Tác giả:

Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…

Chương 98

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - ……. ( Tôi lườm)- Đi vui vẻ nhé? ( Thằng Hải bỗng từ trong nhà chạy ra, nói to và nhìn tôi bằng ánh mắt rất chi là đểu)- Xí….. khi nào về mi chết với ta…. ( Tôi đay nghiên)Bốp Bốp! ( Dương vỗ tay)- Thưa tiểu thư,… mời tiểu thư lên xe…. Hành lí để chúng tôi lo! ( Sau hai tiếng vỗ tay của Dương, 2 tên thuộc hạ đi tới và ân cần nói với tôi)- Ô…. Ừa Ừa…. vâng… cảm… cảm ơn….! ( Tôi mỉm cười đáp trả chứ thực ra nhìn họ chả đáng yêu gì đâu… nhìn mặt hung hãn lắm… ax… ax)…………. Sau đó không nói gì, Dương lạnh lung đi ra xe….Tôi cũng tất nhiên phải bám theo…………….. Dương cầm lái… tôi bị ép phải ngồi ghế kế bên….- Đi…..đi….đi đâu thế? ( Mãi tôi mới dặn ra được một câu… trời ơi @@)- Sân bay! ( Dương trả lời một cách rất gây ức chế cho người nghe)- CÁI GÌ???? SÂN BAY???? ( Tôi nhổm cả người lên)- Canada! ( Lại cách trả lời khiêm tốn đó… tôi ức chế vô cùng… tôi đâu có phải mấy người tay sai của cậu ta mà cậu ta lên giọng chứ???? Vì tương lai con em chúng ta nên tôi cố gắng kiềm chế… Dương Nhật Linh… mày phải kiềm chế…)- HẢ?????? Cậu……cậu…..cậu….. Canada sao????? ( Tim tôi như vọt ra ngoài … cậu ta đang được đà làm quá sao? Nếu không vì chót hứa với thằng Hải thì tôi đã đá cậu ta ngay và luôn rồi)

- ……. ( Tôi lườm)

- Đi vui vẻ nhé? ( Thằng Hải bỗng từ trong nhà chạy ra, nói to và nhìn tôi bằng ánh mắt rất chi là đểu)

- Xí….. khi nào về mi chết với ta…. ( Tôi đay nghiên)

Bốp Bốp! ( Dương vỗ tay)

- Thưa tiểu thư,… mời tiểu thư lên xe…. Hành lí để chúng tôi lo! ( Sau hai tiếng vỗ tay của Dương, 2 tên thuộc hạ đi tới và ân cần nói với tôi)

- Ô…. Ừa Ừa…. vâng… cảm… cảm ơn….! ( Tôi mỉm cười đáp trả chứ thực ra nhìn họ chả đáng yêu gì đâu… nhìn mặt hung hãn lắm… ax… ax)

…………. Sau đó không nói gì, Dương lạnh lung đi ra xe….Tôi cũng tất nhiên phải bám theo……

……….. Dương cầm lái… tôi bị ép phải ngồi ghế kế bên….

- Đi…..đi….đi đâu thế? ( Mãi tôi mới dặn ra được một câu… trời ơi @@)

- Sân bay! ( Dương trả lời một cách rất gây ức chế cho người nghe)

- CÁI GÌ???? SÂN BAY???? ( Tôi nhổm cả người lên)

- Canada! ( Lại cách trả lời khiêm tốn đó… tôi ức chế vô cùng… tôi đâu có phải mấy người tay sai của cậu ta mà cậu ta lên giọng chứ???? Vì tương lai con em chúng ta nên tôi cố gắng kiềm chế… Dương Nhật Linh… mày phải kiềm chế…)

- HẢ?????? Cậu……cậu…..cậu….. Canada sao????? ( Tim tôi như vọt ra ngoài … cậu ta đang được đà làm quá sao? Nếu không vì chót hứa với thằng Hải thì tôi đã đá cậu ta ngay và luôn rồi)

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - ……. ( Tôi lườm)- Đi vui vẻ nhé? ( Thằng Hải bỗng từ trong nhà chạy ra, nói to và nhìn tôi bằng ánh mắt rất chi là đểu)- Xí….. khi nào về mi chết với ta…. ( Tôi đay nghiên)Bốp Bốp! ( Dương vỗ tay)- Thưa tiểu thư,… mời tiểu thư lên xe…. Hành lí để chúng tôi lo! ( Sau hai tiếng vỗ tay của Dương, 2 tên thuộc hạ đi tới và ân cần nói với tôi)- Ô…. Ừa Ừa…. vâng… cảm… cảm ơn….! ( Tôi mỉm cười đáp trả chứ thực ra nhìn họ chả đáng yêu gì đâu… nhìn mặt hung hãn lắm… ax… ax)…………. Sau đó không nói gì, Dương lạnh lung đi ra xe….Tôi cũng tất nhiên phải bám theo…………….. Dương cầm lái… tôi bị ép phải ngồi ghế kế bên….- Đi…..đi….đi đâu thế? ( Mãi tôi mới dặn ra được một câu… trời ơi @@)- Sân bay! ( Dương trả lời một cách rất gây ức chế cho người nghe)- CÁI GÌ???? SÂN BAY???? ( Tôi nhổm cả người lên)- Canada! ( Lại cách trả lời khiêm tốn đó… tôi ức chế vô cùng… tôi đâu có phải mấy người tay sai của cậu ta mà cậu ta lên giọng chứ???? Vì tương lai con em chúng ta nên tôi cố gắng kiềm chế… Dương Nhật Linh… mày phải kiềm chế…)- HẢ?????? Cậu……cậu…..cậu….. Canada sao????? ( Tim tôi như vọt ra ngoài … cậu ta đang được đà làm quá sao? Nếu không vì chót hứa với thằng Hải thì tôi đã đá cậu ta ngay và luôn rồi)

Chương 98