chuồng " đớp tôi đấy. Tôi bị hai phát rồi đấy nhá- Á À!! Cái con ranh này... Mày dám nói như thế với chị mày sao? Dám xú phạm đến anh Thái Minh và " chị hai " tao sao? Chắc mày chán sống rồi.... Chị em, xông lên. Bẻ gãy tay gãy chân con này cho tao ( con " c-hhó đầu đàn " gồng " như bị lên cơn)Cả lũ chúng nó chạy như tên bay lao đến chuẩn bị tra tấn tôi thì:- DỪNG LẠI!! ( 1 tiếng gằn mạnh làm tất cả dừng lại, ngoái đầu về phía sau nhìnBạn có biết đó là ai không.. Chính là cái tên DƯƠNG hách dịch đó...- Anh........ Dương!! ( Con đầu đàn khec lên tiếng)- WOA. đẹp zai tóa ( Bây giờ là tiếng xôn xao của mấy con phe sau _)- Tôi cho các người 10 giây, các người mà không biếnn hết thì đừng trách tôi ( Hắn đe dọa)- Vâng, em sẽ đi ngay ạ.. Chị em đâu, đi ( Con đầu đàn ra lệnh và chúng nó đi luôn, nếu tính thì thật là đúng chưa đến 10 giấy)Hú wòa, suýt nữa là có án mạng sảy ra. May là có tên này ra tay... HAIZZHắn đang tiến lại gần chỗ tôi vác theo khuôn mặt đằng sát khí- Này......này! Cóa chuyện gì không zợ ( Tôi lắp bắp y như gà mắc tóc)Hắn vẫn không nói gì cả mà càng ngày càng tiến sát vào người tôi. Hắn xãhs cổ áo tôi lên và nói- Cô được lắm. Đến bao giờ thì cô mới không gây phiền hà cho tôi đây! Cô có tin chỉ cần 1 cuộc điện thoại ngắn của tôi là nhà cô phá sản không. Cô còn dám đánh tôi hả?Tôi vẫn dùng sứ mình để giật tay hắn ra khỏi cổ áo mình nhưng hắn khỏe hơn 1 con trâu trương, toi không thể lay chuyển được tay hắnBỐP!!!!!!!!!Với những lời lẽ của hắn thì tôi không những tức giận mà còn nổi máu điên:- Anh tưởng nhà anh giàu! Anh thích làm gì thì làm ak. Tôi nói cho anh biết! Những đứa nhà giàu, ăn chơi, đàn đúm như anh không biết tình người là gì đâu. Tôi tặng cho anh cái tát hôm nay cũng là để cho anh hiểu ra rằng: Không phải cứ nhà giàu thì thích làm gì thì làm đâu....... ( Tôi không kìm nén được cảm xúc nên tuôn ra một tràng dài cùng nước mắt)Tôi chạy và chạy, không để ý gì đến xung quanh. Với 1 mớ suy nghĩ xem hắn bảo nhà mình phá sản có đúng không đây.. Nhỡ đúng thì **chít **
- Tôi đã bảo mấy người bỏ tay ra rồi mà
không nghe, đau rồi ráng chịu ha?....... Mà tôi có đụng đến mấy người đâu mà mấy người lại muốn gây sự với tôi........ Mà mấy người nói tôi
động vào người của chị hai mấy người ư? Là sao? ( tôi hất hàm)
- Thái Minh!! Mày dám động đến anh Thái Minh là không xong với bọn
tao đâu. Anh Thái Minh là người của chị hai tao --- chị Mai Mai
- Nghe rõ chưa?? ( Một con sấn sổ chạy lên, chắc là người của cái con " Chị Hai " kia)
- À! Caí tên Thái Minh đấy hử? Mà ai thèm động vào cái tên khinh
người thế chứ. Mà vừa nãy hắn đụng vào tôi trước. Mà cái chuyện hắn là
người của chị hai mấy người thì tôi cũng không liên quan. Bảo chị hai
ấy liệu mà giữ nó đi. Không nó "xổng chuồng " đớp tôi đấy. Tôi bị hai phát rồi đấy nhá
- Á À!! Cái con ranh này... Mày dám nói như thế với chị mày sao? Dám xú phạm đến anh Thái Minh và " chị hai " tao
sao? Chắc mày chán sống rồi.... Chị em, xông lên. Bẻ gãy tay gãy
chân con này cho tao ( con " c-hhó đầu đàn " gồng " như bị lên cơn)
Cả lũ chúng nó chạy như tên bay lao đến chuẩn bị tra tấn tôi thì:
- DỪNG LẠI!! ( 1 tiếng gằn mạnh làm tất cả dừng lại, ngoái đầu về phía sau nhìn
Bạn có biết đó là ai không.. Chính là cái tên DƯƠNG hách dịch đó...
- Anh........ Dương!! ( Con đầu đàn khec lên tiếng)
- WOA. đẹp zai tóa ( Bây giờ là tiếng xôn xao của mấy con phe sau _)
- Tôi cho các người 10 giây, các người mà không biếnn hết thì đừng trách tôi ( Hắn đe dọa)
- Vâng, em sẽ đi ngay ạ.. Chị em đâu, đi ( Con đầu đàn ra lệnh và
chúng nó đi luôn, nếu tính thì thật là đúng chưa đến 10 giấy)
Hú wòa, suýt nữa là có án mạng sảy ra. May là có tên này ra tay... HAIZZ
Hắn đang tiến lại gần chỗ tôi vác theo khuôn mặt đằng sát khí
- Này......này! Cóa chuyện gì không zợ ( Tôi lắp bắp y như gà mắc tóc)
Hắn vẫn không nói gì cả mà càng ngày càng tiến sát vào người tôi. Hắn xãhs cổ áo tôi lên và nói
- Cô được lắm. Đến bao giờ thì cô mới không gây phiền hà cho tôi đây! Cô có tin chỉ cần 1 cuộc điện thoại ngắn của tôi là nhà cô phá sản
không. Cô còn dám đánh tôi hả?
Tôi vẫn dùng sứ mình để giật
tay hắn ra khỏi cổ áo mình nhưng hắn khỏe hơn 1 con trâu trương, toi
không thể lay chuyển được tay hắn
BỐP!!!!!!!!!
Với những lời lẽ của hắn thì tôi không những tức giận mà còn nổi máu điên:
- Anh tưởng nhà anh giàu! Anh thích làm gì thì làm ak. Tôi nói cho
anh biết! Những đứa nhà giàu, ăn chơi, đàn đúm như anh không biết
tình người là gì đâu. Tôi tặng cho anh cái tát hôm nay cũng là để cho
anh hiểu ra rằng: Không phải cứ nhà giàu thì thích làm gì thì làm
đâu....... ( Tôi không kìm nén được cảm xúc nên tuôn ra một tràng dài
cùng nước mắt)
Tôi chạy và chạy, không để ý gì đến xung quanh. Với 1 mớ suy nghĩ xem hắn bảo nhà mình phá sản có đúng không đây.. Nhỡ đúng thì **chít **
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Tôi đã bảo mấy người bỏ tay ra rồi mà không nghe, đau rồi ráng chịu ha?....... Mà tôi có đụng đến mấy người đâu mà mấy người lại muốn gây sự với tôi........ Mà mấy người nói tôi động vào người của chị hai mấy người ư? Là sao? ( tôi hất hàm)- Thái Minh!! Mày dám động đến anh Thái Minh là không xong với bọn tao đâu. Anh Thái Minh là người của chị hai tao --- chị Mai Mai- Nghe rõ chưa?? ( Một con sấn sổ chạy lên, chắc là người của cái con " Chị Hai " kia)- À! Caí tên Thái Minh đấy hử? Mà ai thèm động vào cái tên khinh người thế chứ. Mà vừa nãy hắn đụng vào tôi trước. Mà cái chuyện hắn là người của chị hai mấy người thì tôi cũng không liên quan. Bảo chị hai ấy liệu mà giữ nó đi. Không nó "xổng chuồng " đớp tôi đấy. Tôi bị hai phát rồi đấy nhá- Á À!! Cái con ranh này... Mày dám nói như thế với chị mày sao? Dám xú phạm đến anh Thái Minh và " chị hai " tao sao? Chắc mày chán sống rồi.... Chị em, xông lên. Bẻ gãy tay gãy chân con này cho tao ( con " c-hhó đầu đàn " gồng " như bị lên cơn)Cả lũ chúng nó chạy như tên bay lao đến chuẩn bị tra tấn tôi thì:- DỪNG LẠI!! ( 1 tiếng gằn mạnh làm tất cả dừng lại, ngoái đầu về phía sau nhìnBạn có biết đó là ai không.. Chính là cái tên DƯƠNG hách dịch đó...- Anh........ Dương!! ( Con đầu đàn khec lên tiếng)- WOA. đẹp zai tóa ( Bây giờ là tiếng xôn xao của mấy con phe sau _)- Tôi cho các người 10 giây, các người mà không biếnn hết thì đừng trách tôi ( Hắn đe dọa)- Vâng, em sẽ đi ngay ạ.. Chị em đâu, đi ( Con đầu đàn ra lệnh và chúng nó đi luôn, nếu tính thì thật là đúng chưa đến 10 giấy)Hú wòa, suýt nữa là có án mạng sảy ra. May là có tên này ra tay... HAIZZHắn đang tiến lại gần chỗ tôi vác theo khuôn mặt đằng sát khí- Này......này! Cóa chuyện gì không zợ ( Tôi lắp bắp y như gà mắc tóc)Hắn vẫn không nói gì cả mà càng ngày càng tiến sát vào người tôi. Hắn xãhs cổ áo tôi lên và nói- Cô được lắm. Đến bao giờ thì cô mới không gây phiền hà cho tôi đây! Cô có tin chỉ cần 1 cuộc điện thoại ngắn của tôi là nhà cô phá sản không. Cô còn dám đánh tôi hả?Tôi vẫn dùng sứ mình để giật tay hắn ra khỏi cổ áo mình nhưng hắn khỏe hơn 1 con trâu trương, toi không thể lay chuyển được tay hắnBỐP!!!!!!!!!Với những lời lẽ của hắn thì tôi không những tức giận mà còn nổi máu điên:- Anh tưởng nhà anh giàu! Anh thích làm gì thì làm ak. Tôi nói cho anh biết! Những đứa nhà giàu, ăn chơi, đàn đúm như anh không biết tình người là gì đâu. Tôi tặng cho anh cái tát hôm nay cũng là để cho anh hiểu ra rằng: Không phải cứ nhà giàu thì thích làm gì thì làm đâu....... ( Tôi không kìm nén được cảm xúc nên tuôn ra một tràng dài cùng nước mắt)Tôi chạy và chạy, không để ý gì đến xung quanh. Với 1 mớ suy nghĩ xem hắn bảo nhà mình phá sản có đúng không đây.. Nhỡ đúng thì **chít **