Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 106
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Ờ! Mà cứ gọi tao là Hương đi. Hương, jenny, Nhật Linh …. Lắm tên – mệt người … Gọi Hương đi!!- Ôki!haha….………………..… Sáng hôm sau……Tôi đến trường… Vừa đi vào cổng trường, mọi ánh mắt đều hướng vào tôi- Con nhỏ này nghỉ học ở nhà lấy chồng à mà nghỉ nửa tháng rồi đấy….. Nghe nói là nó đi c*̀ng với anh Thái Minh và anh Dương đấy……bla… bla…..Tôi không nói gì chỉ lặng lẽ đi vào lớp- Loa loa loa loa! Mời em Jenny Willyam vào văn phòng …. ( Tiếng oa vang lên làm giật thót hết cả tim)Ai c*̃ng nhìn tôi với anh mắt không bình thường, khinh bỉ! Những người còn lại thì cho rằng tôi là học sinh cá biệtTôi lặng lẽ đi vào văn phòng- Cô là Jenny William hả? ( Ông thầy mặt mày bặm trợn hỏi tôi)- Vâng thưa thầy! ( Tôi c*́i đầu lễ phép)- Cô làm gì mà nửa thắng nay không đến trường? Nghỉ thì c*̃ng vừa vừa phải phải thôi chứ? Cô có biết rằng cô đã bị mất đi bao nhiêu kiến thức không hả????? ( Ông hiệu trưởng đập tay xuống bàn quát lớn)Tôi run không dám nói 1 câu gì- Ông là cái gì? ( Bông Thái Minh nói từ ngoài cửa vọng vào)- Thiếu…. Thiếu gia- Từ chức đi! ( Thái Minh lạnh lùng phán)Sau đó kéo tay tôi đi luôn! Để lại ông hiệu trưởng sững sờ trong phòng- Lỗi c*̉a tôi mà! Đừng để hiệu trưởng từ chức- Gọi “anh” đi!- Hở???!!!!- Gọi ( Thái Minh nhấn mạnh)- Anh….. anh…. Ý anh là tôi gọi anh bằng anh á!- Xưng em! ( Thái Minh lườm tôi)- ….. ( Tôi đỏ mặt, câm luôn)Trên gương mặt thanh thoát c*̉a thái minh xuất hiện 1 nụ cười rồi sau đó lại trờ lại như ban đầu- BỎ – TAY – RA! ( Bỗng Dương xuất hiện)- Nếu tao không bỏ thì sao? ( Thái Minh nhếch mép)Reng! Reng! Reng!Tiếng chuông vào lớp vang lên cắt đứt cuộc ẩu đả- Vào lớp rồi vào lớp rồi! 2 người cứ ở đây đấm đá nhé! ( Tôi giật tay ra khỏi Thái Minh nhanh chóng chạy vô lớp)- ĐỨNG LẠI!( 2 ng đồng thanh)- ByeeeeeCả buổi học diễn ra suôn sẻReng!!!!!Vừa kết thúch buổi học, tôi phi ngay ra cổng trường để đợi con phương, bắt nó “” xe ôm tôi đến chỗ hẹn- Cố lên nhé bấy bì! ( Con Phương đập vào lưng tôi 1cais rõ đau)- Mày yên tâm đi! lần này tao k để ai đấu đá nữa đâu ( Tôi gườm nó)- Hahaha! Tao tin mày sẽ có 1 lựa chọn thật trí lí!- Ừ…..
- Ờ! Mà cứ gọi tao là Hương đi. Hương, jenny, Nhật Linh …. Lắm tên – mệt người … Gọi Hương đi!!
- Ôki!haha….
………………..
… Sáng hôm sau……
Tôi đến trường… Vừa đi vào cổng trường, mọi ánh mắt đều hướng vào tôi
- Con nhỏ này nghỉ học ở nhà lấy chồng à mà nghỉ nửa tháng
rồi đấy….. Nghe nói là nó đi c*̀ng với anh Thái Minh và anh
Dương đấy……bla… bla…..
Tôi không nói gì chỉ lặng lẽ đi vào lớp
- Loa loa loa loa! Mời em Jenny Willyam vào văn phòng …. ( Tiếng oa vang lên làm giật thót hết cả tim)
Ai c*̃ng nhìn tôi với anh mắt không bình thường, khinh bỉ! Những
người còn lại thì cho rằng tôi là học sinh cá biệt
Tôi lặng lẽ đi vào văn phòng
- Cô là Jenny William hả? ( Ông thầy mặt mày bặm trợn hỏi tôi)
- Vâng thưa thầy! ( Tôi c*́i đầu lễ phép)
- Cô làm gì mà nửa thắng nay không đến trường? Nghỉ thì c*̃ng
vừa vừa phải phải thôi chứ? Cô có biết rằng cô đã bị mất đi
bao nhiêu kiến thức không hả????? ( Ông hiệu trưởng đập tay
xuống bàn quát lớn)
Tôi run không dám nói 1 câu gì
- Ông là cái gì? ( Bông Thái Minh nói từ ngoài cửa vọng vào)
- Thiếu…. Thiếu gia
- Từ chức đi! ( Thái Minh lạnh lùng phán)
Sau đó kéo tay tôi đi luôn! Để lại ông hiệu trưởng sững sờ trong phòng
- Lỗi c*̉a tôi mà! Đừng để hiệu trưởng từ chức
- Gọi “anh” đi!
- Hở???!!!!
- Gọi ( Thái Minh nhấn mạnh)
- Anh….. anh…. Ý anh là tôi gọi anh bằng anh á!
- Xưng em! ( Thái Minh lườm tôi)
- ….. ( Tôi đỏ mặt, câm luôn)
Trên gương mặt thanh thoát c*̉a thái minh xuất hiện 1 nụ cười rồi sau đó lại trờ lại như ban đầu
- BỎ – TAY – RA! ( Bỗng Dương xuất hiện)
- Nếu tao không bỏ thì sao? ( Thái Minh nhếch mép)
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông vào lớp vang lên cắt đứt cuộc ẩu đả
- Vào lớp rồi vào lớp rồi! 2 người cứ ở đây đấm đá nhé! (
Tôi giật tay ra khỏi Thái Minh nhanh chóng chạy vô lớp)
- ĐỨNG LẠI!( 2 ng đồng thanh)
- Byeeeee
Cả buổi học diễn ra suôn sẻ
Reng!!!!!
Vừa kết thúch buổi học, tôi phi ngay ra cổng trường để đợi con phương, bắt nó “” xe ôm tôi đến chỗ hẹn
- Cố lên nhé bấy bì! ( Con Phương đập vào lưng tôi 1cais rõ đau)
- Mày yên tâm đi! lần này tao k để ai đấu đá nữa đâu ( Tôi gườm nó)
- Hahaha! Tao tin mày sẽ có 1 lựa chọn thật trí lí!
- Ừ…..
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Ờ! Mà cứ gọi tao là Hương đi. Hương, jenny, Nhật Linh …. Lắm tên – mệt người … Gọi Hương đi!!- Ôki!haha….………………..… Sáng hôm sau……Tôi đến trường… Vừa đi vào cổng trường, mọi ánh mắt đều hướng vào tôi- Con nhỏ này nghỉ học ở nhà lấy chồng à mà nghỉ nửa tháng rồi đấy….. Nghe nói là nó đi c*̀ng với anh Thái Minh và anh Dương đấy……bla… bla…..Tôi không nói gì chỉ lặng lẽ đi vào lớp- Loa loa loa loa! Mời em Jenny Willyam vào văn phòng …. ( Tiếng oa vang lên làm giật thót hết cả tim)Ai c*̃ng nhìn tôi với anh mắt không bình thường, khinh bỉ! Những người còn lại thì cho rằng tôi là học sinh cá biệtTôi lặng lẽ đi vào văn phòng- Cô là Jenny William hả? ( Ông thầy mặt mày bặm trợn hỏi tôi)- Vâng thưa thầy! ( Tôi c*́i đầu lễ phép)- Cô làm gì mà nửa thắng nay không đến trường? Nghỉ thì c*̃ng vừa vừa phải phải thôi chứ? Cô có biết rằng cô đã bị mất đi bao nhiêu kiến thức không hả????? ( Ông hiệu trưởng đập tay xuống bàn quát lớn)Tôi run không dám nói 1 câu gì- Ông là cái gì? ( Bông Thái Minh nói từ ngoài cửa vọng vào)- Thiếu…. Thiếu gia- Từ chức đi! ( Thái Minh lạnh lùng phán)Sau đó kéo tay tôi đi luôn! Để lại ông hiệu trưởng sững sờ trong phòng- Lỗi c*̉a tôi mà! Đừng để hiệu trưởng từ chức- Gọi “anh” đi!- Hở???!!!!- Gọi ( Thái Minh nhấn mạnh)- Anh….. anh…. Ý anh là tôi gọi anh bằng anh á!- Xưng em! ( Thái Minh lườm tôi)- ….. ( Tôi đỏ mặt, câm luôn)Trên gương mặt thanh thoát c*̉a thái minh xuất hiện 1 nụ cười rồi sau đó lại trờ lại như ban đầu- BỎ – TAY – RA! ( Bỗng Dương xuất hiện)- Nếu tao không bỏ thì sao? ( Thái Minh nhếch mép)Reng! Reng! Reng!Tiếng chuông vào lớp vang lên cắt đứt cuộc ẩu đả- Vào lớp rồi vào lớp rồi! 2 người cứ ở đây đấm đá nhé! ( Tôi giật tay ra khỏi Thái Minh nhanh chóng chạy vô lớp)- ĐỨNG LẠI!( 2 ng đồng thanh)- ByeeeeeCả buổi học diễn ra suôn sẻReng!!!!!Vừa kết thúch buổi học, tôi phi ngay ra cổng trường để đợi con phương, bắt nó “” xe ôm tôi đến chỗ hẹn- Cố lên nhé bấy bì! ( Con Phương đập vào lưng tôi 1cais rõ đau)- Mày yên tâm đi! lần này tao k để ai đấu đá nữa đâu ( Tôi gườm nó)- Hahaha! Tao tin mày sẽ có 1 lựa chọn thật trí lí!- Ừ…..