Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 64
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Không ai khác, tiếng nói quen thuộc đó chính là c*̉a Lyn – huệ- Lyn..... cậu hiểu lầm rồi ( Tôu lắc đầu quầy quậy, mắt đỏ hoe)- Có lẽ tớ đã nhầm..... bạn tốt ư? Hương! Cậu thật sự làm tớ thất vọng quá... ( Lyn nước mắt giàn giụa)Nói xong lyn chạy đi- Lyn! Cậu đứng lại!Nghe tớ giải thích. Thái Minh! Anh ngăn Thái Minh lại đi... MAU!tôi đánh vào người Thái MinhThái Minh không nói gì chỉ đứng đấy nhìn Lyn bằng ánh mặt sâu thẳm.- Đứng lại đi! Nếu cậu bước tiếp thì tình bạn c*̉a chúng ta sẽ kết thúc đấyTôi hét thật to, sau đó Lyn dừng lại quay người- Kết thúc? Cậu còn có thể nói như vậy sao? Sau giờ phút này có lẽ tình bạn c*̉a chúng ta kết thúc thật rồi..... Cậu quá nhẫn tâm với tớ ( Lyn lắc nhẹ đầu)- cái gì?? Lúc nào cậu c*̃ng kêu là bạn thân, mãi mãi, vậy thì tại sao cậu không nghe lời giải thích c*̉a người bạn thân 1 lần- Giải thích ư? Có lẽ chả có gì phải giải thích cả...... quá rõ rồi......Tôi từ từ đi đến chỗ Lyn, tôi và Lyn vẫn nhìn nhauBỐP! ( Tôi tát Lyn)- Cậu nói gì? Cậu đang nói bạn thân c*̉a mình là cướp người yêu c*̉a cậu sao? Phản bội cậu sao? Hãm hại cậu sao? Cái tát này là tớ dành riêng cho cậu..... Cậu chính là người vu khống cho tớ: 5 năm nay cậu đã ở đâu? cậu có biết cậu vô tâm với anh ấy như thế nào không? Anh ấy đã phải sống trong đau khổ: nhịn ăn nhịn uống và rồi anh ấy trở thành rất lạnh lùng. Cậu có biết bao nhiêu người đã chết dưới tay anh ấy không? Đến khi trái tim anh ấy gần như hồi phục thì cậu lại trở về...... Bây giờ cậu có biết cảm giác c*̉a anh ấy như thế nào không? Cậu có biết anh ấy đau như thế nào không? Tớ!Tớ không phải là con người như thế. Phải! Cậu vừa nhìn thấy anh ấy và tớ hôn nhau..... Nhưng cậu có để ý đến mình không?Hay cậu chỉ nhìn thái độ c*̉a anh ấy thôi?..... oke. Kết thúc thì kết thúc..... Mình chẳng còn gì để nói nữa.... Tạm biệt ( Nói 1 tràng dài xong tôi quay người bước bi và không ngoái đầu nhìn lại)Lyn nghe xong, cậu ấy đứng im như 1 pho tượng, mắt trợn tròn, dòng nước mắt đầy ắp ở mu mắt, đỏ hoe- Tớ........ sai thật rồi sao? ( Lyn nói nhỏ nhẹ)Thái Minh vẫn đứng đó, lạnh lùng, vô cảm- Kelvin....... ( Lyn chạy nhanh đến chỗ Thái Minh và ôm chặt lấy hắn)-.......- Anh.... Anh.... hãy nói cho em biết chuyện gì đang diễn ra đi- Về! ( Thái Minh lạnh lùng nói)- Dạ! ( Lyn đưa tay lên mặt quệt nước mắt, không ôm Thái Minh nữa, Lyn chuyển sang nắm tay. Sau đó 2 người c*̀ng đi ra khỏi viện)Tôi nhanh chân chạy đến chỗ Dương.... Đúng lúc đến nơi thì cửa phòng cấp cứu bật mở...- Bác! Bác! Dương sao rồi bác?- Dạ! Cô! Ca phẫu thuật đã thành công....... chân c*̉a cậu chủ có thể hoạt động trở lại trong vòng ít nhất 2 tuần nữa- Dạ! Cháu cảm ơn bác... ( Tôi vội c*́i đầu lễ phép)- Cậu chủ đã được chuyển sang phòng V.I.P 1 dưới tầng 1 thưa cô- Dạ! Cháu cảm ơn bácThế là tôi 1 lần nữa lại phi như bay xuống tầng 1
Không ai khác, tiếng nói quen thuộc đó chính là c*̉a Lyn – huệ
- Lyn..... cậu hiểu lầm rồi ( Tôu lắc đầu quầy quậy, mắt đỏ hoe)
- Có lẽ tớ đã nhầm..... bạn tốt ư? Hương! Cậu thật sự làm tớ thất vọng quá... ( Lyn nước mắt giàn giụa)
Nói xong lyn chạy đi
- Lyn! Cậu đứng lại!Nghe tớ giải thích. Thái Minh! Anh ngăn Thái Minh lại đi... MAU!
tôi đánh vào người Thái Minh
Thái Minh không nói gì chỉ đứng đấy nhìn Lyn bằng ánh mặt sâu thẳm.
- Đứng lại đi! Nếu cậu bước tiếp thì tình bạn c*̉a chúng ta sẽ kết thúc đấy
Tôi hét thật to, sau đó Lyn dừng lại quay người
- Kết thúc? Cậu còn có thể nói như vậy sao? Sau giờ phút này có lẽ tình bạn c*̉a chúng ta kết thúc thật rồi..... Cậu quá nhẫn tâm với tớ ( Lyn lắc nhẹ đầu)
- cái gì?? Lúc nào cậu c*̃ng kêu là bạn thân, mãi mãi, vậy thì tại sao cậu không nghe lời giải thích c*̉a người bạn thân 1 lần
- Giải thích ư? Có lẽ chả có gì phải giải thích cả...... quá rõ rồi......
Tôi từ từ đi đến chỗ Lyn, tôi và Lyn vẫn nhìn nhau
BỐP! ( Tôi tát Lyn)
- Cậu nói gì? Cậu đang nói bạn thân c*̉a mình là cướp người yêu c*̉a cậu sao? Phản bội cậu sao? Hãm hại cậu sao? Cái tát này là tớ dành riêng cho cậu..... Cậu chính là người vu khống cho tớ: 5 năm nay cậu đã ở đâu? cậu có biết cậu vô tâm với anh ấy như thế nào không? Anh ấy đã phải sống trong đau khổ: nhịn ăn nhịn uống và rồi anh ấy trở thành rất lạnh lùng. Cậu có biết bao nhiêu người đã chết dưới tay anh ấy không? Đến khi trái tim anh ấy gần như hồi phục thì cậu lại trở về...... Bây giờ cậu có biết cảm giác c*̉a anh ấy như thế nào không? Cậu có biết anh ấy đau như thế nào không? Tớ!Tớ không phải là con người như thế. Phải! Cậu vừa nhìn thấy anh ấy và tớ hôn nhau..... Nhưng cậu có để ý đến mình không?Hay cậu chỉ nhìn thái độ c*̉a anh ấy thôi?..... oke. Kết thúc thì kết thúc..... Mình chẳng còn gì để nói nữa.... Tạm biệt ( Nói 1 tràng dài xong tôi quay người bước bi và không ngoái đầu nhìn lại)
Lyn nghe xong, cậu ấy đứng im như 1 pho tượng, mắt trợn tròn, dòng nước mắt đầy ắp ở mu mắt, đỏ hoe
- Tớ........ sai thật rồi sao? ( Lyn nói nhỏ nhẹ)
Thái Minh vẫn đứng đó, lạnh lùng, vô cảm
- Kelvin....... ( Lyn chạy nhanh đến chỗ Thái Minh và ôm chặt lấy hắn)
-.......
- Anh.... Anh.... hãy nói cho em biết chuyện gì đang diễn ra đi
- Về! ( Thái Minh lạnh lùng nói)
- Dạ! ( Lyn đưa tay lên mặt quệt nước mắt, không ôm Thái Minh nữa, Lyn chuyển sang nắm tay. Sau đó 2 người c*̀ng đi ra khỏi viện)
Tôi nhanh chân chạy đến chỗ Dương.... Đúng lúc đến nơi thì cửa phòng cấp cứu bật mở...
- Bác! Bác! Dương sao rồi bác?
- Dạ! Cô! Ca phẫu thuật đã thành công....... chân c*̉a cậu chủ có thể hoạt động trở lại trong vòng ít nhất 2 tuần nữa
- Dạ! Cháu cảm ơn bác... ( Tôi vội c*́i đầu lễ phép)
- Cậu chủ đã được chuyển sang phòng V.I.P 1 dưới tầng 1 thưa cô
- Dạ! Cháu cảm ơn bác
Thế là tôi 1 lần nữa lại phi như bay xuống tầng 1
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Không ai khác, tiếng nói quen thuộc đó chính là c*̉a Lyn – huệ- Lyn..... cậu hiểu lầm rồi ( Tôu lắc đầu quầy quậy, mắt đỏ hoe)- Có lẽ tớ đã nhầm..... bạn tốt ư? Hương! Cậu thật sự làm tớ thất vọng quá... ( Lyn nước mắt giàn giụa)Nói xong lyn chạy đi- Lyn! Cậu đứng lại!Nghe tớ giải thích. Thái Minh! Anh ngăn Thái Minh lại đi... MAU!tôi đánh vào người Thái MinhThái Minh không nói gì chỉ đứng đấy nhìn Lyn bằng ánh mặt sâu thẳm.- Đứng lại đi! Nếu cậu bước tiếp thì tình bạn c*̉a chúng ta sẽ kết thúc đấyTôi hét thật to, sau đó Lyn dừng lại quay người- Kết thúc? Cậu còn có thể nói như vậy sao? Sau giờ phút này có lẽ tình bạn c*̉a chúng ta kết thúc thật rồi..... Cậu quá nhẫn tâm với tớ ( Lyn lắc nhẹ đầu)- cái gì?? Lúc nào cậu c*̃ng kêu là bạn thân, mãi mãi, vậy thì tại sao cậu không nghe lời giải thích c*̉a người bạn thân 1 lần- Giải thích ư? Có lẽ chả có gì phải giải thích cả...... quá rõ rồi......Tôi từ từ đi đến chỗ Lyn, tôi và Lyn vẫn nhìn nhauBỐP! ( Tôi tát Lyn)- Cậu nói gì? Cậu đang nói bạn thân c*̉a mình là cướp người yêu c*̉a cậu sao? Phản bội cậu sao? Hãm hại cậu sao? Cái tát này là tớ dành riêng cho cậu..... Cậu chính là người vu khống cho tớ: 5 năm nay cậu đã ở đâu? cậu có biết cậu vô tâm với anh ấy như thế nào không? Anh ấy đã phải sống trong đau khổ: nhịn ăn nhịn uống và rồi anh ấy trở thành rất lạnh lùng. Cậu có biết bao nhiêu người đã chết dưới tay anh ấy không? Đến khi trái tim anh ấy gần như hồi phục thì cậu lại trở về...... Bây giờ cậu có biết cảm giác c*̉a anh ấy như thế nào không? Cậu có biết anh ấy đau như thế nào không? Tớ!Tớ không phải là con người như thế. Phải! Cậu vừa nhìn thấy anh ấy và tớ hôn nhau..... Nhưng cậu có để ý đến mình không?Hay cậu chỉ nhìn thái độ c*̉a anh ấy thôi?..... oke. Kết thúc thì kết thúc..... Mình chẳng còn gì để nói nữa.... Tạm biệt ( Nói 1 tràng dài xong tôi quay người bước bi và không ngoái đầu nhìn lại)Lyn nghe xong, cậu ấy đứng im như 1 pho tượng, mắt trợn tròn, dòng nước mắt đầy ắp ở mu mắt, đỏ hoe- Tớ........ sai thật rồi sao? ( Lyn nói nhỏ nhẹ)Thái Minh vẫn đứng đó, lạnh lùng, vô cảm- Kelvin....... ( Lyn chạy nhanh đến chỗ Thái Minh và ôm chặt lấy hắn)-.......- Anh.... Anh.... hãy nói cho em biết chuyện gì đang diễn ra đi- Về! ( Thái Minh lạnh lùng nói)- Dạ! ( Lyn đưa tay lên mặt quệt nước mắt, không ôm Thái Minh nữa, Lyn chuyển sang nắm tay. Sau đó 2 người c*̀ng đi ra khỏi viện)Tôi nhanh chân chạy đến chỗ Dương.... Đúng lúc đến nơi thì cửa phòng cấp cứu bật mở...- Bác! Bác! Dương sao rồi bác?- Dạ! Cô! Ca phẫu thuật đã thành công....... chân c*̉a cậu chủ có thể hoạt động trở lại trong vòng ít nhất 2 tuần nữa- Dạ! Cháu cảm ơn bác... ( Tôi vội c*́i đầu lễ phép)- Cậu chủ đã được chuyển sang phòng V.I.P 1 dưới tầng 1 thưa cô- Dạ! Cháu cảm ơn bácThế là tôi 1 lần nữa lại phi như bay xuống tầng 1