Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 89
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Sáng hôm sau......- Này! Hải!! Ra ta bảo cái!- Ta tên VŨ~~~~~~~~~~~~~~~ ( Thằng Hải nói vọng từ trong bếp ra)- Ừ thì Vũ!Ta ta bảo-.. ( kệ, thằng Hải vẫn ngồi ung dung ăn sáng)- ra chị bảo gì kìa con ( Mẹ tôi ân cần nhắc nhở)- Gì!? ( Từ trong bếp thằng hải ra với ánh mắt viên đạn)- Đầu tiên ở nhà thì mi cứ là thằng Hải cho ta nhờ... thứ hai..- Nói nhanh....- Em iêu à......- Khiếp!! Có gì nói nhanh ( Thằng hải nối hết da gà da ốc)- Em có thể cho chị đi quá giang 1 đoạn được không? Hôm nay chị đến ngày, đau bụng quá không đi được ( Tôi ngây thơ hết mức nhờ vả?)-....... ( Thằng Hỉa mặt từ xám xịt sang đỏ ửng – Chắc nó ngại)- ĐI mà!!!!- Không! ( Thằng Hải lạnh lùng đẩy tôi ra.... phũ quá)- Mẹ ới ời........ ự ựThằng hải bịt mồm tôi luôn- Ừ thì đi!!!!- Ôi! Em iêu c*̉a chị!! Thanh kiu em nhiều nha.... *chụt* ( Tôi nhảy lên hôn vào má nó 1 cái... mặt nó đỏ ửng. Chị em mà, có sao đâu)Tôi phi ngay lên phòng để lấy cặp sách, vừa đi vừa nhảy tung tăng( Tác giả: Bị đau bụng hả? Sao bay nhảy siêu thế??@_@).........................................Veo`....................Thẳng Hải lái xe như bay- Giá như ngày nào c*̃ng có người đưa đi học thì tốt biết mấy... hức... ( Tôi giả nai)- Ngồi mà ước với chả ao...... ta thì “no” rồi- Cái gì....- Nếu đánh ta là ta đá mi xuống ngay lập tức đấy! ( Đang định đánh thì bị nó dọa. Để chữa ngượng tôi đưa tay lên gãi đầu)- Kít Kít!! Phanh phanh! Đến đoạn này được rồiKít luôn- Coi như không quen biết nhé cưng- Veo`oooooooo- Á!!!! Thằng ranh con này.
Sáng hôm sau......
- Này! Hải!! Ra ta bảo cái!
- Ta tên VŨ~~~~~~~~~~~~~~~ ( Thằng Hải nói vọng từ trong bếp ra)
- Ừ thì Vũ!Ta ta bảo
-.. ( kệ, thằng Hải vẫn ngồi ung dung ăn sáng)
- ra chị bảo gì kìa con ( Mẹ tôi ân cần nhắc nhở)
- Gì!? ( Từ trong bếp thằng hải ra với ánh mắt viên đạn)
- Đầu tiên ở nhà thì mi cứ là thằng Hải cho ta nhờ... thứ hai..
- Nói nhanh....
- Em iêu à......
- Khiếp!! Có gì nói nhanh ( Thằng hải nối hết da gà da ốc)
- Em có thể cho chị đi quá giang 1 đoạn được không? Hôm nay chị đến ngày, đau bụng quá không đi được ( Tôi ngây thơ hết mức nhờ vả?)
-....... ( Thằng Hỉa mặt từ xám xịt sang đỏ ửng – Chắc nó ngại)
- ĐI mà!!!!
- Không! ( Thằng Hải lạnh lùng đẩy tôi ra.... phũ quá)
- Mẹ ới ời........ ự ự
Thằng hải bịt mồm tôi luôn
- Ừ thì đi!!!!
- Ôi! Em iêu c*̉a chị!! Thanh kiu em nhiều nha.... *chụt* ( Tôi nhảy lên hôn vào má nó 1 cái... mặt nó đỏ ửng. Chị em mà, có sao đâu)
Tôi phi ngay lên phòng để lấy cặp sách, vừa đi vừa nhảy tung tăng
( Tác giả: Bị đau bụng hả? Sao bay nhảy siêu thế??@_@)
....................
.....................
Veo`....................
Thẳng Hải lái xe như bay
- Giá như ngày nào c*̃ng có người đưa đi học thì tốt biết mấy... hức... ( Tôi giả nai)
- Ngồi mà ước với chả ao...... ta thì “no” rồi
- Cái gì....
- Nếu đánh ta là ta đá mi xuống ngay lập tức đấy! ( Đang định đánh thì bị nó dọa. Để chữa ngượng tôi đưa tay lên gãi đầu)
- Kít Kít!! Phanh phanh! Đến đoạn này được rồi
Kít luôn
- Coi như không quen biết nhé cưng
- Veo`oooooooo
- Á!!!! Thằng ranh con này.
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Sáng hôm sau......- Này! Hải!! Ra ta bảo cái!- Ta tên VŨ~~~~~~~~~~~~~~~ ( Thằng Hải nói vọng từ trong bếp ra)- Ừ thì Vũ!Ta ta bảo-.. ( kệ, thằng Hải vẫn ngồi ung dung ăn sáng)- ra chị bảo gì kìa con ( Mẹ tôi ân cần nhắc nhở)- Gì!? ( Từ trong bếp thằng hải ra với ánh mắt viên đạn)- Đầu tiên ở nhà thì mi cứ là thằng Hải cho ta nhờ... thứ hai..- Nói nhanh....- Em iêu à......- Khiếp!! Có gì nói nhanh ( Thằng hải nối hết da gà da ốc)- Em có thể cho chị đi quá giang 1 đoạn được không? Hôm nay chị đến ngày, đau bụng quá không đi được ( Tôi ngây thơ hết mức nhờ vả?)-....... ( Thằng Hỉa mặt từ xám xịt sang đỏ ửng – Chắc nó ngại)- ĐI mà!!!!- Không! ( Thằng Hải lạnh lùng đẩy tôi ra.... phũ quá)- Mẹ ới ời........ ự ựThằng hải bịt mồm tôi luôn- Ừ thì đi!!!!- Ôi! Em iêu c*̉a chị!! Thanh kiu em nhiều nha.... *chụt* ( Tôi nhảy lên hôn vào má nó 1 cái... mặt nó đỏ ửng. Chị em mà, có sao đâu)Tôi phi ngay lên phòng để lấy cặp sách, vừa đi vừa nhảy tung tăng( Tác giả: Bị đau bụng hả? Sao bay nhảy siêu thế??@_@).........................................Veo`....................Thẳng Hải lái xe như bay- Giá như ngày nào c*̃ng có người đưa đi học thì tốt biết mấy... hức... ( Tôi giả nai)- Ngồi mà ước với chả ao...... ta thì “no” rồi- Cái gì....- Nếu đánh ta là ta đá mi xuống ngay lập tức đấy! ( Đang định đánh thì bị nó dọa. Để chữa ngượng tôi đưa tay lên gãi đầu)- Kít Kít!! Phanh phanh! Đến đoạn này được rồiKít luôn- Coi như không quen biết nhé cưng- Veo`oooooooo- Á!!!! Thằng ranh con này.