Tác giả:

Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…

Chương 91

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… ( * CHÚ THÍCH: 4 tiếng trướcNhà hàng XXXX- Sau giờ học đem bằng được con nhỏ đó đến đây nguyên vẹn... Không được động đến 1 sợi tóc của nhỏ.... Ngược lại thì các ngươi biết làm sao đấy ( Thái Minh lạnh lùng v* v*n chiếc súng)- Dạ Cậu chủ! Cậu yên tâm ( Tên thuộc hạ cúi đầu lễ phép)- Mang thêm người đi.... con nhóc đó hơi bướng... đai đen karate... Mình ngươi không xử được đâu- Dạ! Thưa cậu chủ- Hỏng việc... tự kết liêc! ( Thái Minh lạnh lùng nói)- Dạ... em sẽ cố gắng hết sức mình...*)- Này! Các người đưa tối đến đây làm gì! Này! Thả tôi raaaa!Tôi bị hai tên côn đồ xếch nách lên, tôi quẫy đạp mạnh 2 chân lơ lửng trên khôngTôi bị khiêng vào trong nhà hàng XXXX, Vừa vào đến cửa tôi đã chạm ngay khuôn mặt lạnh giá của Thái Minh..... Thái Minh đang ngồi trên bàn với 1 “mả” thức ăn cao lương mĩ vị, nhìn mà muốn bơi trong biển thức ăn luôn.... 2 tên côn đồ khiêng tôi đặt xuống ghế đối diện với Thái Minh- Là.... là.... anh à ( Tôi nhìn Thái Minh ngạc nhiên)-........... ( Thái Minh không nói gì mà nhìn tôi,, khuôn mặt lạnh như băng nhưng trong mắt Thái Minh có gì đó ấm áp,. Trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài)- Tại..... sao. Tại sao anh lại đưa tôi đến đây? Anh đọc lá thư rồi đúng không? Chắc anh còn nhớ...... tôi viết những gì đúng không?- LƯƠNG OẢI HƯƠNG! ( Thái Minh gằn giọng)- Tôi bây giờ không phải là Lương Oải Hương, tôi không còn giống với Lương Oải Hương của hơn 3 năm về trước... Hiện tại tôi là Dương Nhật Linh! Bây giờ tôi sông với cái tên DƯƠNG NHẬT LINH chứ không phải LƯƠNG OẢI HƯƠNG!!!!!

( * CHÚ THÍCH: 4 tiếng trước

Nhà hàng XXXX

- Sau giờ học đem bằng được con nhỏ đó đến đây nguyên vẹn... Không được động đến 1 sợi tóc của nhỏ.... Ngược lại thì các ngươi biết làm sao đấy ( Thái Minh lạnh lùng v* v*n chiếc súng)

- Dạ Cậu chủ! Cậu yên tâm ( Tên thuộc hạ cúi đầu lễ phép)

- Mang thêm người đi.... con nhóc đó hơi bướng... đai đen karate... Mình ngươi không xử được đâu

- Dạ! Thưa cậu chủ

- Hỏng việc... tự kết liêc! ( Thái Minh lạnh lùng nói)

- Dạ... em sẽ cố gắng hết sức mình...

*)

- Này! Các người đưa tối đến đây làm gì! Này! Thả tôi raaaa!

Tôi bị hai tên côn đồ xếch nách lên, tôi quẫy đạp mạnh 2 chân lơ lửng trên không

Tôi bị khiêng vào trong nhà hàng XXXX, Vừa vào đến cửa tôi đã chạm ngay khuôn mặt lạnh giá của Thái Minh..... Thái Minh đang ngồi trên bàn với 1 “mả” thức ăn cao lương mĩ vị, nhìn mà muốn bơi trong biển thức ăn luôn.... 2 tên côn đồ khiêng tôi đặt xuống ghế đối diện với Thái Minh

- Là.... là.... anh à ( Tôi nhìn Thái Minh ngạc nhiên)

-........... ( Thái Minh không nói gì mà nhìn tôi,, khuôn mặt lạnh như băng nhưng trong mắt Thái Minh có gì đó ấm áp,. Trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài)

- Tại..... sao. Tại sao anh lại đưa tôi đến đây? Anh đọc lá thư rồi đúng không? Chắc anh còn nhớ...... tôi viết những gì đúng không?

- LƯƠNG OẢI HƯƠNG! ( Thái Minh gằn giọng)

- Tôi bây giờ không phải là Lương Oải Hương, tôi không còn giống với Lương Oải Hương của hơn 3 năm về trước... Hiện tại tôi là Dương Nhật Linh! Bây giờ tôi sông với cái tên DƯƠNG NHẬT LINH chứ không phải LƯƠNG OẢI HƯƠNG!!!!!

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… ( * CHÚ THÍCH: 4 tiếng trướcNhà hàng XXXX- Sau giờ học đem bằng được con nhỏ đó đến đây nguyên vẹn... Không được động đến 1 sợi tóc của nhỏ.... Ngược lại thì các ngươi biết làm sao đấy ( Thái Minh lạnh lùng v* v*n chiếc súng)- Dạ Cậu chủ! Cậu yên tâm ( Tên thuộc hạ cúi đầu lễ phép)- Mang thêm người đi.... con nhóc đó hơi bướng... đai đen karate... Mình ngươi không xử được đâu- Dạ! Thưa cậu chủ- Hỏng việc... tự kết liêc! ( Thái Minh lạnh lùng nói)- Dạ... em sẽ cố gắng hết sức mình...*)- Này! Các người đưa tối đến đây làm gì! Này! Thả tôi raaaa!Tôi bị hai tên côn đồ xếch nách lên, tôi quẫy đạp mạnh 2 chân lơ lửng trên khôngTôi bị khiêng vào trong nhà hàng XXXX, Vừa vào đến cửa tôi đã chạm ngay khuôn mặt lạnh giá của Thái Minh..... Thái Minh đang ngồi trên bàn với 1 “mả” thức ăn cao lương mĩ vị, nhìn mà muốn bơi trong biển thức ăn luôn.... 2 tên côn đồ khiêng tôi đặt xuống ghế đối diện với Thái Minh- Là.... là.... anh à ( Tôi nhìn Thái Minh ngạc nhiên)-........... ( Thái Minh không nói gì mà nhìn tôi,, khuôn mặt lạnh như băng nhưng trong mắt Thái Minh có gì đó ấm áp,. Trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài)- Tại..... sao. Tại sao anh lại đưa tôi đến đây? Anh đọc lá thư rồi đúng không? Chắc anh còn nhớ...... tôi viết những gì đúng không?- LƯƠNG OẢI HƯƠNG! ( Thái Minh gằn giọng)- Tôi bây giờ không phải là Lương Oải Hương, tôi không còn giống với Lương Oải Hương của hơn 3 năm về trước... Hiện tại tôi là Dương Nhật Linh! Bây giờ tôi sông với cái tên DƯƠNG NHẬT LINH chứ không phải LƯƠNG OẢI HƯƠNG!!!!!

Chương 91