Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 82
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Em vào đi! Lần sau rút kinh ngiệm!Ngửng mặt lên.... cô giáo tôi là người lai sao? ôi xinh quá- Dạ! Em cảm ơn cô.....Tôi phi vào lớp, định kiếm chỗ ngồi nhưng không còn chỗ trống... chỉ còn duy nhất 1 chỗ..... chúa ơi.... Sao mình lại học c*̀ng lớp với cậu ta. Vâng, đó chính là DƯơng!...... Cả lớp đã chật kín chỗ ngồi.. Còn mỗi chỗ trống ở bàn Dương.... Cậu ý ngồi 1 mình... Không cần đoán tôi c*̃ng biết lí do là tại sao.... Ai mà dám ngồi gần cậu ta chứ. Xí......- Dạ..... dạ..... thưa cô. Em ngồi đâu ạ!- Ờm.... ờm.... Cô c*̃ng chưa biết- Dạ.....! Sao ạ!!? ( Tôi há hốc mồm)- Ừm.... ừm......- Em ngồi đây thưa cô!- Không.... không được........- Tại sao? ( Tôi nhăn nhó)- Đây là chỗ.... chỗ c*̉a.......- Dạ! Cho dù cậu ta có là Hoàng Bảo Dương hay là cậu chủ, thiếu gia c*̉a tập đoàn gì gì đi chăng nữa thì cậu ta vẫn đi học với vai trò là c*̉a 1 sinh viên... Em c*̃ng chả ham được ngồi cạnh hoàng tử c*̉a trường đâu... Nhưng hết chỗ rồi.... Cậu ta lại ngồi 1 mình nên em mới bất đắc dĩ ngồi đây thôi- Tại sao em có thể nói những lời trên.... em có sợ......- Em biết thưa cô! ( Tôi che vào lời cô)- Cô có thể hỏi ý kiến cậu ta, nếu được phép thì em đây có thể nhường chỗ cho bạn khác- Thưa thiếu gia.....- CÂM!( Dương gằn giọng khiến không khí ngày càng trở nên nặng nề)Nói xong Dương lạnh lùng đứng dậy và đi ra khỏi lớpCả lớp thở phù nhẹ nhõm- Em có biết thiếu gia là người như thế nào không?... Em không thể ngồi đấy được!- Dạ! Thưa cô. Hòi còn học ở Việt Nam em vẫn ngồi cạnh cậu ta mà........ ( Giọng tôi lắng xuong)Cả lớp há hốc mồm, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt mang hình hỏi chấm (?)- Không sao đâu ạ! ( Tôi mỉm cười)- Nhưng cô e.....- Dại! Không sao mà... em hiểu con người cậu ta mà- Ừ... ừ........ Thôi chúng ta vào vấn đề chính đi... Hôm nay chúng ta đến đây nhạn lớp thôi... Bắt đầu từ mai chúng ta mới vào học- Cả lớp vẫn không thôi hướng ánh mắt vào tôi.. Tôi còn nghe thoang thoảng tiếng nói chuyện:Con nhỏ này là ai vậy? Sao mà liều thế?Con nhỏ này cả Dưng có quan hệ gì sao? Tại sao Dương lại để yên cho nhỏ ngồi cạnh mình?Nghe nói hồi ở Việt nam cậu ý học không có đứa con gái nào dám đến gần cậu ta... Chỉ dám lén nhìn từ xa.................bla..................bla..........- Thôi nào trật tự đi cả lớp!!! Thôi.... cô có việc rồi... hẹn gặp lại các em vào tiết học đầu tiên vào ngày mai.Thế là chúng tôi tan lớp-------
- Em vào đi! Lần sau rút kinh ngiệm!
Ngửng mặt lên.... cô giáo tôi là người lai sao? ôi xinh quá
- Dạ! Em cảm ơn cô.....
Tôi phi vào lớp, định kiếm chỗ ngồi nhưng không còn chỗ trống... chỉ còn duy nhất 1 chỗ..... chúa ơi.... Sao mình lại học c*̀ng lớp với cậu ta. Vâng, đó chính là DƯơng!...... Cả lớp đã chật kín chỗ ngồi.. Còn mỗi chỗ trống ở bàn Dương.... Cậu ý ngồi 1 mình... Không cần đoán tôi c*̃ng biết lí do là tại sao.... Ai mà dám ngồi gần cậu ta chứ. Xí......
- Dạ..... dạ..... thưa cô. Em ngồi đâu ạ!
- Ờm.... ờm.... Cô c*̃ng chưa biết
- Dạ.....! Sao ạ!!? ( Tôi há hốc mồm)
- Ừm.... ừm......
- Em ngồi đây thưa cô!
- Không.... không được........
- Tại sao? ( Tôi nhăn nhó)
- Đây là chỗ.... chỗ c*̉a.......
- Dạ! Cho dù cậu ta có là Hoàng Bảo Dương hay là cậu chủ, thiếu gia c*̉a tập đoàn gì gì đi chăng nữa thì cậu ta vẫn đi học với vai trò là c*̉a 1 sinh viên... Em c*̃ng chả ham được ngồi cạnh hoàng tử c*̉a trường đâu... Nhưng hết chỗ rồi.... Cậu ta lại ngồi 1 mình nên em mới bất đắc dĩ ngồi đây thôi
- Tại sao em có thể nói những lời trên.... em có sợ......
- Em biết thưa cô! ( Tôi che vào lời cô)- Cô có thể hỏi ý kiến cậu ta, nếu được phép thì em đây có thể nhường chỗ cho bạn khác
- Thưa thiếu gia.....
- CÂM!( Dương gằn giọng khiến không khí ngày càng trở nên nặng nề)
Nói xong Dương lạnh lùng đứng dậy và đi ra khỏi lớp
Cả lớp thở phù nhẹ nhõm
- Em có biết thiếu gia là người như thế nào không?... Em không thể ngồi đấy được!
- Dạ! Thưa cô. Hòi còn học ở Việt Nam em vẫn ngồi cạnh cậu ta mà........ ( Giọng tôi lắng xuong)
Cả lớp há hốc mồm, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt mang hình hỏi chấm (?)
- Không sao đâu ạ! ( Tôi mỉm cười)
- Nhưng cô e.....
- Dại! Không sao mà... em hiểu con người cậu ta mà
- Ừ... ừ........ Thôi chúng ta vào vấn đề chính đi... Hôm nay chúng ta đến đây nhạn lớp thôi... Bắt đầu từ mai chúng ta mới vào học
- Cả lớp vẫn không thôi hướng ánh mắt vào tôi.. Tôi còn nghe thoang thoảng tiếng nói chuyện:
Con nhỏ này là ai vậy? Sao mà liều thế?
Con nhỏ này cả Dưng có quan hệ gì sao? Tại sao Dương lại để yên cho nhỏ ngồi cạnh mình?
Nghe nói hồi ở Việt nam cậu ý học không có đứa con gái nào dám đến gần cậu ta... Chỉ dám lén nhìn từ xa...
..............bla..................bla..........
- Thôi nào trật tự đi cả lớp!!! Thôi.... cô có việc rồi... hẹn gặp lại các em vào tiết học đầu tiên vào ngày mai.
Thế là chúng tôi tan lớp-------
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Em vào đi! Lần sau rút kinh ngiệm!Ngửng mặt lên.... cô giáo tôi là người lai sao? ôi xinh quá- Dạ! Em cảm ơn cô.....Tôi phi vào lớp, định kiếm chỗ ngồi nhưng không còn chỗ trống... chỉ còn duy nhất 1 chỗ..... chúa ơi.... Sao mình lại học c*̀ng lớp với cậu ta. Vâng, đó chính là DƯơng!...... Cả lớp đã chật kín chỗ ngồi.. Còn mỗi chỗ trống ở bàn Dương.... Cậu ý ngồi 1 mình... Không cần đoán tôi c*̃ng biết lí do là tại sao.... Ai mà dám ngồi gần cậu ta chứ. Xí......- Dạ..... dạ..... thưa cô. Em ngồi đâu ạ!- Ờm.... ờm.... Cô c*̃ng chưa biết- Dạ.....! Sao ạ!!? ( Tôi há hốc mồm)- Ừm.... ừm......- Em ngồi đây thưa cô!- Không.... không được........- Tại sao? ( Tôi nhăn nhó)- Đây là chỗ.... chỗ c*̉a.......- Dạ! Cho dù cậu ta có là Hoàng Bảo Dương hay là cậu chủ, thiếu gia c*̉a tập đoàn gì gì đi chăng nữa thì cậu ta vẫn đi học với vai trò là c*̉a 1 sinh viên... Em c*̃ng chả ham được ngồi cạnh hoàng tử c*̉a trường đâu... Nhưng hết chỗ rồi.... Cậu ta lại ngồi 1 mình nên em mới bất đắc dĩ ngồi đây thôi- Tại sao em có thể nói những lời trên.... em có sợ......- Em biết thưa cô! ( Tôi che vào lời cô)- Cô có thể hỏi ý kiến cậu ta, nếu được phép thì em đây có thể nhường chỗ cho bạn khác- Thưa thiếu gia.....- CÂM!( Dương gằn giọng khiến không khí ngày càng trở nên nặng nề)Nói xong Dương lạnh lùng đứng dậy và đi ra khỏi lớpCả lớp thở phù nhẹ nhõm- Em có biết thiếu gia là người như thế nào không?... Em không thể ngồi đấy được!- Dạ! Thưa cô. Hòi còn học ở Việt Nam em vẫn ngồi cạnh cậu ta mà........ ( Giọng tôi lắng xuong)Cả lớp há hốc mồm, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt mang hình hỏi chấm (?)- Không sao đâu ạ! ( Tôi mỉm cười)- Nhưng cô e.....- Dại! Không sao mà... em hiểu con người cậu ta mà- Ừ... ừ........ Thôi chúng ta vào vấn đề chính đi... Hôm nay chúng ta đến đây nhạn lớp thôi... Bắt đầu từ mai chúng ta mới vào học- Cả lớp vẫn không thôi hướng ánh mắt vào tôi.. Tôi còn nghe thoang thoảng tiếng nói chuyện:Con nhỏ này là ai vậy? Sao mà liều thế?Con nhỏ này cả Dưng có quan hệ gì sao? Tại sao Dương lại để yên cho nhỏ ngồi cạnh mình?Nghe nói hồi ở Việt nam cậu ý học không có đứa con gái nào dám đến gần cậu ta... Chỉ dám lén nhìn từ xa.................bla..................bla..........- Thôi nào trật tự đi cả lớp!!! Thôi.... cô có việc rồi... hẹn gặp lại các em vào tiết học đầu tiên vào ngày mai.Thế là chúng tôi tan lớp-------