Tác giả:

Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…

Chương 49

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… ------- Tỉnh dậy------- Hơ hơ..... tôi đang ở......- CÂM (1 tiếng nói lạnh lùng vang lên, đó là Dương)- Dương????!!! ơ... Lyn......?- CÂM ( dương gằn giọng)- Cậu ấy đâu? ( tôi hét)- CÂM ( Dương c*̃ng gào lên, làm tôi c*̃ng không dám to tiếng)-............... im lặng........_ Tôi chuẩn bị đứng dậy _- Nằm xuống! ( Dương găn giọng)- Không! ( tôi vênh mặt)- Nói lại! ( Dương gằn giọng)- Anh không cho tôi đi ăn để tôi lại ngất xỉu nữa ak? Đồ nhẫn tâm.........BỐP! BỐP!! 2 tiếng vỗ tay đó lại bắt tất cả mọi người phải đi vào phòng- Cho tôi hả??-........ ( Không nói gì)Ngoàm...ngoàm.....ngoàmTôi vồ ngay vào bàn mà ăn ngấu nghiến- Tèn..... nít! báo cáo bộ trưởng: Sạch bong sáng bóng....... kakaka------ bàn ăn bây giờ hết sạch thức ăn-----Ôi chua sơi! Mình là cái thể loại gì đây? Bao nhiêu thức ăn đấy chứ chẳng chơi....- A! Chết rồi! Lyn đâu? ( tôi ngớ người ra, vì ăn mà tôi lỡ quên “ ân nhân cứu mạng “ c*̉a mình T.T...... xin lỗi Lyn nha)-.......- Kệ cậu! Tôi di tìm bạn tôi........- Đứng lại! ( Dương gằn giọng)-..............., tôi không đứng lại mà vẫn đi >để lại Dương một mình trong phòng* Dương năm chặt tay, hai hàm răng nghiến chặt- Dạ! Thưa bác, bệnh nhân Jess Lun ở phòng nào ạ?- Jess Lyn? Cô là người nhà c*̉a cô ấy?- Vâng ạ! Cháu là bạn rất thân c*̉a bạn ấy- Phòng 263!- Dạ! Cháu cảm ơn bác ạ* tôi vội vàng chạy vào thang máy và bấm bấm *. – A! 263 đây rồi!* tôi thấy cửa hé, chuẩn bị bước vào*-......................... ( Tôi đứng im như trời trồng , mắt rưng rưng)Thái Minh đang năm tay Lyn ư??? Tôi không thể tin vào mắt mình được nữa........................

------- Tỉnh dậy------

- Hơ hơ..... tôi đang ở......

- CÂM (1 tiếng nói lạnh lùng vang lên, đó là Dương)

- Dương????!!! ơ... Lyn......?

- CÂM ( dương gằn giọng)

- Cậu ấy đâu? ( tôi hét)

- CÂM ( Dương c*̃ng gào lên, làm tôi c*̃ng không dám to
tiếng)

-............... im lặng........

_ Tôi chuẩn bị đứng dậy _

- Nằm xuống! ( Dương găn giọng)

- Không! ( tôi vênh mặt)

- Nói lại! ( Dương gằn giọng)

- Anh không cho tôi đi ăn để tôi lại ngất xỉu nữa ak?
Đồ nhẫn tâm.........

BỐP! BỐP!! 2 tiếng vỗ tay đó lại bắt tất cả mọi
người phải đi vào phòng

- Cho tôi hả??

-........ ( Không nói gì)

Ngoàm...ngoàm.....ngoàm

Tôi vồ ngay vào bàn mà ăn ngấu nghiến

- Tèn..... nít! báo cáo bộ trưởng: Sạch bong sáng
bóng....... kakaka

------ bàn ăn bây giờ hết sạch thức ăn-----

Ôi chua sơi! Mình là cái thể loại gì đây? Bao nhiêu
thức ăn đấy chứ chẳng chơi....

- A! Chết rồi! Lyn đâu? ( tôi ngớ người ra, vì ăn
mà tôi lỡ quên “ ân nhân cứu mạng “ c*̉a mình T.T...... xin lỗi Lyn nha)

-.......

- Kệ cậu! Tôi di tìm bạn tôi........

- Đứng lại! ( Dương gằn giọng)

-..............., tôi không đứng lại mà vẫn đi >để lại Dương một mình trong phòng

* Dương năm chặt tay, hai hàm răng nghiến chặt

- Dạ! Thưa bác, bệnh nhân Jess Lun ở phòng nào ạ?

- Jess Lyn? Cô là người nhà c*̉a cô ấy?

- Vâng ạ! Cháu là bạn rất thân c*̉a bạn ấy

- Phòng 263!

- Dạ! Cháu cảm ơn bác ạ

* tôi vội vàng chạy vào thang máy và bấm bấm *

. – A! 263 đây rồi!

* tôi thấy cửa hé, chuẩn bị bước vào*

-......................... ( Tôi đứng im như trời trồng
, mắt rưng rưng)

Thái Minh đang năm tay Lyn ư??? Tôi không thể tin vào
mắt mình được nữa........................

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… ------- Tỉnh dậy------- Hơ hơ..... tôi đang ở......- CÂM (1 tiếng nói lạnh lùng vang lên, đó là Dương)- Dương????!!! ơ... Lyn......?- CÂM ( dương gằn giọng)- Cậu ấy đâu? ( tôi hét)- CÂM ( Dương c*̃ng gào lên, làm tôi c*̃ng không dám to tiếng)-............... im lặng........_ Tôi chuẩn bị đứng dậy _- Nằm xuống! ( Dương găn giọng)- Không! ( tôi vênh mặt)- Nói lại! ( Dương gằn giọng)- Anh không cho tôi đi ăn để tôi lại ngất xỉu nữa ak? Đồ nhẫn tâm.........BỐP! BỐP!! 2 tiếng vỗ tay đó lại bắt tất cả mọi người phải đi vào phòng- Cho tôi hả??-........ ( Không nói gì)Ngoàm...ngoàm.....ngoàmTôi vồ ngay vào bàn mà ăn ngấu nghiến- Tèn..... nít! báo cáo bộ trưởng: Sạch bong sáng bóng....... kakaka------ bàn ăn bây giờ hết sạch thức ăn-----Ôi chua sơi! Mình là cái thể loại gì đây? Bao nhiêu thức ăn đấy chứ chẳng chơi....- A! Chết rồi! Lyn đâu? ( tôi ngớ người ra, vì ăn mà tôi lỡ quên “ ân nhân cứu mạng “ c*̉a mình T.T...... xin lỗi Lyn nha)-.......- Kệ cậu! Tôi di tìm bạn tôi........- Đứng lại! ( Dương gằn giọng)-..............., tôi không đứng lại mà vẫn đi >để lại Dương một mình trong phòng* Dương năm chặt tay, hai hàm răng nghiến chặt- Dạ! Thưa bác, bệnh nhân Jess Lun ở phòng nào ạ?- Jess Lyn? Cô là người nhà c*̉a cô ấy?- Vâng ạ! Cháu là bạn rất thân c*̉a bạn ấy- Phòng 263!- Dạ! Cháu cảm ơn bác ạ* tôi vội vàng chạy vào thang máy và bấm bấm *. – A! 263 đây rồi!* tôi thấy cửa hé, chuẩn bị bước vào*-......................... ( Tôi đứng im như trời trồng , mắt rưng rưng)Thái Minh đang năm tay Lyn ư??? Tôi không thể tin vào mắt mình được nữa........................

Chương 49