Ngày 28 tháng 7 năm 2024. 4 giờ sáng, tại sân bay Nội Bài. Ngọc Linh đang đứng cùng với bố mẹ của cô, cô rơm rớm nước mắt ôm lấy mẹ. "Con đi sẽ về. Bố mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nha !" Ngọc Linh nói. "Con sang đấy nhớ học hành chăm chỉ. Khi nào tới nơi nhớ gọi điện cho bố mẹ. Ăn uống đầy đủ vào,nếu không quen món của bên đấy thì bảo với mẹ, mẹ gửi cho,..........." Mẹ cô mắt đỏ hoe. "Mỗi tuần nhớ điện về cho bố mẹ." Bố cô đế thêm vào. "Dạ....Vâng." Cô trả lời bố. Tâm trạng của cô bây giờ rất buồn vì mấy phút nữa thôi cô phải xa bố mẹ và đất nước này để đi du học 6 năm bên TQ. Nhà cô cũng thuộc con nhà đại gia, bố mẹ cô thì muốn cô đi du học bên TQ vì gần còn cô thì chẳng thích TQ tẹo nào. "Thôi con lên máy bay đi. Muộn rồi đó." Mẹ cô giục cô. Nói rồi bà xách túi còn bố cô kéo vali hộ cùng cô đi đến cửa vào máy bay. Sau khi kiểm tra hộ chiếu và thân thể, cô từ biệt bố mẹ lần cuối rồi đi vào máy bay. Cô lên máy bay, tìm chỗ ngồi của mình và mở list nhạc yêu thích của cô lên nghe. Một…
Chương 6: The first kiss
Bạn Trai Của Tôi Là Vương Tuấn KhảiTác giả: Trương Ngọc NhiNgày 28 tháng 7 năm 2024. 4 giờ sáng, tại sân bay Nội Bài. Ngọc Linh đang đứng cùng với bố mẹ của cô, cô rơm rớm nước mắt ôm lấy mẹ. "Con đi sẽ về. Bố mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nha !" Ngọc Linh nói. "Con sang đấy nhớ học hành chăm chỉ. Khi nào tới nơi nhớ gọi điện cho bố mẹ. Ăn uống đầy đủ vào,nếu không quen món của bên đấy thì bảo với mẹ, mẹ gửi cho,..........." Mẹ cô mắt đỏ hoe. "Mỗi tuần nhớ điện về cho bố mẹ." Bố cô đế thêm vào. "Dạ....Vâng." Cô trả lời bố. Tâm trạng của cô bây giờ rất buồn vì mấy phút nữa thôi cô phải xa bố mẹ và đất nước này để đi du học 6 năm bên TQ. Nhà cô cũng thuộc con nhà đại gia, bố mẹ cô thì muốn cô đi du học bên TQ vì gần còn cô thì chẳng thích TQ tẹo nào. "Thôi con lên máy bay đi. Muộn rồi đó." Mẹ cô giục cô. Nói rồi bà xách túi còn bố cô kéo vali hộ cùng cô đi đến cửa vào máy bay. Sau khi kiểm tra hộ chiếu và thân thể, cô từ biệt bố mẹ lần cuối rồi đi vào máy bay. Cô lên máy bay, tìm chỗ ngồi của mình và mở list nhạc yêu thích của cô lên nghe. Một… Bây giờ chỉ còn có Linh với Khải ở nhà với nhau." Tôi đi tắm đây. Cô nấu cơm đi, tôi không biết nấu." Khải nói rồi đi lên trên phòng.Linh cũng đi lên phòng tắm rồi mới xuống nấu cơm.19h hơn......." Tuấn Khải anh có xuống ăn cơm không thì bảo." Linh gọi Khải mấy lần mà chẳng thấy anh xuống."Rồi tôi xuống đây. Cô bớt nói lại cho tôi cái." Khải từ trên cầu thang đi xuống.Khải kéo một chiếc ghế ra ngồi vào. Còn Linh dọn bát đĩa, đồ ăn ra." Anh ăn thử xem và đánh giá đồ tôi nấu xem."" Trông ngon mắt đấy. Nhưng tôi sợ ăn vào thì được cô cho 1 "vé" vào viện thì sao?" Khải châm chọc." Anh không ăn thì nhịn đói nhá." Linh định giật lấy bát cơm của anh." Thôi được rồi. Để tôi thử." Anh giật lại bát cơm.Tuấn Khải gắp một miếng thịt lên rồi bỏ vào mồm và nhai. Linh nhìn anh chằm chằm xem nét mặt của anh như thế nào." Ngon không?" Linh nhìn Khải hỏi." Cũng được."Linh nghe Khải nói vậy cô vui vẻ mỉm cười thật tươi khiến người nào đó ngồi trước mặt ngơ ngác nhìn. Linh và Khải ngồi ăn cùng nhau trông rất giống như một đôi vợ chồng trẻ vậy. Rất là xứng đôi.Sau khi ăn cơm xong, Linh đang rửa bát." Này. Cô cần tôi giúp gì không?" Khải cầm cốc nước lên uống và hỏi." Không cần đâu. Anh mà động vào thể nào cũng vỡ hết." Linh bĩu môi." Cô coi thường tôi thế à?"" Anh chỉ được cái mặt với hát hay, nhảy đẹp chứ chẳng làm được gì nữa nhỉ?" ( Linh à, nói vậy các tứ diệp thảo nghe được thì sao.)" Này cô. Thế mà tôi cũng có hàng triệu người hâm mộ đấy."Linh "xì" một tiếng và không nói gì thêm.Rửa bát xong Linh vừa bước lên cầu thang thì bỗng nhiên một con rắn (giả) từ đâu rơi xuống đầu cô. Cô hét ầm lên khiến Tuấn Khải chính là người ném xuống ngồi ôm bụng cười." VƯƠNG TUẤN KHẢI anh đứng lại cho tôi." Linh tức giận chạy đuổi theo anh. Tuấn Khải giật mình chạy vào phòng chưa kịp đóng cửa thì anh đã bị cô đuổi kịp. Cô tức giận đuổi theo anh vào đến tận trong phòng." Vương Tuấn Khải!! Anh đứng lại!!"" Này tôi chỉ trêu cô tí mà cô có phải là quá lên không?"Linh chạy vào phòng Khải không may bị vấp vào chân ghế, cô ngã nhào về phía Khải. Cô nằm đè lên anh, anh nằm trên giường còn môi của cô và của anh chạm nhau. Trời ơi!! The first kiss của cô đã bị anh cướp mất rồi và the first kiss của anh cũng đã bị cô cướp. Linh và Khải trợn tròn mắt lên nhìn nhau. Linh bật dậy đánh liên tục vào Khải." Yah!!!!! Cái tên b**n th** này. Sao anh dám cướp nụ hôn đầu của tôi chứ.>.
Bây giờ chỉ còn có Linh với Khải ở nhà với nhau.
" Tôi đi tắm đây. Cô nấu cơm đi, tôi không biết nấu." Khải nói rồi đi lên trên phòng.
Linh cũng đi lên phòng tắm rồi mới xuống nấu cơm.
19h hơn.......
" Tuấn Khải anh có xuống ăn cơm không thì bảo." Linh gọi Khải mấy lần mà chẳng thấy anh xuống.
"Rồi tôi xuống đây. Cô bớt nói lại cho tôi cái." Khải từ trên cầu thang đi xuống.
Khải kéo một chiếc ghế ra ngồi vào. Còn Linh dọn bát đĩa, đồ ăn ra.
" Anh ăn thử xem và đánh giá đồ tôi nấu xem."
" Trông ngon mắt đấy. Nhưng tôi sợ ăn vào thì được cô cho 1 "vé" vào viện thì sao?" Khải châm chọc.
" Anh không ăn thì nhịn đói nhá." Linh định giật lấy bát cơm của anh.
" Thôi được rồi. Để tôi thử." Anh giật lại bát cơm.
Tuấn Khải gắp một miếng thịt lên rồi bỏ vào mồm và nhai. Linh nhìn anh chằm chằm xem nét mặt của anh như thế nào.
" Ngon không?" Linh nhìn Khải hỏi.
" Cũng được."
Linh nghe Khải nói vậy cô vui vẻ mỉm cười thật tươi khiến người nào đó ngồi trước mặt ngơ ngác nhìn. Linh và Khải ngồi ăn cùng nhau trông rất giống như một đôi vợ chồng trẻ vậy. Rất là xứng đôi.
Sau khi ăn cơm xong, Linh đang rửa bát.
" Này. Cô cần tôi giúp gì không?" Khải cầm cốc nước lên uống và hỏi.
" Không cần đâu. Anh mà động vào thể nào cũng vỡ hết." Linh bĩu môi.
" Cô coi thường tôi thế à?"
" Anh chỉ được cái mặt với hát hay, nhảy đẹp chứ chẳng làm được gì nữa nhỉ?" ( Linh à, nói vậy các tứ diệp thảo nghe được thì sao.)
" Này cô. Thế mà tôi cũng có hàng triệu người hâm mộ đấy."
Linh "xì" một tiếng và không nói gì thêm.
Rửa bát xong Linh vừa bước lên cầu thang thì bỗng nhiên một con rắn (giả) từ đâu rơi xuống đầu cô. Cô hét ầm lên khiến Tuấn Khải chính là người ném xuống ngồi ôm bụng cười.
" VƯƠNG TUẤN KHẢI anh đứng lại cho tôi." Linh tức giận chạy đuổi theo anh. Tuấn Khải giật mình chạy vào phòng chưa kịp đóng cửa thì anh đã bị cô đuổi kịp. Cô tức giận đuổi theo anh vào đến tận trong phòng.
" Vương Tuấn Khải!! Anh đứng lại!!"
" Này tôi chỉ trêu cô tí mà cô có phải là quá lên không?"
Linh chạy vào phòng Khải không may bị vấp vào chân ghế, cô ngã nhào về phía Khải. Cô nằm đè lên anh, anh nằm trên giường còn môi của cô và của anh chạm nhau. Trời ơi!! The first kiss của cô đã bị anh cướp mất rồi và the first kiss của anh cũng đã bị cô cướp. Linh và Khải trợn tròn mắt lên nhìn nhau. Linh bật dậy đánh liên tục vào Khải.
" Yah!!!!! Cái tên b**n th** này. Sao anh dám cướp nụ hôn đầu của tôi chứ.
>.
Bạn Trai Của Tôi Là Vương Tuấn KhảiTác giả: Trương Ngọc NhiNgày 28 tháng 7 năm 2024. 4 giờ sáng, tại sân bay Nội Bài. Ngọc Linh đang đứng cùng với bố mẹ của cô, cô rơm rớm nước mắt ôm lấy mẹ. "Con đi sẽ về. Bố mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nha !" Ngọc Linh nói. "Con sang đấy nhớ học hành chăm chỉ. Khi nào tới nơi nhớ gọi điện cho bố mẹ. Ăn uống đầy đủ vào,nếu không quen món của bên đấy thì bảo với mẹ, mẹ gửi cho,..........." Mẹ cô mắt đỏ hoe. "Mỗi tuần nhớ điện về cho bố mẹ." Bố cô đế thêm vào. "Dạ....Vâng." Cô trả lời bố. Tâm trạng của cô bây giờ rất buồn vì mấy phút nữa thôi cô phải xa bố mẹ và đất nước này để đi du học 6 năm bên TQ. Nhà cô cũng thuộc con nhà đại gia, bố mẹ cô thì muốn cô đi du học bên TQ vì gần còn cô thì chẳng thích TQ tẹo nào. "Thôi con lên máy bay đi. Muộn rồi đó." Mẹ cô giục cô. Nói rồi bà xách túi còn bố cô kéo vali hộ cùng cô đi đến cửa vào máy bay. Sau khi kiểm tra hộ chiếu và thân thể, cô từ biệt bố mẹ lần cuối rồi đi vào máy bay. Cô lên máy bay, tìm chỗ ngồi của mình và mở list nhạc yêu thích của cô lên nghe. Một… Bây giờ chỉ còn có Linh với Khải ở nhà với nhau." Tôi đi tắm đây. Cô nấu cơm đi, tôi không biết nấu." Khải nói rồi đi lên trên phòng.Linh cũng đi lên phòng tắm rồi mới xuống nấu cơm.19h hơn......." Tuấn Khải anh có xuống ăn cơm không thì bảo." Linh gọi Khải mấy lần mà chẳng thấy anh xuống."Rồi tôi xuống đây. Cô bớt nói lại cho tôi cái." Khải từ trên cầu thang đi xuống.Khải kéo một chiếc ghế ra ngồi vào. Còn Linh dọn bát đĩa, đồ ăn ra." Anh ăn thử xem và đánh giá đồ tôi nấu xem."" Trông ngon mắt đấy. Nhưng tôi sợ ăn vào thì được cô cho 1 "vé" vào viện thì sao?" Khải châm chọc." Anh không ăn thì nhịn đói nhá." Linh định giật lấy bát cơm của anh." Thôi được rồi. Để tôi thử." Anh giật lại bát cơm.Tuấn Khải gắp một miếng thịt lên rồi bỏ vào mồm và nhai. Linh nhìn anh chằm chằm xem nét mặt của anh như thế nào." Ngon không?" Linh nhìn Khải hỏi." Cũng được."Linh nghe Khải nói vậy cô vui vẻ mỉm cười thật tươi khiến người nào đó ngồi trước mặt ngơ ngác nhìn. Linh và Khải ngồi ăn cùng nhau trông rất giống như một đôi vợ chồng trẻ vậy. Rất là xứng đôi.Sau khi ăn cơm xong, Linh đang rửa bát." Này. Cô cần tôi giúp gì không?" Khải cầm cốc nước lên uống và hỏi." Không cần đâu. Anh mà động vào thể nào cũng vỡ hết." Linh bĩu môi." Cô coi thường tôi thế à?"" Anh chỉ được cái mặt với hát hay, nhảy đẹp chứ chẳng làm được gì nữa nhỉ?" ( Linh à, nói vậy các tứ diệp thảo nghe được thì sao.)" Này cô. Thế mà tôi cũng có hàng triệu người hâm mộ đấy."Linh "xì" một tiếng và không nói gì thêm.Rửa bát xong Linh vừa bước lên cầu thang thì bỗng nhiên một con rắn (giả) từ đâu rơi xuống đầu cô. Cô hét ầm lên khiến Tuấn Khải chính là người ném xuống ngồi ôm bụng cười." VƯƠNG TUẤN KHẢI anh đứng lại cho tôi." Linh tức giận chạy đuổi theo anh. Tuấn Khải giật mình chạy vào phòng chưa kịp đóng cửa thì anh đã bị cô đuổi kịp. Cô tức giận đuổi theo anh vào đến tận trong phòng." Vương Tuấn Khải!! Anh đứng lại!!"" Này tôi chỉ trêu cô tí mà cô có phải là quá lên không?"Linh chạy vào phòng Khải không may bị vấp vào chân ghế, cô ngã nhào về phía Khải. Cô nằm đè lên anh, anh nằm trên giường còn môi của cô và của anh chạm nhau. Trời ơi!! The first kiss của cô đã bị anh cướp mất rồi và the first kiss của anh cũng đã bị cô cướp. Linh và Khải trợn tròn mắt lên nhìn nhau. Linh bật dậy đánh liên tục vào Khải." Yah!!!!! Cái tên b**n th** này. Sao anh dám cướp nụ hôn đầu của tôi chứ.>.