Tác giả:

Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…

Chương 78

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… ..... Tôi đang ngồi lẳng lặng ở giường thì cửa phòng bỗng bật mở.. Tôi không quan tâm gì đến điều này. Tôi chỉ ngồi và nhìn lơ đãng ra cửa sổ và rồi chợt có 1 bàn tay nắm lấy tay tôi....- Hương..... hãy từ từ..... bình tĩnh.....Tôi vẫn thế – Không quan tâm gì..- Tớ biết đây là 1 c*́ sốc rất lớn với cậu nhưng mình tin rằng, một ngày nào đó.... Dương và anh Thái Minh sẽ tỉnh lại-...... ( Tôi vẫn như thế)- Hãy tỉnh lại đi! Cậu có biết tại sao anh Thái Minh lại bị như thế không? Chính là vì anh ấy đến sân bay để níu giữ cậu lại đấy..... Hôn ước c*̉a Thái Minh và Lyn đã bị chính tay Lyn phá hủy... Còn phần Dương: Chỉ vì cứu cậu mà trở ra như thế đấy.... Tài chính cả thế giớ này chỉ mong chờ vào cái tập đoàn SL này......2 người con trai c*̉a tập đoàn bị thành ra như thế này liệu chủ tịch sẽ như thế nào? hãy tỉnh lại và đối đầu vs tất cả mọi việc đang diễn ra đi.... Cậu không thể mãi như thế này được... ( Nói xong, Phương ra ngoài)1 giọt...... 2 giọt...... 3 giọtTừ từ đưa ngoán tay lên má. Tôi khóc sao?Đúng vậy! Tất cả đều là tôi gây ra.... tất cả là tại tôi. Tôi không thể trốn tránh tất cả mọi việc.. tôi phải đứng dậy- Huhuhuhuhuhuhuhuhu... ( Tôi òa khóc như 1 đứa trẻ con.. Quả thực, 1 tháng – bây giờ tôi ms mở miệng, bây giờ cơ thể mới sống dậy, bây giờ mới có cảm xúc...)- Tạ mình...... tất cả là tại mình... Phải..... mình bị như thế này để trốn tránh sự thật. Mình tồi đến như thế này sao? ( Tôi đờ đẫn)- LƯƠNG OẢI HƯƠNG!Từ bây giờ mày phải mạnh mẽ lên... đừng giống 1 con khốn..... Chắc chắn mình sẽ làm lại từ đầuTôi đứng dậy, lau nước mắt, đi tắm và ăn mặc chỉnh tề, không luộm thuộm như 1 con tâm thần c*̉a 1 tháng trước nữa.... tô 1 ít son nhẹ... ngắm nhìn mình trong gương, mỉm cười... Bây giờ tôi mới nhận ra giá trị c*̉a sự sống, còn nhiều điều tôi chưa trải qua trong cuộc đời màXong xuôi, tôi bước ra khỏi phòng, đây là lần đầu tiên tôi ra khỏi phòng trong 1 tháng nay. Tôi vừa bước ra thì ba mẹ và Phương.... tất cả mọi người nhìn tôi chằm chằm.... Bộ dạng tôi bây giờ thật hồn nhiên và yêu đời trong bộ váy trắng ren đi đôi xandan cao 3 phân, môi hồng chúm chím mỉm cười- Hương!..... ( Ba mẹ tôi rân rấn nước mắt)- ^^ ( Phương mỉm cười)- Ba! Mẹ! Con thật ngu ngốc! Đúng không ạ?! Từ giờ con sẽ không thế đâu ạ! Con sẽ sống lại từ đầu ( Tôi cười mím môi, mắt ngấn lệ)- ba mẹ tin con mà!- Con cảm ơn! Phương à! Cảm ơn cậu! Nhờ cậu mà tớ mới nhận ra tứ là đứa con gái tồi đến mức nào... Xin lỗi! Tớ đã đối xử với cậu thật là.....- Thôi! Chuyện đã qua rồi.. Thôi! Chúng mình đi dạo nhé.... Tớ dẫn cậu đi tham quan đất nước này...Từ khi đặt chân đến đây cậu đã kịp ngắm ngía gì đâu chứ!- Ừ...hehe... Thôi bọn con đi ạ- Cháu xin phép bác- Ừ....................Phương dẫn tôi đi khắp mọi nơiChúng tôi lại trở lại giống xưa! 2 đứa bạn tri kỉ*****Những năm tháng sau đó cứ trôi... trôi 1 cách bình yên... Trôi chuyển về ngôi trường mà Phương đang họcTrong đầu tôi không còn kí ức về Dương hay Thái Minh nữa... Giờ đây đã chuyển sang bước ngoặt hoàn toàn mới

..... Tôi đang ngồi lẳng lặng ở giường thì cửa phòng bỗng bật mở.. Tôi không quan tâm gì đến điều này. Tôi chỉ ngồi và nhìn lơ đãng ra cửa sổ và rồi chợt có 1 bàn tay nắm lấy tay tôi....

- Hương..... hãy từ từ..... bình tĩnh.....

Tôi vẫn thế – Không quan tâm gì..

- Tớ biết đây là 1 c*́ sốc rất lớn với cậu nhưng mình tin rằng, một ngày nào đó.... Dương và anh Thái Minh sẽ tỉnh lại

-...... ( Tôi vẫn như thế)

- Hãy tỉnh lại đi! Cậu có biết tại sao anh Thái Minh lại bị như thế không? Chính là vì anh ấy đến sân bay để níu giữ cậu lại đấy..... Hôn ước c*̉a Thái Minh và Lyn đã bị chính tay Lyn phá hủy... Còn phần Dương: Chỉ vì cứu cậu mà trở ra như thế đấy.... Tài chính cả thế giớ này chỉ mong chờ vào cái tập đoàn SL này......2 người con trai c*̉a tập đoàn bị thành ra như thế này liệu chủ tịch sẽ như thế nào? hãy tỉnh lại và đối đầu vs tất cả mọi việc đang diễn ra đi.... Cậu không thể mãi như thế này được... ( Nói xong, Phương ra ngoài)

1 giọt...... 2 giọt...... 3 giọt

Từ từ đưa ngoán tay lên má. Tôi khóc sao?

Đúng vậy! Tất cả đều là tôi gây ra.... tất cả là tại tôi. Tôi không thể trốn tránh tất cả mọi việc.. tôi phải đứng dậy

- Huhuhuhuhuhuhuhuhu... ( Tôi òa khóc như 1 đứa trẻ con.. Quả thực, 1 tháng – bây giờ tôi ms mở miệng, bây giờ cơ thể mới sống dậy, bây giờ mới có cảm xúc...)

- Tạ mình...... tất cả là tại mình... Phải..... mình bị như thế này để trốn tránh sự thật. Mình tồi đến như thế này sao? ( Tôi đờ đẫn)

- LƯƠNG OẢI HƯƠNG!Từ bây giờ mày phải mạnh mẽ lên... đừng giống 1 con khốn..... Chắc chắn mình sẽ làm lại từ đầu

Tôi đứng dậy, lau nước mắt, đi tắm và ăn mặc chỉnh tề, không luộm thuộm như 1 con tâm thần c*̉a 1 tháng trước nữa.... tô 1 ít son nhẹ... ngắm nhìn mình trong gương, mỉm cười... Bây giờ tôi mới nhận ra giá trị c*̉a sự sống, còn nhiều điều tôi chưa trải qua trong cuộc đời mà

Xong xuôi, tôi bước ra khỏi phòng, đây là lần đầu tiên tôi ra khỏi phòng trong 1 tháng nay. Tôi vừa bước ra thì ba mẹ và Phương.... tất cả mọi người nhìn tôi chằm chằm.... Bộ dạng tôi bây giờ thật hồn nhiên và yêu đời trong bộ váy trắng ren đi đôi xandan cao 3 phân, môi hồng chúm chím mỉm cười

- Hương!..... ( Ba mẹ tôi rân rấn nước mắt)

- ^^ ( Phương mỉm cười)

- Ba! Mẹ! Con thật ngu ngốc! Đúng không ạ?! Từ giờ con sẽ không thế đâu ạ! Con sẽ sống lại từ đầu ( Tôi cười mím môi, mắt ngấn lệ)

- ba mẹ tin con mà!

- Con cảm ơn! Phương à! Cảm ơn cậu! Nhờ cậu mà tớ mới nhận ra tứ là đứa con gái tồi đến mức nào... Xin lỗi! Tớ đã đối xử với cậu thật là.....

- Thôi! Chuyện đã qua rồi.. Thôi! Chúng mình đi dạo nhé.... Tớ dẫn cậu đi tham quan đất nước này...Từ khi đặt chân đến đây cậu đã kịp ngắm ngía gì đâu chứ!

- Ừ...hehe... Thôi bọn con đi ạ

- Cháu xin phép bác

- Ừ..

..................

Phương dẫn tôi đi khắp mọi nơi

Chúng tôi lại trở lại giống xưa! 2 đứa bạn tri kỉ

*****

Những năm tháng sau đó cứ trôi... trôi 1 cách bình yên... Trôi chuyển về ngôi trường mà Phương đang học

Trong đầu tôi không còn kí ức về Dương hay Thái Minh nữa... Giờ đây đã chuyển sang bước ngoặt hoàn toàn mới

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… ..... Tôi đang ngồi lẳng lặng ở giường thì cửa phòng bỗng bật mở.. Tôi không quan tâm gì đến điều này. Tôi chỉ ngồi và nhìn lơ đãng ra cửa sổ và rồi chợt có 1 bàn tay nắm lấy tay tôi....- Hương..... hãy từ từ..... bình tĩnh.....Tôi vẫn thế – Không quan tâm gì..- Tớ biết đây là 1 c*́ sốc rất lớn với cậu nhưng mình tin rằng, một ngày nào đó.... Dương và anh Thái Minh sẽ tỉnh lại-...... ( Tôi vẫn như thế)- Hãy tỉnh lại đi! Cậu có biết tại sao anh Thái Minh lại bị như thế không? Chính là vì anh ấy đến sân bay để níu giữ cậu lại đấy..... Hôn ước c*̉a Thái Minh và Lyn đã bị chính tay Lyn phá hủy... Còn phần Dương: Chỉ vì cứu cậu mà trở ra như thế đấy.... Tài chính cả thế giớ này chỉ mong chờ vào cái tập đoàn SL này......2 người con trai c*̉a tập đoàn bị thành ra như thế này liệu chủ tịch sẽ như thế nào? hãy tỉnh lại và đối đầu vs tất cả mọi việc đang diễn ra đi.... Cậu không thể mãi như thế này được... ( Nói xong, Phương ra ngoài)1 giọt...... 2 giọt...... 3 giọtTừ từ đưa ngoán tay lên má. Tôi khóc sao?Đúng vậy! Tất cả đều là tôi gây ra.... tất cả là tại tôi. Tôi không thể trốn tránh tất cả mọi việc.. tôi phải đứng dậy- Huhuhuhuhuhuhuhuhu... ( Tôi òa khóc như 1 đứa trẻ con.. Quả thực, 1 tháng – bây giờ tôi ms mở miệng, bây giờ cơ thể mới sống dậy, bây giờ mới có cảm xúc...)- Tạ mình...... tất cả là tại mình... Phải..... mình bị như thế này để trốn tránh sự thật. Mình tồi đến như thế này sao? ( Tôi đờ đẫn)- LƯƠNG OẢI HƯƠNG!Từ bây giờ mày phải mạnh mẽ lên... đừng giống 1 con khốn..... Chắc chắn mình sẽ làm lại từ đầuTôi đứng dậy, lau nước mắt, đi tắm và ăn mặc chỉnh tề, không luộm thuộm như 1 con tâm thần c*̉a 1 tháng trước nữa.... tô 1 ít son nhẹ... ngắm nhìn mình trong gương, mỉm cười... Bây giờ tôi mới nhận ra giá trị c*̉a sự sống, còn nhiều điều tôi chưa trải qua trong cuộc đời màXong xuôi, tôi bước ra khỏi phòng, đây là lần đầu tiên tôi ra khỏi phòng trong 1 tháng nay. Tôi vừa bước ra thì ba mẹ và Phương.... tất cả mọi người nhìn tôi chằm chằm.... Bộ dạng tôi bây giờ thật hồn nhiên và yêu đời trong bộ váy trắng ren đi đôi xandan cao 3 phân, môi hồng chúm chím mỉm cười- Hương!..... ( Ba mẹ tôi rân rấn nước mắt)- ^^ ( Phương mỉm cười)- Ba! Mẹ! Con thật ngu ngốc! Đúng không ạ?! Từ giờ con sẽ không thế đâu ạ! Con sẽ sống lại từ đầu ( Tôi cười mím môi, mắt ngấn lệ)- ba mẹ tin con mà!- Con cảm ơn! Phương à! Cảm ơn cậu! Nhờ cậu mà tớ mới nhận ra tứ là đứa con gái tồi đến mức nào... Xin lỗi! Tớ đã đối xử với cậu thật là.....- Thôi! Chuyện đã qua rồi.. Thôi! Chúng mình đi dạo nhé.... Tớ dẫn cậu đi tham quan đất nước này...Từ khi đặt chân đến đây cậu đã kịp ngắm ngía gì đâu chứ!- Ừ...hehe... Thôi bọn con đi ạ- Cháu xin phép bác- Ừ....................Phương dẫn tôi đi khắp mọi nơiChúng tôi lại trở lại giống xưa! 2 đứa bạn tri kỉ*****Những năm tháng sau đó cứ trôi... trôi 1 cách bình yên... Trôi chuyển về ngôi trường mà Phương đang họcTrong đầu tôi không còn kí ức về Dương hay Thái Minh nữa... Giờ đây đã chuyển sang bước ngoặt hoàn toàn mới

Chương 78